Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóe môi Đoàn Đoàn khẽ cong lên, vô ý liếc nhìn Mộ Nam Tinh bên cạnh, nháy mắt với cậu bé.
Mộ Nam Tinh vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, nhìn vị trợ giáo đang cao giọng trên bục giảng, tựa hồ không hay biết cử chỉ của Đoàn Đoàn, song bàn tay buông thõng bên cạnh bàn lại lặng lẽ giơ ngón cái tán thưởng.
"Tinh Tinh ca! Hôm nay đệ đến giáo trường với huynh nhé!" Đoàn Đoàn thu dọn bút mực, giấy, nghiên, rồi ngước mắt nhìn Mộ Nam Tinh.
"Được! Vậy đệ mau lẹ một chút! Đến trường võ còn tốn mấy khắc thời gian nữa." Mộ Nam Tinh thấy đệ ấy hành động có phần chậm chạp, không khỏi lên tiếng thúc giục.
"Sắp xong rồi!"
Chẳng mấy chốc, hai người liền một trước một sau rời khỏi cổng Quốc Tử Giám.
Mộ Nam Tinh vẫn giữ vẻ ung dung đi trước, Đoàn Đoàn thì mỉm cười híp mắt theo sau.
Đợi hai người lên xe ngựa đi xa, quần chúng xung quanh mới bắt đầu xôn xao bàn tán.
Trương Cư An bĩu môi nói: "Cái tên Tần Kỳ An này đúng là kẻ có số phận an bài phú quý! Nghe đồn gia đình hắn chỉ là hạng thương nhân bình thường, vậy mà lại có thể kết giao được với Thái tử điện hạ! Quả là không tầm thường chút nào!"
Lâm Phong gật đầu phụ họa: "Quả thật, cùng học với chúng ta, bề ngoài hắn ta có vẻ ngây ngô, nào ngờ sau lưng lại thân thiết đến vậy với Thái tử điện hạ!"
Triệu Cảnh Lâm lộ vẻ khinh miệt: "Thân thiết nỗi gì! Chẳng qua chỉ là một con ch.ó chạy theo Thái tử điện hạ mà thôi, cả ngày chỉ biết bám theo ngài, nào thèm nói chuyện với những kẻ như chúng ta, hừ! Chúng ta đây cũng chẳng buồn bận tâm đến hắn!"
Thời Tẫn đi ngang qua, nghe thấy những lời đó, khẽ nhíu mày, không nén được mà cất tiếng: "Tần Kỳ An chẳng phải kẻ như các ngươi nói đâu, chớ vu khống đệ ấy!"
"Ngươi... Sao ngươi lại... Thời công tử!" Triệu Cảnh Lâm toan phản bác, nhưng vừa xoay đầu đã đối diện với ánh mắt băng lãnh của Thời Tẫn, nhất thời chân tay lạnh ngắt, vội vàng giải thích: "Chúng… Chúng ta cũng không cố ý nói ra những lời như vậy, chủ yếu... chủ yếu là vì hắn ta chưa từng bận tâm đến chúng ta, chưa từng mở lời với chúng ta."
Thời Tẫn không hề dừng bước, cứ thế đi vài bước, giọng nói nhàn nhạt mới từ từ vọng đến: "Nếu không phải nghe thấy các ngươi vu khống đệ ấy, e rằng ta cũng chẳng bận tâm trò chuyện với các ngươi."
Dứt lời, cậu ấy khẽ nhấc vạt áo, ung dung vượt qua ngưỡng cửa.
Thấy cậu ấy đã đi xa, chắc chắn không thể nghe thấy gì nữa, mấy kẻ kia mới dám mở miệng.
Triệu Cảnh Lâm tức giận quát khẽ: "Cái tên Thời Tẫn này chẳng phải chỉ dựa vào quyền thế của ca ca hắn là Tể tướng sao! Chúng ta đây cũng đâu phải tử đệ quan lại tầm thường, vậy mà hắn ta dám chẳng nể mặt chút nào!"
"Các ngươi chưa từng chứng kiến thủ đoạn của Thời Quỳnh, lẽ nào chưa từng nghe qua sao? Vị Đại ti nông kia, dẫu chỉ tham ô một nghìn lượng bạc, mà hắn ta cũng có thể điều tra ra được, thật không hiểu hắn ta làm cách nào mà truy xét được chuyện nhỏ nhặt đến vậy? Quan trọng hơn, Bệ hạ lại lập tức bãi miễn chức vụ Đại ti nông!" Lâm Phong vừa kinh hãi vừa khó tin.
