Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lý Tam Nương mỉm cười rạng rỡ bế Đô Đô vào lòng, liếc nhìn Giang Tư Nguyệt một cái, rồi mới ôn tồn nói: "Chẳng có gì, chẳng có gì đâu! Chúng ta chỉ đang trò chuyện thôi. Oản Oản, lại đây ngồi cạnh mẫu thân."
"Ông nó, người mau đi lấy kẹo và thịt khô ra cho Oản Oản và Đoàn Đoàn dùng."
Đoàn Đoàn vừa vào nhà, đã quen chỗ ngồi xuống cạnh Giang Tư Nguyệt, đặt tiểu hổ lên ghế dài, đoạn mở cặp sách ra, sắp đặt bút, mực, giấy, nghiên lên bàn trà. Tiểu tử vừa chăm chú luyện chữ, vừa nói: "Tiểu cữu cữu ơi, hôm nay phu tử dạy tân thi, con chỉ đọc hai lượt đã thuộc lòng! Phu tử tán dương con có trí nhớ tốt hơn xưa, lại nói, lại nói, phu tử còn khen chữ con viết đẹp hơn! Cữu xem! Chẳng phải đã đẹp hơn xưa rất nhiều rồi sao?"
Giang Tư Nguyệt cúi người ôm lấy tiểu đệ đệ, nhìn xuống, mỉm cười gật đầu: "Ừ, chữ của Đoàn Đoàn nhà chúng ta viết thật khéo, cữu nhớ năm xưa vẫn còn xiên xiên vẹo vẹo kia mà."
Đoàn Đoàn bĩu môi nhỏ, vỗ khẽ vào lòng bàn tay tiểu cữu: "Cữu ơi! Chữ con bây giờ đã đẹp rồi! Cữu không được nhắc đến chuyện cũ nữa!"
"Được được được, tiểu cữu cữu không nói nữa."
"Hừ! Hôm nay Đoàn Đoàn phải viết năm bài đại tự!"
Giang Oản Oản, Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương nhìn hai tiểu tử, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ.
Đô Đô thoát khỏi vòng tay Lý Tam Nương, lần mò khắp chiếc ghế dài rộng lớn mà chơi đùa.
Chỉ một lát sau đã chạy vội đến bên cạnh Giang Tư Nguyệt, bám víu lấy cánh tay của tiểu cữu cữu, đung đưa muốn trèo lên người cậu.
Giang Tư Nguyệt vội vã ôm lấy đứa trẻ vào trong ngực.
Đô Đô vừa vào lòng Giang Tư Nguyệt, liền nheo mắt cười tươi, tiểu thủ nhỏ nhắn vung vẩy trước n.g.ự.c cậu: "Aaa..."
Đoàn Đoàn quay đầu nhìn, cười nói: "Ha ha... Đô Đô bảo bối cũng rất mực yêu thích tiểu cữu cữu!"
Giang Oản Oản và Lý Tam Nương nhìn nhau, đều không khỏi gật đầu. Giang Oản Oản thầm nghĩ, hai tiểu tử nhà mình quả thực rất mực yêu mến Giang Tư Nguyệt. Đoàn Đoàn thì không cần nói, mỗi khi màn đêm buông xuống, có cơ hội là nó lại tìm đến tiểu cữu cữu; còn Đô Đô, chỉ cần có dịp là cũng muốn bò vào lòng cậu.
Ngay cả Tần Tĩnh Trì cũng từng dăm ba bận than rằng, trong nhà ngoài y và Giang Oản Oản ra, Đô Đô thích nhất là được Giang Tư Nguyệt ôm ấp.
Giang Tư Nguyệt đặt Đô Đô lên đùi, khẽ gọi: "Đô Đô... Đô Đô..." Giang Tư Nguyệt vỗ về.
Vỗ về hồi lâu, Giang Tư Nguyệt bèn chỉ vào má mình, dịu dàng nói: "Đô Đô, lại đây, hôn cữu một cái, được chăng?"
"Ơ?"
