Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đô Đô thấy ca ca mình chỉ ăn một thìa, mà mứt dâu tây trong bát cũng chẳng vơi đi là bao, nó khẽ nhíu mày: "Ca ca, huynh ăn thêm đi! Huynh còn chưa ăn mà! Vẫn còn nhiều lắm!"
Đoàn Đoàn xoa đầu nó: "Chẳng phải đệ thích ăn sao? Nước dãi sắp trào ra rồi kìa, đệ ăn đi, ca ca chẳng thèm đâu, chỉ nếm thử chút thôi."
Đô Đô liếc nhìn cậu bé, đoạn múc một thìa đầy mứt dâu tây, nhân lúc cậu bé đang nói chuyện, miệng hơi há ra thì lập tức nhét vào: "Đã bảo huynh ăn thì huynh ăn đi! Đệ thực ra đã ăn rất nhiều rồi! Đây đều là nương bảo đệ đưa cho huynh đó!"
Đoàn Đoàn nuốt số mứt dâu tây trong miệng xuống, tin là thật: "Vậy ca ca chia cho đệ ăn, phần còn lại đều tặng đệ!"
Vừa dứt lời, cậu bé cầm thìa múc một thìa đưa đến bên miệng nó: "Ăn đi nào."
Đô Đô hừ hừ hai tiếng, vui vẻ há miệng ăn hết mứt dâu tây.
Ăn xong, nó nhất quyết chẳng chịu ăn thêm nữa, trực tiếp chạy ra khỏi cửa, tiếng nói vọng vào từ bên ngoài: "Ca ca ăn hết nhé! Lát nữa đệ sẽ vào lấy bát! Không được lãng phí đâu đấy!"
Đoàn Đoàn bưng bát, nhìn số mứt dâu tây còn lại hơn phân nửa, bất đắc dĩ cười khẽ.
Rất nhanh sau đó, những chiếc bánh của Giang Oản Oản đã làm xong.
Bánh lương nhỏ xinh lạnh ngắt, cắn một miếng, đủ loại mứt ngọt liền tan chảy trong khoang miệng.
Bánh mochi lại khoác lên mình lớp vỏ nếp dẻo thơm, bên trong nhân kem, mứt trái cây và vụn bánh quy, trông mập mạp, tròn trịa vô cùng đáng yêu.
Đô Đô vừa nhìn thấy đã không nhịn được mà lấy ngay một chiếc bánh mochi dâu tây nó đã lựa chọn kỹ càng để thưởng thức.
Vừa ăn, nó vừa nhắm mắt gật gù, vô cùng hưởng thụ.
"Thơm ngon quá! Nương ơi, con thật chẳng nỡ đem tặng người khác chút nào."
Giang Oản Oản trách móc: "Nói bậy bạ gì thế! Mấy thứ này vốn dĩ là làm riêng cho người khác mà!"
Nói rồi, Giang Oản Oản nhanh chóng xếp những tờ giấy dầu thành từng hộp giấy nhỏ, đặt riêng từng chiếc bánh lương và bánh mochi mềm mại vào đó rồi cất vào phòng chứa đồ ăn bằng băng. Nơi đó toàn là những thùng băng lớn, nhiệt độ rất thấp, cất giữ ở đó là hợp lý nhất.
Những chiếc bánh mochi và bánh lương còn lại vẫn rất nhiều, cả nhà mỗi người ăn một ít cũng đã đủ đầy rồi.
Những món ngọt này dễ gây ngán, cũng chẳng thể ăn quá nhiều.
Đô Đô lại tiếp tục lựa chọn những chiếc bánh mochi còn sót lại. Ca ca của nó vẫn đang học, nên nó phải chọn cho ca ca một chiếc bánh thật to và tròn, bọc nhiều mứt dâu tây, loại đó đặc biệt ngon lành.
Lại nghe thấy tiếng gõ cửa, Đoàn Đoàn nhìn chiếc bát đã nhẵn thín. Quả nhiên cậu bé đã chẳng thể nhịn được mà ăn sạch số mứt dâu tây.
Cậu bé khẽ ho một tiếng: "Vào đi."
