Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn nào hay rằng Thời Tẫn cố ý chọn lấy một bộ y phục trông rất cũ kỹ.

Phải biết rằng nếu là y phục Giang Tư Nguyệt từng khoác lên mình, không biết sẽ đáng giá bao nhiêu vàng bạc đâu!

Mặc dù y chẳng màng bán lấy bạc, áo trong mới có thể mua ở bất cứ đâu, nhưng kiện áo trong cũ này lại chỉ có duy nhất một cơ hội để có được.

Sau một hồi lâu, Giang Tư Nguyệt mới cất lời: “Vốn dĩ ta định tặng ngươi một bộ xiêm y hoàn chỉnh, nhưng ta lại cao hơn ngươi quá nhiều, ngươi có mang về cũng chẳng thể mặc được, chỉ có áo trong là còn tạm dùng được thôi.”

Thời Tẫn gật đầu đáp: “Áo… Áo trong là đủ rồi.”

Đây là áo trong Giang Tư Nguyệt từng mặc đó, y có được vật này rồi thì làm gì còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác nữa!

Nếu đã lấy áo xong, y có nên rời đi chăng?

Nhưng Thời Tẫn lại chẳng muốn đi vội đến vậy.

Y trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Giang Tư Nguyệt, huynh… Huynh không còn giận ta nữa, đúng chứ?”

Giang Tư Nguyệt tựa vào tủ xiêm y, hắn khẽ nhíu mày đáp: “Vì lẽ gì ta phải giận? Ngươi thấy ta giận dữ ở nơi nào?”

“Là… Là lần trước huynh không thèm để tâm đến ta đó.” Thời Tẫn nơm nớp lo sợ phân trần.

Giang Tư Nguyệt cười khẽ: “Đâu phải ta chẳng để tâm đến ngươi, mà là thấy ngươi cùng người trong lòng…”

Thấy Thời Tẫn khẽ nhíu mày, hắn vội sửa lời: “À không! Thấy ngươi ở cùng biểu muội nên ta chẳng muốn quấy rầy hai người thôi.”

Thời Tẫn cúi thấp đầu, y khẽ đáp: “Ta đã nói rồi, đó là biểu muội chứ không phải người trong lòng… Thế nên sẽ chẳng thấy phiền đâu.”

Giang Tư Nguyệt cúi đầu nhìn người đối diện, ánh nắng ấm áp từ bên ngoài hắt vào khiến nửa mặt của y như đang tỏa ra hào quang rực rỡ.

Nhìn những sợi lông tơ như ẩn như hiện trên gương mặt y, cả thân mình chìm đắm trong ánh dương ấm áp khiến kẻ khác không khỏi muốn… Ôm siết lấy y vào lòng.

Giang Tư Nguyệt bỗng chốc tỉnh táo trở lại, hắn cố gắng gạt bỏ những ý nghĩ hỗn loạn vừa nảy sinh trong lòng.

Đúng lúc này, tâm khảm hắn đập loạn cuồng.

Giang Tư Nguyệt hoài nghi tự nhủ, chẳng phải hắn đã khỏe lại rồi sao? Cớ sao cảm giác này lại chợt xuất hiện?

Hắn ép chặt lồng ngực, cố khiến tim đập chậm lại đôi chút.

Thời Tẫn ngẩng đầu lên, thấy hắn nhíu mày, y liền ngỡ rằng do mình phân trần quá nhiều khiến hắn cảm thấy phiền nhiễu, thế là y vội vã thốt lời: “Vậy… Vậy ta không quấy rầy huynh nữa, ta… Ta xin phép cáo lui nhé?”

Giang Tư Nguyệt nhìn y một cái, hắn cảm thấy giờ phút này mình quả thật hơi dị thường, nên lập tức gật đầu: “Được.”

Khi Thời Tẫn bước ra khỏi phòng, hắn không khỏi cất lời: “Hôm nào…” Thấy Thời Tẫn quay đầu lại với vẻ mặt hoài nghi, hắn khẽ giọng nói tiếp: “Hôm nào huynh đệ ta cùng dùng bữa nhé.”