"Chuyện này đã là gì! Ba năm trước đây, cái c.h.ế.t của Nhị hoàng tử điện hạ... lẽ nào các ngươi đã quên rồi sao?" Trương Cư An hạ thấp giọng, dò hỏi.
"Hả... Chẳng lẽ có liên quan đến Tể tướng Thời Quỳnh ư?" Lâm Phong nơm nớp lo sợ.
Nghĩ đến cảnh Nhị hoàng tử điện hạ c.h.ế.t thảm khốc, đến tận giờ họ vẫn còn kinh hãi không thôi.
Chẳng rõ năm đó kế hoạch tạo phản của Nhị hoàng tử Mộ Cẩm Phong bị tiết lộ bằng cách nào, chỉ biết rằng, sau khi hắn dẫn binh tướng xông thẳng vào hoàng cung, chưa đầy nửa canh giờ, tất cả những kẻ xâm nhập đều bị Ninh vương điện hạ... À không... Nói cho đúng thì... chính là Hoàng thượng đương kim đã bố trí sẵn thân vệ tiêu diệt sạch!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Rốt cuộc, Mộ Cẩm Phong bị Thời Quỳnh bắt giữ. Mãi đến khi Thời Quỳnh áp giải Mộ Cẩm Phong lên thành lầu, ra tay c.h.é.m hắn mấy nhát trước mặt toàn thể bá tánh, thiên hạ mới hay rằng vị thế tử Tể tướng nho nhã ngày nào lại ẩn chứa võ công cao thâm, vị công tử dịu dàng như ngọc bấy lâu lại có một mặt tàn nhẫn độc ác đến vậy.
Trương Cư An nhìn Lâm Phong với vẻ mặt đầy phức tạp, mãi một lúc lâu sau mới sực nhớ ra rằng Lâm Phong này là người mới được phụ thân đưa đến kinh thành sau khi Hoàng thượng đương kim đăng cơ, bởi vậy không ai nhắc đến chuyện này với hắn, hắn không hay biết cũng là điều lẽ dĩ nhiên.
"Nhị hoàng tử bị chính Tể tướng đại nhân đích thân xử tử, mặc dù đây là chuyện cả kinh thành ai nấy đều tường tận, nhưng nếu ngươi đã hay biết, chớ nên tùy tiện nói lung tung."
Lâm Phong ngây người, không hiểu vì sao lại đột ngột nhớ đến năm hắn mới đặt chân đến kinh thành, vào ngày sinh thần của Thánh thượng. Hắn ngồi cách Bệ hạ rất xa, lặng lẽ gắp thức ăn thì có một thanh niên bước đến bên cạnh, ôn hòa hỏi tên họ. Rõ ràng là một người không thể nào làm ra chuyện sát nhân, ngay cả khi điều tra ra chuyện Đại ti nông tham ô, hắn ta chỉ thấy vẻ mặt sắt đá vô tình kia là thủ đoạn mà Thời Quỳnh với tư cách Tể tướng nên có.
Trương Cư An liếc nhìn gã, thấy gã đang thất thần, vội vỗ vai nhắc nhở: "Vậy nên Thời Tẫn chính là thân đệ của Thời Quỳnh. Dẫu nhỏ hơn huynh ấy mười mấy tuổi, nhưng tuyệt chẳng phải kẻ tầm thường, không phải người mà chúng ta có thể dễ bề trêu chọc. Sau này, tránh xa được thì tránh!"
Lâm Phong trầm ngâm giây lát, đoạn gật đầu thật mạnh: "Ta... ta đã tường."
Trong giáo trường, Mộ Nam Tinh đã thay một bộ y phục mới, mang theo cung tiễn đi trước Đoàn Đoàn.
Đoàn Đoàn bám sát theo sau Mộ Nam Tinh, nhìn cổ tay thon gầy của y khiến nó nhíu mày. Nó tiến lên nắm lấy một tay của Mộ Nam Tinh, hỏi: "Tinh Tinh ca, sao cánh tay huynh lại gầy guộc đến vậy? Thậm chí còn gần bằng đệ... Không đúng! Còn gầy hơn đệ một chút! Có phải huynh không được tẩm bổ chu đáo không?"
