Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đa tạ." Mộ Nam Tinh nhận lấy túi tiền, ngơ ngẩn nhìn Đoàn Đoàn, đang định cất lời, thì tiếng gọi của Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản vừa đuổi kịp Đoàn Đoàn đã cất lên, cắt ngang lời y.

"Đoàn Đoàn! Sao lại không nghe lời đến thế! Con tự ý chạy lên phía trước, nếu bị lạc thì sao?"

Giang Oản Oản nắm lấy tay Đoàn Đoàn, lo lắng nói.

Đoàn Đoàn vội vàng giải thích: "Nương, con không cố tình, con thấy túi tiền của vị ca ca này rơi, con mới nhặt lên trả lại cho huynh ấy đó."

Mộ Nam Tinh từ khi nghe Giang Oản Oản nói hai chữ "Đoàn Đoàn" thì đã ngây tại chỗ. Đoàn Đoàn? Chẳng lẽ là tiểu hài tử đó? Nhưng mà... Há có thể nào, e là chỉ trùng tên mà thôi.

Tần Tĩnh Trì bế Đô Đô tiến đến bên cạnh Mộ Nam Tinh: "Tiểu tử, song thân của con đâu? Con có phải đã lạc đường chăng?"

Tần Tĩnh Trì đánh giá y phục của Mộ Nam Tinh, có chút hoài nghi mà nghĩ: 'Chẳng lẽ tiểu tử này cư ngụ gần đây chăng? Ăn mặc hoa lệ đến vậy, chắc là chỉ ra ngoài dạo chơi một lát mà thôi.'

Tuy nhiên… Y vẫn cất lời: "Có cần chúng ta đưa con về nhà không?"

Mộ Nam Tinh lại đưa mắt nhìn Đoàn Đoàn.

Đoàn Đoàn thấy y nhìn mình, vội vã mỉm cười với y.

Mộ Nam Tinh lại vội vã đưa mắt nhìn Tần Tĩnh Trì: "Không cần đâu ạ, con tự tìm được đường về, đa tạ chư vị."

Đoàn Đoàn không kìm được mà cất lời: "Ca ca, vậy huynh hãy mau về nhà đi nhé, nếu không song thân của huynh sẽ lo lắng lắm đấy."

Mộ Nam Tinh gật đầu, trước khi rời đi chẳng kìm được mà lại đưa mắt nhìn vào đôi mắt to tròn tựa mắt nai của Đoàn Đoàn.

"Ca ca! Đi đường cẩn thận!" Đoàn Đoàn vẫy vẫy bàn tay nhỏ.

Mộ Nam Tinh quay đầu lại, môi khẽ mấp máy, dẫu muốn hỏi điều chi song rốt cuộc chỉ thốt lên một tiếng: "Được."

Mộ Nam Tinh tiến về phía trước, phía sau truyền đến tiếng cười đùa rộn ràng của vài người.

"Hahaha, đệ đệ sao lại ngốc nghếch đến vậy? Lại cắn trống bỏi ư!"

"Đô Đô còn chưa hiểu chuyện, đúng là khi lòng hiếu kỳ trỗi dậy mạnh mẽ, bất cứ vật gì cũng muốn cắn thử một miếng..."

Đô Đô… Đô Đô...

"Tinh Tinh ca ca, nương ta đã hạ sinh tiểu đệ đệ nha, nhũ danh là Đô Đô..."

"Hôm nay Đô Đô đái dầm, hahaha... Bị phụ thân ta đánh vào mông, nó quả thật đáng đánh! Ta cùng nó ngủ chung một chỗ, y phục đều bị nó làm ướt sũng."

"Răng Đô Đô đã mọc vài chiếc, tựa như hạt gạo, nó cười một cái là có thể nhìn thấy ngay."

"Tinh Tinh ca ca, Đô Đô nó..."

Mộ Nam Tinh nhớ lại Đoàn Đoàn từng viết thư cho mình, vài phong thư phía sau hầu như đều nhắc tới Đô Đô, Đô Đô... Đoàn Đoàn... Trên cõi đời này há dễ có chuyện trùng hợp đến vậy ư? Chẳng lẽ Đoàn Đoàn thật sự đã tới?