Thời Tẫn nghe vậy, trong đôi mắt lập tức tràn ngập ý cười, y dốc sức gật đầu: “Ừm! Được!”

Nghe tiếng bước chân nhẹ nhàng xuống lầu của thiếu niên, Giang Tư Nguyệt lập tức không còn để tâm đến cảm giác tim đập dị thường vừa rồi, hắn không khỏi nở nụ cười mãn nguyện.

Đến khi tỉnh táo trở lại, hắn không khỏi nghĩ mình cần phải đi tìm đại phu kiểm tra mới được, thật kỳ lạ, mong rằng hắn sẽ chẳng mắc phải căn bệnh quái lạ nào đó…

Nghĩ đến chuyện lần trước chẳng bao lâu đã thuyên giảm, hắn ngồi xuống, dần dần tĩnh tâm trở lại.

Khoảng hai khắc trôi qua, trái tim hắn mới bắt đầu trở lại bình thường, lúc này hắn mới thở hắt ra một tiếng nhẹ nhõm.

Nhưng hắn lại chưa từng nhận ra, chỉ khi ở trước mặt Thời Tẫn, chứng bệnh này của hắn mới phát tác!

Thời Tẫn đã rời đi, Giang Tư Nguyệt cũng chẳng còn chuyện gì để bận tâm, thế nên… Đương nhiên hắn phải đi tìm tiểu tử Đô Đô để tính toán rõ ràng rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Hắn bước đến gian phòng nhỏ của Đô Đô, vừa đẩy cửa vào đã thấy bên trong trống không.

Sau đó, bộ chăn gối màu đỏ thắm chói chang đập vào mắt hắn.

Nghĩ đến tính cách hoạt bát hiếu động của tiểu tử ấy, rồi lại nhìn sắc đỏ chói lọi này, hắn chỉ cảm thấy nhãn tình mình bỗng thấy khó chịu vô cùng.

Hắn khẽ thở dài, đoạn quyết định không làm hại đôi mắt mình thêm nữa.

Khi hắn vừa khép cửa lại, ba người Đô Đô, Cẩu Đản và Nhị Oa đã vừa bước lên lầu vừa trò chuyện.

Tiểu miệng Đô Đô nói không ngớt, Nhị Oa chăm chú lắng nghe, còn Cẩu Đản bước bên cạnh, vẻ mặt như thể nhân sinh chẳng còn gì đáng lưu luyến.

Giang Tư Nguyệt quyết định không đi đâu nữa, hắn tựa vào khung cửa phòng Đô Đô, khoanh tay đứng đợi ba người bước lên lầu.

Mãi cho đến khi bước tới cửa phòng, Đô Đô mới nhìn thấy tiểu cữu cữu của mình.

“Ơ? Tiểu cữu cữu, cớ sao người lại đứng trước cửa phòng con vậy? Người tìm con có việc gì sao ạ?”

Hãy nghe mà xem!

Lại còn hỏi người tìm con có việc gì nữa chứ?

Giang Tư Nguyệt thầm nhủ, một đứa trẻ như tiểu tử này, nếu chẳng vướng lỗi lầm thì làm gì có ai phải đặc biệt tới tìm, huống chi là kẻ bận rộn như hắn?

Giang Tư Nguyệt cúi đầu nhìn Đô Đô một cái rồi khẽ cất lời: “Đi thôi, vào trong rồi cữu sẽ nói cho con nghe.”

Đoạn nhìn vẻ mặt của Giang Tư Nguyệt, Đô Đô liền nhận ra có điều chẳng lành.

“Ưm… Tiểu cữu cữu, hôm khác chúng ta bàn luận được chăng? Con có đại sự phải làm, chẳng có thì giờ!” Đô Đô nghiêm trang đáp.