"Tiểu Đô Đô ơi, cữu muốn đệ đệ hôn! Giống như hôm qua đệ đệ hôn ca ca vậy, đệ đệ không nhớ ư? Hôm qua đệ đệ còn hôn ca ca ướt đẫm nước dãi kia mà." Một tay Đoàn Đoàn khẽ nắm lấy tiểu thủ nhỏ của Đô Đô, một tay chỉ vào má mình nói.
Đô Đô nhìn ca ca, đoạn lại nhìn Giang Tư Nguyệt, hẳn đã hiểu ý họ, tiểu thủ chống lên vai Giang Tư Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn áp sát vào má cậu, hôn tới tấp mấy cái. Vừa dứt hôn, gò má Giang Tư Nguyệt đã ướt nhẹp.
Hôn xong Giang Tư Nguyệt, Đô Đô lại lắc lư khuôn mặt nhỏ nhắn sang phía Đoàn Đoàn, rồi hôn lên má đệ đệ một cái.
Đoàn Đoàn tức thì nở nụ cười rạng rỡ: "Đô Đô, ca ca bảo đệ hôn cữu mà, nào phải hôn ca ca đâu."
Đoàn Đoàn chớp chớp mắt nhìn Đô Đô, đoạn hôn lên má đệ đệ một cái, nói: "Được rồi, được rồi, ca ca rất mực yêu thích nụ hôn của Đô Đô."
Giang Hiền Vũ nhìn hai người bị Đô Đô hôn, trong lòng cũng có phần ngứa ngáy.
"A Nguyệt, mau đưa Đô Đô cho phụ thân ôm."
Giang Tư Nguyệt làm theo lời, đưa đứa trẻ cho ông.
Đô Đô được ngoại tổ phụ bế vào lòng, không còn hoạt bát như khi trong vòng tay Giang Tư Nguyệt, ngồi trên đùi ông, bẻ bẻ những ngón chân bé bỏng của mình mà chơi đùa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Đô Đô, hôn ngoại tổ phụ một cái, được chăng?"
Đô Đô ngẩng đầu nhìn ông một cái, đoạn lại cúi đầu bẻ bẻ ngón chân. Một lát sau, mới từ từ ngẩng đầu, vươn cổ chạm vào mặt ông một cái.
Giang Hiền Vũ tức thì cười ha hả: "Ôi chao, bao giờ tiểu ngoại tôn của ta mới chịu cất tiếng gọi ngoại tổ phụ đây? Đô Đô, nào, gọi ngoại tổ phụ, ngoại… Tổ phụ a…"
Giang Oản Oản và Lý Tam Nương nói chuyện bên cạnh, cũng chẳng mấy bận tâm ông dạy như thế nào.
Chỉ có Đoàn Đoàn không kìm được bật cười, nói: "Ngoại tổ phụ, Tiểu Đô Đô vẫn còn chưa biết nói đâu ạ. Ở nhà, chúng con đã dạy đệ đệ nhiều lượt rồi mà đệ đệ vẫn không chịu gọi người. Tiểu Đô Đô ngây ngô quá đỗi, nhưng mà mẫu thân nói là do đệ đệ còn nhỏ, e rằng phải đến Tết mới có thể bập bẹ nói được ạ."
Giang Hiền Vũ cười nói: "Ta cảm thấy Tiểu Đô Đô nhà chúng ta quá đỗi thông minh! Có lẽ chúng ta dạy dỗ nó nhiều hơn, hẳn là nó sẽ cất tiếng nói! Hơn nữa, Đô Đô nhà chúng ta hiện tại đã tám tháng tuổi, có thể dạy nó rồi. Mẫu thân con khi thuở nhỏ, cũng đã biết bập bẹ vài ba chữ đơn."
Đoàn Đoàn vội vàng hỏi: "Vậy còn ta? Ta khi nào thì biết nói? Phải chăng sẽ sớm hơn chăng?"
Đoàn Đoàn cảm thấy ta thông minh hơn Đô Đô đôi chút, chắc chắn sẽ biết nói sớm hơn.
Phu phụ Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương nghe đến đây đều ngây ngẩn cả người.
Lúc Đoàn Đoàn còn nhỏ, hai người họ đều không đến thăm cậu bé, cho nên nhất định là không hay biết.