Mộ Nam Tinh rút tay về: "Không có, chỉ là..." Y trầm ngâm giây lát rồi mới tiếp tục nói: "Chỉ là mỗi ngày ta luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nên thân thể dễ gầy gò đi một chút thôi!"
Đoàn Đoàn thấy Mộ Nam Tinh rút tay về, ngây người ra, đoạn hỏi: "Tinh Tinh ca, cái tật không cho người khác chạm vào thân thể huynh bao giờ mới chịu sửa đổi đây? Chúng ta quen nhau đã lâu đến vậy! Đã là hảo bằng hữu rồi kia mà? Chẳng lẽ ngay cả tay huynh cũng không thể chạm vào ư?"
Mộ Nam Tinh bước về phía trước mấy bước, quay đầu nhìn Đoàn Đoàn, khóe miệng y khẽ cong lên: "Huynh không thích! Đợi đến khi nào đệ cưỡi ngựa b.ắ.n cung giỏi hơn huynh thì hãy nói!"
Đoàn Đoàn nhìn nụ cười rực rỡ của Mộ Nam Tinh, ngẩn người hồi lâu rồi mới bất đắc dĩ lắc đầu: "Đệ làm sao có thể giỏi hơn huynh chứ? Tinh Tinh ca, không giấu gì huynh, chuyện này quả thực là mộng giữa ban ngày rồi!"
Mấy năm nay, tuy Đoàn Đoàn thường theo Mộ Nam Tinh ra vào giáo trường nhưng cũng chỉ học được cách cưỡi ngựa, còn cưỡi ngựa b.ắ.n cung thì nó vẫn còn lơ mơ lắm. Thôi thì, nói là chẳng biết gì cũng không hẳn, chỉ là b.ắ.n trúng quả thực chẳng mấy dễ dàng.
Mộ Nam Tinh khẽ bật cười, đoạn bước tới trước Hắc Phong rồi nhẹ nhàng lên ngựa.
Hắc Phong giờ đã trở nên vạm vỡ, oai hùng, uy mãnh. Mộ Nam Tinh khẽ kéo dây cương, Hắc Phong lập tức ngẩng cao đầu hí một tiếng. Mỗi lần Đoàn Đoàn nhìn thấy, nó đều cảm thấy Hắc Phong như muốn dẫm nát mọi thứ dưới chân. Một tuấn mã như vậy, nếu ra chiến trường thì e rằng sẽ phát huy uy lực cực lớn.
"Đoàn Đoàn, cưỡi ngựa của đệ đi!" Mộ Nam Tinh quay đầu nhìn nó, vẻ mặt kiêu ngạo phảng phất vẻ cao ngạo khó tả.
Đoàn Đoàn biết rõ, chỉ cần Mộ Nam Tinh đã ngồi trên lưng ngựa, mọi thứ đều biến thành sân nhà của y.
"Tinh Tinh ca, huynh chỉ biết trêu ghẹo đệ thôi! Các thúc bá trong giáo trường đều chê đệ cưỡi ngựa b.ắ.n cung kém cỏi, ấy vậy mà họ lại luôn miệng khen huynh, còn khen ngợi không ngớt lời!" Đoàn Đoàn giả vờ ghen tị, song thực chất là ngưỡng mộ thốt lên.
Mộ Nam Tinh lắc đầu: "Họ khen ta chỉ vì ta là Thái tử mà thôi, chứ không phải vì ta cưỡi ngựa b.ắ.n cung tài giỏi!"
"Không phải! Lần đầu tiên đệ theo Tinh Tinh ca đến giáo trường, huynh còn chưa phải là Thái tử, vậy mà vẫn có rất nhiều thúc bá khen ngợi huynh đấy!" Đoàn Đoàn lắc đầu nói.
"Được rồi, thôi không luận chuyện này với đệ nữa. Mau lên ngựa, theo ta phi một vòng!" Mộ Nam Tinh tiếp lời.
"Vâng! Đệ sẽ lập tức theo ngay!"
"Phù... Mệt đứt hơi đệ rồi! Quả thực quá khó nhằn! Đệ chẳng b.ắ.n trúng nổi một mũi tên nào!" Đoàn Đoàn ngồi phịch xuống bãi cỏ, thở hổn hển.