Tiếp đó, thấy Đô Đô bưng một chiếc bánh mochi tròn vo, lớp vỏ bánh còn phảng phất sắc hồng đỏ, bước vào.
"Ca ca! Nhanh lên! Đây là bánh mochi vị dâu tây nương làm, siêu ngon! Đệ chọn cho huynh chiếc bánh này đặc biệt to! Nhìn là biết bọc nhiều mứt lắm đó!"
Đoàn Đoàn vui vẻ cắn một miếng thật lớn: "Đã lâu lắm rồi huynh không được ăn! Vẫn ngon lành như vậy!"
Đô Đô cười híp mắt cầm chiếc bát nhỏ nhẵn thín trên bàn của cậu bé: "Ca ca, huynh ăn đi, đệ ra ngoài trước đây, nương còn làm bánh lương, lát nữa huynh cũng có thể thưởng thức!"
"Ừm ừm, được, Đô Đô, đệ cũng mau đi ăn đi!"
Ngày hôm sau, Đô Đô và Đoàn Đoàn mỗi đứa xách một cái giỏ lớn nhỏ đến Quốc Tử Giám.
Đô Đô ngồi vào chỗ của mình, mở giỏ ra: "Chư vị mau lại đây! Ta mang đồ ngon đến đãi mọi người đây!"
Đám tiểu hài nghe được lời nó nói đã lập tức vây quanh.
Bởi vì hôm qua Đô Đô khóc quá bi thương, nên sáng nay mọi người thấy nó đều không dám đến gần.
"Tần Kỳ Tranh, hôm qua ngươi vẫn ổn chứ?"
"Phụ mẫu của ngươi có trách phạt ngươi chăng?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Ngươi có bị mắng không?"
Đô Đô lắc đầu: "Ta có làm gì sai đâu, phụ mẫu của ta mắng ta làm gì? Họ nên ngợi khen ta mới phải!"
Nó cũng chẳng nói nhiều, trực tiếp lấy từng chiếc bánh mochi trắng nõn trong giỏ ra đưa cho đám hài tử: "Đây là bánh mochi siêu ngon, mỗi chiếc có thể có loại mứt khác nhau nhưng cũng đều rất tuyệt!"
Không đợi đám tiểu hài phấn khích, nó lại tiếp tục lấy bánh lương ra, chia cho mỗi đứa hai miếng: "Cái này cũng ngon lắm đó!"
Đợi chia xong, nó mới nói: "Đây là để đa tạ các ngươi đã giúp ta hôm qua, còn nói giúp ta, đa tạ các ngươi nhiều!"
Đám tiểu tử cầm bánh mochi ăn, đầu chẳng buồn ngẩng lên, nào còn đoái hoài chi đến lời nó nói.
Đô Đô nhìn chúng ăn nhân kem đến lem luốc khắp miệng thì chê bai lắc đầu.
Ngay sau đó, nó cẩn thận lấy ra chiếc bánh mochi vị dâu tây mà nó đã cất giấu riêng, vui vẻ thưởng thức.
Bên kia, số bánh mochi và bánh lương mà Đoàn Đoàn mang theo lại ít hơn nhiều. Cậu bé vốn định mang riêng tặng Mộ Nam Tinh, còn những hài tử khác...
Cậu bé nhìn Thời Tẫn bên cửa sổ, dường như Thời công tử rất thân thiết với tiểu cữu của mình, nên cậu bé định phân phát cho y một ít.
Thời Tẫn mới đến lớp của họ vào trước Tết năm ngoái, nên Đoàn Đoàn chưa từng chia sẻ đồ ăn cho y.
Hơn nữa, Thời Tẫn trông lớn hơn Đoàn Đoàn rất nhiều, rõ ràng đã là một thiếu niên độ mười bảy. Bởi vậy, Đoàn Đoàn nghĩ rằng y sẽ chẳng màng đến việc chơi đùa cùng một tiểu hài tử như mình, thành ra, cậu bé cũng chẳng chuyện trò nhiều với y.
"Tinh Tinh ca, huynh ăn trước đi, đệ mang cho Thời công tử một ít."