“Ồ? Vậy con nói cho tiểu cữu cữu nghe xem, một tiểu hài nhi mới hơn bảy tuổi như con thì có đại sự gì cần phải làm vậy?” Dù bận bịu, Giang Tư Nguyệt vẫn ung dung nhìn chằm chằm thằng bé.

Đô Đô cười trừ cầu xin sự dung thứ, trong đầu vội vã suy nghĩ xem rốt cuộc mình đã làm chuyện gì. Hôm nay, tiểu cữu cữu còn cố ý đích thân đến hỏi tội.

Nhưng nó vẫn tiếp tục đáp lời: “Đại sự của con lớn lắm đó! Đây là chuyện liên quan đến chung thân đại sự của Cẩu Đản ca ca! Là chuyện cực kỳ hệ trọng! Tiểu cữu cữu, cho dù cữu có chuyện gì thì cũng phải đặt sang một bên thôi!”

Giang Tư Nguyệt vừa nghi hoặc vừa hiếu kỳ nhìn Cẩu Đản: “Gia Bảo, chung thân đại sự gì vậy? Cháu có người trong lòng ư? Mau nói cho tiểu cữu cữu nghe đi, tiểu cữu cữu sẽ bày mưu tính kế giúp cháu!”

Cẩu Đản chỉ biết ngước nhìn trời cao mà than!

Hắn vừa xoa nắn gương mặt của Đô Đô vừa nói: “Tiểu cữu cữu, Đô Đô nói năng lảm nhảm đó! Đệ ấy còn nhỏ dại thế này, sao cữu có thể tin lời đệ ấy nói được chứ?”

Đô Đô thở dài, nắm chặt hai tay: “Ôi chao… Thôi cứ để đệ nói đi! Cẩu Đản ca ca, huynh cứ do dự như vậy thì người trong lòng huynh sẽ sớm bị người khác cướp mất đó!”

Tiểu tử ấy nghiêm nghị nói: “Nhưng đệ kinh nghiệm dày dặn lắm! Cứ coi đệ là tiền bối đi, chuyện chung thân đại sự của huynh chẳng cần lo lắng đâu! Huynh chỉ cần biết đủ! Biết ơn! Nào… Ưm!”

Giang Tư Nguyệt liếc mắt, hắn quả thực không tài nào nghe thêm nổi nữa!

Hắn che miệng Đô Đô lại: “Ở nhà con ăn cái gì mà lớn vậy? Sao có thể nói năng luyên thuyên đến thế chứ!”

Hắn nhìn Cẩu Đản, khi thấy vẻ bất lực của hắn thì cũng đoán được hắn cũng bị Đô Đô quấy nhiễu đến mức không tài nào thoát ra được.

Giang Tư Nguyệt túm lấy cổ áo của Đô Đô rồi kéo phắt vào phòng, lúc đóng cửa, hắn nói với Cẩn Đản và Nhị Oa: “Được rồi, hai cháu về trước đi, chờ cữu cữu xử lý xong rồi tính sau.”

Nhị Oa thấy chẳng lấy làm lạ, còn Cẩu Đản nghe vậy thì hả hê khôn xiết, hắn chỉ hận không thể lập tức vỗ tay tán thưởng ngay lập tức.

Sau khi đóng cửa lại, Đô Đô nhìn Giang Tư Nguyệt đang từng bước tới gần mình, nó sợ tới mức nuốt một ngụm nước bọt: “Tiểu cữu cữu, cữu… Cữu đừng làm càn! Con vẫn còn bé đó!”

Giang Tư Nguyệt cũng chẳng vòng vo với nó: “Con thật thà khai ra cho cữu biết! Hôm nay, có phải con tới thay chăn ga cho cữu không?”

“Ấy chà… Khốn rồi!” Cuối cùng Đô Đô cũng nhớ ra mình đã bỏ sót điều chi! Tủ quần áo của tiểu cữu cữu vẫn còn ngổn ngang bừa bãi, nó… Nó vội vàng đi hiến kế sách nên hoàn toàn quên mất chuyện này!