Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày hôm sau, Nhị Oa nheo mắt nói: "Nhưng bây giờ mọi chuyện đã tốt đẹp rồi nha, phụ mẫu huynh đã xây nhà mới, thật tốt đẹp, thật thoải mái biết bao!"

Giang Oản Oản nhìn hai tiểu tử trước mặt đang luyên thuyên trò chuyện, lòng khẽ chua xót, đúng vậy, nếu không phải tự mình trải qua, thì làm sao có thể diễn xuất chân thực đến vậy?

“Nhị Oa quả thật vô cùng lợi hại, khi diễn kịch còn biết đem những chuyện bản thân đã từng trải qua lồng ghép vào nội dung, thật sự rất tài tình!”

Nhị Oa gãi đầu, cười tủm tỉm: "Thưa thẩm, con diễn như vậy được chăng?"

Giang Oản Oản gật đầu: "Diễn xuất rất tài tình!"

“Vậy thì tốt rồi.”

Vừa rồi những vị thúc thúc, thẩm thẩm bán hàng rong kia cũng tụ tập xung quanh, cơ bản đều là người trong thôn. Giang Oản Oản đã trả cho bọn họ một khoản thù lao diễn kịch là bốn mươi văn mỗi ngày, bởi vậy ai nấy đều tranh nhau muốn được đến diễn.

Vừa rồi do họ trực tiếp chứng kiến Nhị Oa biểu diễn nên ai nấy đều cảm thấy đau lòng, nhất là khi chính miệng mình phải thốt ra những lời lẽ độc ác dù biết tất cả đều là giả. Nhưng cứ mỗi khi nhớ tới vẻ đáng thương của Nhị Oa ban nãy, lại khiến ai cũng cảm thấy quặn lòng.

“Nhị Oa, con diễn thật tài tình, nãi nãi nhìn con mà cứ muốn xốc lồng hấp, lấy bánh bao cho con. Đến khi cúi xuống nhìn, nãi nãi mới nhớ ra đó chỉ là bánh bao giả, ha ha ha...”

“Đúng vậy đó, Nhị Oa đi ngang qua ta thôi đã khiến ta đau lòng vô hạn, hoàn toàn không muốn thốt ra những lời lẽ mắng chửi.”

“Ha ha... Tống nãi nãi, còn có các vị thúc thúc, bá bá, đây đều là diễn kịch đó mà. Mọi người cứ việc mắng nhiếc con, mọi người mắng nhiếc con càng nặng lời, trong lòng con càng thương tâm khôn xiết, không chừng còn diễn xuất tài tình hơn nữa đó ạ!" Nhị Oa vỗ ngực, kiêu ngạo nói.

“Ôi chao, sao Nhị Oa của chúng ta lại khiến người ta yêu thích đến thế! Tống nãi nãi rất yêu thích con!”

“Hihi…”

Đoàn Đoàn cũng cười tít mắt, sụt sịt nói: "Đúng rồi, Nhị Oa ca ca vô cùng lợi hại, Đoàn Đoàn cũng yêu thích Nhị Oa ca ca!"

Tống đại thẩm lại xoa đầu nói: "Đoàn Đoàn cũng thật đáng yêu, Tống nãi nãi cũng yêu thích con."

Mọi người tụ tập trò chuyện một lát, Tần Tĩnh Nghiễn lại lên tiếng: "Thôi được rồi, chúng ta hãy thử lại một lần nữa đi. Tuy biểu hiện vừa rồi của Nhị Oa rất tài tình, nhưng ban nãy Tống đại nương khi nhìn thấy Nhị Oa, bất giác đưa tay muốn xốc lồng hấp lên, điểm này cần phải chú ý một chút. Còn Lý nhị thúc, khi thúc mắng nhiếc Nhị Oa, trên mặt đều là biểu cảm đau lòng, điều này cũng cần phải thu lại."

Sau đó lại thử đi thử lại ba bốn lần, phân cảnh thứ nhất này mới coi như hoàn thành. Mà phân cảnh thứ hai tiếp theo cũng có chút khó diễn, phải diễn cảnh tranh đoạt thức ăn từ miệng chó dữ.