Trước ánh mắt nghi ngờ của Mộ Nam Tinh, cậu bé giải thích: "Hình như huynh ấy rất thân với tiểu cữu của đệ, chắc hẳn họ là bằng hữu nên đệ muốn tặng cho huynh ấy một ít."
Mộ Nam Tinh chỉ khẽ gật đầu: "Được thôi."
Khi Đoàn Đoàn xách giỏ đến bên Thời Tẫn, cậu bé thấy y đang nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng hay đang trầm tư gì, trên gương mặt là ý cười không thể kìm nén.
Đoàn Đoàn ngẩn ngơ, thầm nghĩ chẳng hay dạo gần đây Thời công tử có chuyện vui nào, mà thỉnh thoảng lại thấy y cứ nhìn ra ngoài cửa sổ mà cười ngây dại.
Đoàn Đoàn khẽ ho một tiếng, thấy Thời Tẫn đột ngột quay đầu lại, cậu bé mới mở giỏ lấy bánh mochi và bánh lương cho huynh ấy: "Thời công tử, huynh và tiểu cữu của đệ là bằng hữu thân thiết phải không? Đây là bánh do nhà đệ làm, đệ nghĩ rằng hai người quen biết nhau nên đệ mang đến cho huynh nếm thử."
Thời Tẫn ngạc nhiên nhìn cậu bé rồi nhìn những chiếc bánh trên bàn, vội vàng đa tạ: "Đa... Đa tạ!"
Thời Tẫn nhìn những chiếc bánh trên bàn, có chút thụ sủng nhược kinh, đây là do nhà Giang Tư Nguyệt làm…
Thậm chí còn cố ý mang đến cho huynh ấy…
Huynh ấy cẩn thận cầm lấy một chiếc bánh mochi, thử cắn một miếng nhỏ.
Lớp vỏ bánh mochi mỏng và mềm mại, vừa cắn một miếng, kem tươi và mứt trái cây ngọt thanh đã tràn ngập giữa môi và răng. Mứt trái cây có lẽ là mứt lê, bên trong có những miếng thịt lê nhỏ giòn ngọt, tiếp theo là ăn đến phần bánh quy vụn, hương vị phong phú, quả nhiên tuyệt mỹ!
Thời Tẫn có chút không nỡ ăn nhiều!
Huynh ấy thầm nghĩ, người nhà Giang Tư Nguyệt thật khéo léo, vậy mà lại có thể làm ra những thứ ngon lành đến vậy!
Ăn được một lát, huynh ấy đột nhiên nhớ ra, nếu Giang Tư Nguyệt là tiểu cữu của Tần Kỳ An, vậy thì lần trước huynh ấy nhìn thấy nữ nhân kia là tỷ tỷ của cậu ta, vậy thì... Vậy thì nữ nhân kia là... Là nương của Tần Kỳ An sao?
Tần Kỳ An đã mười mấy tuổi rồi! Mà nữ nhân kia dung mạo tựa như tỷ tỷ của cậu bé, hoàn toàn không giống nương của cậu bé chút nào.
Cả nhà bọn họ đều đẹp đẽ đến vậy, ngay cả Tần Kỳ An cũng tuấn tú vô cùng!
Đoàn Đoàn quay đầu lại thấy Thời Tẫn ăn từng miếng nhỏ một cách trân trọng, không khỏi mỉm cười, hình như Thời Tẫn cũng chẳng lạnh nhạt như đồn đại.
Mộ Nam Tinh thấy Đoàn Đoàn lại chăm chú nhìn Thời Tẫn thì khẽ chau mày, Đoàn Đoàn có chuyện gì sao? Sao cứ say mê dõi nhìn Thời Tẫn thế này?
Cậu bé cầm một chiếc bánh lương bẻ làm đôi, một nửa tự ăn, một nửa nhét vào miệng Đoàn Đoàn: "Ăn bánh!"
Lúc này Đoàn Đoàn mới bừng tỉnh, cậu bé cười nói: "Tinh Tinh ca, ở nhà đệ đã ăn nhiều rồi, những thứ này đều là mang đến cho huynh, huynh cứ dùng nhiều hơn đi!"