Nghĩ đến điều này, Mộ Nam Tinh lo lắng quay đầu nhìn lại nhưng y cẩn thận quan sát giữa dòng người, lại không còn trông thấy gia đình bốn người vừa nãy nữa.

Y chạy về phía trước một chặng, tìm kiếm một hồi lâu, quả thực chẳng tìm thấy, đành phải bất lực từ bỏ mà thôi.

"Tinh Tinh! Sao con lại chạy loạn một mình thế! Chúng ta chẳng thấy con đâu cả!"

Cảnh Nam Chi và Mộ Quy Hoằng lo lắng tiến đến bên cạnh y.

Mộ Nam Tinh do dự một lát, cất lời nói: "Cha, hình như con… Con nhìn thấy Đoàn Đoàn rồi."

Mộ Quy Hoằng cười nói: "Có phải con muốn gặp Đoàn Đoàn không? Con thấy bất cứ tiểu tử nào cũng cho là Đoàn Đoàn sao?"

Mộ Nam Tinh lắc đầu: "Nhưng mà con nhìn thấy là một nhà bốn người, đứa lớn tên Đoàn Đoàn, đứa nhỏ tên Đô Đô, sao lại có thể trùng hợp đến vậy?"

Mộ Quy Hoằng và Cảnh Nam Chi nhìn nhau, y vội vàng hỏi: "Vậy con vừa thấy họ ở đâu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Ngay tại đây ạ nhưng con chẳng tìm thấy họ nữa."

Mộ Quy Hoằng suy tư một lát, cất lời nói: "Không sao, nếu thật sự là họ, cha sẽ để ám vệ trong phủ điều tra một chút ắt sẽ biết ngay, vả lại, nếu họ đã đến Kinh thành, chắc chắn sẽ đến tìm chúng ta thôi."

Mộ Quy Hoằng bỗng dưng nghĩ đến điều gì đó, khẽ nhíu đôi mày: "Chúng ta hãy mau trở về, nhanh chóng tìm được họ, không thể để kẻ khác biết đến sự tồn tại của họ."

Y thầm nghĩ, nếu chư vị hoàng tử khác biết có kẻ nào đó có sự liên hệ với ngài, nhất định sẽ điều tra cho ra lẽ, đến lúc đó Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản cả nhà họ ắt sẽ gặp phải hiểm nguy.

Vừa về đến vương phủ, Mộ Quy Hoằng liền vội vã triệu tập vài ám vệ: "Các ngươi hãy mau đi điều tra, trong số những người vừa mới đến Kinh thành hôm nay, có một nhà bốn người, song thân đều tầm hai mươi ba, hai mươi tư tuổi, đứa lớn độ năm sáu tuổi, đứa nhỏ tầm một tuổi, họ đã xuất hiện trên con phố nơi Lăng Tiêu Lâu tọa lạc đó! Có lẽ còn mang theo vài người bên cạnh nữa."

Mộ Quy Hoằng sắc mặt nghiêm nghị: "Khi điều tra được rồi, lập tức đến báo cho ta!"

"Đã rõ!"

"Tuân lệnh!"

Chỉ trong vòng một canh giờ, ám vệ lần lượt trở về phủ, khải bẩm: "Tâu Vương gia, đoàn người họ hiện ngụ tại khách điếm Vĩnh Phong, bên cạnh còn có vài thiếu niên độ mười bảy, mười tám tuổi đi theo."

Mộ Quy Hoằng khẽ gật đầu: "Ta đã rõ, lui xuống đi."

Mộ Quy Hoằng chuyển ánh nhìn về phía Mộ Nam Tinh và Cảnh Nam Chi: "Ta đi tìm họ đây, hai người cứ an tọa trong phủ đi."

Cảnh Nam Chi gật đầu ưng thuận, song Mộ Nam Tinh lại không đồng tình: "Phụ thân, nhi tử nguyện đi cùng người."

Mộ Quy Hoằng liếc nhìn nhi tử, hồi lâu sau mới bất đắc dĩ gật đầu: "Được thôi."