Trong sách có đoạn, một phần là bởi Cảnh Phóng đã vất vả lắm mới nhặt được một cái bánh bao, nhưng lại bị con ch.ó dữ bên cạnh cướp mất. Cảnh Phóng đã đói bụng từ lâu, làm sao có thể để cho nó cướp mất như vậy được, bởi vậy mới diễn ra một màn tranh đoạt thức ăn này.

May mắn thay, chú khuyển được dùng là Tiểu Bất Điểm, vốn là vật nuôi của gia đình, nên nó rất thân thiết với Nhị Oa và Cẩu Đản, chẳng hề lo ngại nó sẽ làm bị thương ai. Hơn nữa, suốt những ngày qua, mọi người trong nhà đã huấn luyện Tiểu Bất Điểm kỹ càng, nhiều phen lấy thức ăn từ miệng nó, ấy vậy mà Tiểu Bất Điểm lại ngỡ rằng mọi người muốn đùa giỡn cùng, nên chẳng chút sợ sệt. Lại còn thực sự quấn quýt lấy người, hệt như một mãnh khuyển bị cướp đoạt thức ăn, song chẳng qua chỉ là muốn cùng mọi người vui đùa mà thôi.

Sau khi chư nhân đã chuẩn bị ổn thỏa, Nhị Oa ôm lấy Tiểu Bất Điểm mà vỗ về nó, khẽ thủ thỉ: "Tiểu Bất Điểm, lát nữa ngươi phải ngoan đấy nhé, đợi diễn xong xuôi, về phủ sẽ có đồ ăn ngon chiêu đãi ngươi! Có được không?”

Tiểu Bất Điểm nằm trong lòng cậu, không ngừng phe phẩy đuôi, còn thường xuyên dụi dụi vào người cậu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Đợi Nhị Oa chuẩn bị bắt đầu diễn cảnh, Đoàn Đoàn kéo tai Tiểu Bất Điểm, nhẹ giọng dỗ dành: "Tiểu Bất Điểm, chớ vội vàng. Chốc lát nữa, Nhị Oa ca ca tay cầm bánh bao, ngươi hãy tiến lên mà ngậm lấy. Ở nhà ngươi đã luyện tập vô số lần, cũng không ít phen cướp đoạt từ tay Đoàn Đoàn, khi diễn thật ắt phải làm tốt đấy nhé.”

Nhị Oa lảo đảo bước đi trên đường, thỉnh thoảng tránh né những vũng nước đọng trên lối đi. Hai cánh tay bé nhỏ ôm chặt trước ngực, đôi vai gầy khẽ run lên bần bật. Cậu bé ngơ ngác đảo mắt quan sát khắp nẻo đường phố. Bỗng chốc, chẳng rõ nhìn thấy vật gì, cậu bé liền vội vã lao đến, tức thì vồ lấy một chiếc bánh bao đã bị kẻ khác cắn dở hai miếng, rồi hớn hở gỡ chiếc bánh bao ra khỏi thân mình. Cậu cầm chiếc bánh lại gần, cẩn trọng ngửi lấy ngửi để.

Ngay khoảnh khắc ấy, Tiểu Bất Điểm thình lình xông vọt ra, nhanh như chớp ngậm chiếc bánh bao từ tay cậu bé vào miệng.

Nhị Oa có chút ngỡ ngàng rồi vội vàng vùng dậy, giật phăng chiếc bánh bao từ miệng Tiểu Bất Điểm về, hai ba miếng đã vội vàng nhét gọn vào miệng. Ăn xong, còn hung tợn trừng mắt nhìn Tiểu Bất Điểm đang đứng trước mặt.

Đến đây, cảnh diễn tạm thời kết thúc.

Giang Oản Oản vội tiến lên phía trước, cầm chiếc thùng gỗ nhỏ chứa rác để bên cạnh đến: "Nhị Oa, mau nhả bánh bao ra! Tiểu tử này giành lại là được rồi, cớ sao lại còn nhét vào miệng, bẩn thỉu biết bao!"

Nhị Oa ngoan ngoãn nhổ chiếc bánh bao trong miệng ra, cười đáp: "Thẩm, chiếc bánh bao này thật khó nhọc lắm mới có được. Nếu chỉ cầm trong tay, bị khuyển cướp đoạt thì phải làm sao đây? Bởi vậy ta liền ăn ngay."