Có lẽ Đoàn Đoàn nhận thấy điều bất ổn, vội vàng vỗ vỗ cái đầu nhỏ của mình: “A! Đoàn Đoàn quên khuấy rồi, gia gia, nãi nãi nói ta hơn một tuổi mới bắt đầu nói chuyện.” Đoàn Đoàn vội vàng bịa đặt một lời.
Phu phụ Giang Hiền Vũ cười vang: "Đúng vậy, gia nãi ngươi nói ngươi hơn một tuổi mới biết nói.”
“Đoàn Đoàn nhà ta hơn một tuổi mới biết nói, Đô Đô chắc hẳn cũng phải lớn hơn một chút mới có thể cất lời đây.”
Giang Oản Oản nhìn Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương với vẻ muôn phần phức tạp, nàng nắm lấy tay Lý Tam Nương: “Nương.”
Lý Tam Nương vỗ vỗ tay nàng, khẽ mỉm cười: “Nương nào có sao.”
Đoàn Đoàn nhìn ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu của ta, vội vàng đến ngồi cạnh hai người, một tay ôm lấy cánh tay Giang Hiền Vũ, một tay ôm lấy Lý Tam Nương, nũng nịu nói: "Ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu, hôm nay Đoàn Đoàn được phu tử khen ngợi! Phu tử nói Đoàn Đoàn mười tuổi nhất định có thể thi đậu tiểu tú tài."
Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương trong nháy mắt bị lời nói của tiểu gia hỏa thu hút sự chú ý, hai người lập tức khen ngợi: "Đoàn Đoàn nhà ta thật phi phàm!"
"Về sau cũng phải ngoan ngoãn theo phu tử đọc sách."
"Vâng vâng! Tốt lắm! Đoàn Đoàn không chỉ muốn thi đậu tiểu tú tài, còn muốn thi đậu tiểu trạng nguyên!"
"Ha ha ha, tốt!"
Đoàn Đoàn thấy ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu cười vang, liền quay sang Giang Oản Oản, nháy mắt ra hiệu với nàng.
Giang Oản Oản nhìn đôi mắt long lanh như hòn bi của Đoàn Đoàn, trong lòng vừa dâng trào bao cảm xúc, nửa mừng nửa tủi. Đứa nhỏ đáng yêu này chính là nhi tử của hai người.
Giang Oản Oản giơ ngón tay cái lên với Đoàn Đoàn, Đoàn Đoàn nhìn thấy, cười đến híp cả mắt, miệng nhỏ chu lên cao cao, vẻ mặt lộ rõ vẻ đắc ý khôn cùng.
Đàm đạo thêm một lát với Giang Hiền Vũ và những người khác, Đoàn Đoàn mới quay lại ngồi bên cạnh Giang Tư Nguyệt, tiếp tục luyện đại tự.
Giang Tư Nguyệt nhìn Đoàn Đoàn, luôn cảm thấy thái độ của mọi người vừa rồi có phần kỳ lạ. Sau khi Đoàn Đoàn đến nhà họ Giang, cả gia đình đều hòa thuận và ấm áp nhưng không biết trước kia còn có điều gì khuất tất ẩn giấu chăng?
Buổi tối, Đoàn Đoàn tắm xong trước, vọt lên giường, ôm lấy linh vật hổ bông mà vui đùa.
Giang Tư Nguyệt vừa lau tóc vừa bước vào tẩm phòng, hắn ngồi bên giường, khẽ liếc nhìn Đoàn Đoàn đang nằm sấp trên giường, đôi chân nhỏ vểnh lên, trầm ngâm đôi chút rồi mới cất lời hỏi: "Đoàn Đoàn, hôm nay lúc ngươi hỏi ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu khi nào thì biết nói, sao thái độ của họ lại có phần kỳ lạ?"
Đoàn Đoàn nghe vậy, khẽ sững người đôi chút, rồi mới từ từ co đôi chân ngắn ngủn ngồi dậy, khẽ thở dài, cất lời thưa: "Tiểu cữu cữu, thật ra... thật ra ta trước ba tuổi chưa từng gặp mặt ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu. Khi ấy nương và ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đã cãi vã, nhiều năm không hề gặp gỡ hay qua lại, bởi vậy ngoại tổ phụ, ngoại tổ mẫu đều không hay biết đến sự hiện diện của Đoàn Đoàn."