“Cha nương, ngày mai chúng ta phải đến nhà Mộ thúc thúc sao?” Đoàn Đoàn vừa cởi áo ngoài vừa hỏi.

Tần Tĩnh Trì lắc đầu: "E là phải đi, nhưng cần lén lút mà tới. Sau này chúng ta làm ăn buôn bán ở Kinh thành đều phải kết giao với Mộ thúc thúc của con, song lại không thể để người khác hay chúng ta có quan hệ thân thiết với ngài ấy, bởi vậy muốn tìm họ thì không thể quang minh chính đại."

“Ồ, hóa ra là vậy.” Đoàn Đoàn vén chăn, nằm xuống cạnh Đô Đô đang cười híp mắt: "Tuyệt hảo! Ngày mai chúng ta có thể diện kiến Tinh Tinh ca ca rồi.”

Cậu bé nghiêng người, hướng về phía Đô Đô: "Đô Đô bảo bối, đệ thấy Tinh Tinh ca ca sẽ như thế nào? Phải chăng sẽ giống như tiểu ca ca chúng ta gặp hôm nay?"

"Tiểu ca ca ngày hôm nay quả thực đặc biệt, ừm... Con chưa từng gặp ai như thế, huynh ấy... Ừm... Huynh ấy tuấn tú chỉ là một lẽ, cốt yếu là huynh ấy mang một khí chất phi phàm! Khí chất ấy là gì thì con cũng không nói rõ được."

Giang Oản Oản gấp quần áo của hai huynh đệ, cười nói: "Tiểu ca ca mà con gặp hôm nay tuy tuổi còn nhỏ song khí độ bất phàm, hẳn là một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong gia đình quyền quý."

Đoàn Đoàn vội vàng gật đầu lia lịa: "Phải phải phải, chính là... chính là khí độ bất phàm! Mẫu thân nói chí phải! Con suýt chút nữa không nhớ ra từ này."

Giang Oản Oản ngồi ở đầu giường bên Đô Đô, vén chăn cho hai đứa: "Được rồi, hôm nay chúng ta đã di chuyển bằng xe ngựa suốt một ngày, hai tiểu tử các con hãy mau nghỉ ngơi."

Nhưng hai tiểu tử có lẽ đã ngủ rất lâu trên xe ngựa, bởi vậy chẳng tài nào chợp mắt. Hai đứa chui vào trong chăn thầm thì trò chuyện.

Thi thoảng lại nghe Đoàn Đoàn gọi “Đô Đô”, một lát sau lại nghe Đô Đô "ga ga" "ga ga" kêu lên.

Giang Oản Oản cũng chẳng buồn bận tâm đến bọn chúng, cùng Tần Tĩnh Trì ngồi trước bàn, mở lời nói: "Chẳng hay bức thư chúng ta gửi đã tới tay họ chưa, e là họ vẫn chưa hay chúng ta đã đến?"

Tần Tĩnh Trì đáp: "Chẳng hề gì, ngày mai cứ theo lời Viễn thúc đã dặn, mang theo ngọc bội đến tửu trang dưới danh nghĩa của ông ấy thăm hỏi một tiếng là rõ."

“Đành vậy.”

“Cốc cốc!”

“Cốc cốc!”

Tiếng đập cửa vang lên, Đoàn Đoàn và Đô Đô đang nằm trong chăn chợt vén chăn lên.

“Cha nương, có phải Tiểu Quang thúc và đồng bọn chăng? Chẳng lẽ họ vẫn chưa ngủ? Cớ sao giờ đã khuya mà còn chưa an giấc?”

Giang Oản Oản nói: “Hai con mau an giấc đi.”

Nàng nói xong thì liếc mắt nhìn Tần Tĩnh Trì.

Tần Tĩnh Trì hiểu ý, hắn vội đứng dậy bước ra mở cửa: “Tiểu Quang, đã khuya thế này còn có chuyện gì sao? Các ngươi…”

Vừa đẩy cánh cửa, hắn liền đối mặt với ánh mắt tràn ngập ý cười của Mộ Quy Hoằng.