Giang Oản Oản bất đắc dĩ nhìn Nhị Oa, lẽ nào tiểu tử này bị ảnh đế mê diễn hí nào đó nhập thân? Với tài năng diễn xuất này, nếu được xuất hiện trên màn ảnh lớn ở thời hiện đại, ắt hẳn sẽ gây chấn động thiên hạ! Hiện tại, khi biểu diễn trên sân khấu, khoảng cách giữa người xem đều không gần, thật khó mà nhìn rõ nét biểu cảm của cậu, điều này thật đáng tiếc thay.

Giang Oản Oản vén mái tóc rối bù cho Nhị Oa, dặn dò: "Lần sau không được như vậy nữa! Cái bánh bao này đã rơi xuống đất, không hề sạch sẽ, nếu ăn vào mà đổ bệnh thì phải làm sao?"

Nhị Oa níu lấy tay nàng mà lắc nhẹ: "Ta... Ta biết rồi, thẩm, lần sau ta sẽ không hành xử như vậy nữa.”

“Vậy thì tốt rồi.”

Đợi đến giữa trưa, Tần Đắc Chính mang theo một hạp thức ăn đến, bên trong còn có vài xâu thịt bò nướng.

Hắn vừa bước vào, thấy Nhị Oa vẫn đang tập luyện, liền chưa cất tiếng. Hắn nhẹ nhàng đặt hạp thức ăn lên bàn cạnh bên, rồi đứng sang một phía chăm chú dõi theo nhi tử nhà mình biểu diễn. Nhưng nhìn chốc lát, hốc mắt hắn không khỏi hoe đỏ.

Một cảnh cướp thức ăn như vậy mà lại phải tập đi tập lại nhiều lần. Hắn nhìn dáng vẻ Nhị Oa vồ lấy bánh bao, lại nhìn dáng vẻ cậu bé giành giật thức ăn từ miệng Tiểu Bất Điểm, dẫu biết là giả cảnh, song vẫn khiến hắn đau lòng khôn xiết.

Nhị Oa diễn xong cảnh này, liền nhìn về phía nhóm người Giang Oản Oản, ngay lập tức thấy Tần Đắc Chính đang nhìn mình. Tiểu tử ấy vội vàng chạy tới ôm chầm lấy chân hắn: "Phụ thân! Người đã đến rồi! Có phải phụ thân mang cơm cho chúng ta không? Ta đói bụng lắm rồi!”

Nhị Oa ngẩng đầu, thấy mắt Tần Đắc Chính đỏ hoe, vội vàng an ủi phụ thân: "Phụ thân, người chớ nên khổ sở, đây chỉ là diễn cảnh mà thôi! Có phải ta diễn rất tốt không? Thẩm thẩm và thúc thúc đều nói ta diễn tốt, còn hết lời khen ngợi ta đó!".

Tần Đắc Chính vội vàng gật đầu lia lịa: "Nhi tử của ta diễn rất tốt! Ta mang cơm cho các con đây, còn thưởng thêm năm xâu thịt bò nướng cho các con nữa.”

Nói đoạn, hắn lại nhìn về phía Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, cười ôn hòa nói: "Mau mau, đệ muội đã bận rộn lâu như vậy rồi, mau tới dùng bữa đi!".

Đoàn Đoàn ôm bụng, nhanh nhẹn bước tới cạnh hắn: “A Chính thúc thúc, hôm nay thẩm làm món gì vậy? Ta ngửi thấy toàn mùi thơm!”

“Có thịt kho tàu, trứng hấp cùng tôm hầm! Thơm nức mũi đấy! Các cháu nếu đói bụng thì mau tới ăn đi, thúc sẽ xới cơm cho các cháu.”

Thực ra không có nhiều cảnh diễn tả Cảnh Phóng khi mới bốn, năm tuổi, nên Nhị Oa chỉ tập luyện hai ba ngày đã cùng Đoàn Đoàn và Cẩu Đản Nhi đến học viện học tập.

Nhưng do buổi biểu diễn chưa chính thức bắt đầu, nên ngày nào sau khi tan học, Nhị Oa vẫn luôn luyện tập tại võ quán một chốc.

Thực ra phương thức diễn giải [Phi Sa] này khá giống với kịch nói. Giang Oản Oản cùng chư nhân khác đã thương lượng ổn thỏa, nàng định sẽ bán vé biểu diễn mỗi tuần một lần.