Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Còn Giang Hiền Vũ, đắn đo trước tình thế khó xử của bản thân, cuối cùng đành phải thuận lòng.
Lý Tam Nương xót xa giúp nhi tử lau vết thương trên trán, miệng lẩm bẩm: "Chúng ta cũng đâu phản đối, sao phải dập đầu dữ dội đến thế! Cho dù không bị thương, chỉ cần đến làm nũng chúng ta, chúng ta có thể không đồng ý sao?"
Cuối cùng Giang Tư Nguyệt cũng khẽ nở một nụ cười mờ nhạt: "Đa tạ nương."
Lúc này, Giang Hiền Vũ đứng bên cạnh khẽ ho khan một tiếng: "Khụ…"
Giang Tư Nguyệt quay đầu nhìn phụ thân: "Cũng đa tạ Phụ thân."
Giang Hiền Vũ gật đầu, vội biện minh: "Chúng ta cũng không phải những kẻ cố chấp, lạc hậu, sao có thể không đồng ý."
Giang Oản Oản khẽ thở dài: "A Nguyệt, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Tỷ tỷ…" Sắc mặt Giang Tư Nguyệt dần trầm xuống: "Hôm qua, A Tẫn mới nói với đệ rằng hôm nay sẽ đến đón huynh ấy, nhưng huynh ấy lại không đến Quốc Tử Giám. Đệ đến Tể tướng phủ thì họ lại nói huynh ấy đã đi du học rồi. Chuyện này… Tuyệt đối không thể chấp nhận!"
"Người nhà huynh ấy đã biết chuyện của hai đệ rồi sao?" Giang Oản Oản cau mày.
Giang Tư Nguyệt gật đầu: "Biết rồi, có lẽ là đã biết từ ngày hôm qua. Đệ nghi ngờ... Nghi ngờ A Tẫn bị giam lỏng rồi! Đệ... Đệ muốn đi tìm huynh ấy!"
"Nhưng mà... Tiểu cữu cữu, họ chắc chắn sẽ không cho tiểu cữu vào phủ đâu!" Đoàn Đoàn chen vào nói.
Giang Tư Nguyệt nói: "Đợi đến nửa đêm cữu sẽ lén lút lẻn vào!"
Bây giờ nghĩ lại, Giang Tư Nguyệt lại thấy mình có phần hành động lỗ mãng. Hắn đã xác định được A Tẫn vẫn còn ở Tể tướng phủ, nên còn nhiều cách khác để gặp lại huynh ấy!
Lý Tam Nương lo lắng nói: "Tể tướng phủ chắc chắn có vô số hộ vệ! Liệu có nguy hiểm không?"
Giang Tư Nguyệt vỗ nhẹ tay nương an ủi: "Nương, nương yên tâm. Nếu bị họ phát hiện thì cùng lắm chỉ là bị ném ra ngoài mà thôi, sẽ không nguy hiểm đâu!"
Giang Oản Oản biết, hắn đã có ý định này thì có ngăn cản cũng vô ích.
Tần Tĩnh Trì vỗ vai Giang Tư Nguyệt: "Ta sẽ đi cùng đệ, ở bên ngoài đợi đệ."
Giang Tư Nguyệt cảm kích gật đầu: "Đa tạ tỷ phu."
Đến nửa đêm, Giang Tư Nguyệt và Tần Tĩnh Trì tức tốc tới Tể tướng phủ.
Hai người đi vòng quanh Tể tướng phủ một lượt, tìm một chỗ bức tường khá thấp rồi dừng lại. Tần Tĩnh Trì cúi người: "Đệ giẫm lên lưng ta mà trèo qua! Ta sẽ ở đây đợi đệ!"
Giang Tư Nguyệt gật đầu rồi giẫm lên vai hắn, nhanh chóng vọt qua tường, rồi quay đầu khẽ gật với Tần Tĩnh Trì, đoạn nhảy phóc vào trong hoa viên.
May mắn làm sao, hộ vệ trong Tể tướng phủ chẳng có mấy, Giang Tư Nguyệt đi thẳng một mạch cũng chẳng chạm mặt quá nhiều hộ vệ.
Ngoài hôm nay ra, hắn chưa từng đến Tể tướng phủ nên hoàn toàn mịt mờ về phòng ngủ của Thời Tẫn ở đâu, chỉ có thể lần mò tìm kiếm từng gian phòng một.
Từ tiền viện tìm đến hậu viện, cho đến khi nghe thấy một tiếng ho khan cố nén thì đột ngột dừng bước.
Hắn không khỏi khẽ run lên, là... Là A Tẫn! Là A Tẫn! Huynh ấy vẫn còn... Huynh ấy thực sự vẫn còn ở đây!
Giang Tư Nguyệt mò theo phương hướng của tiếng ho, chậm rãi tiến bước cho đến khi đến trước một căn phòng khóa chặt thì chợt dừng chân.
Hắn cúi đầu nhìn ổ khóa trên cửa, ánh mắt trầm lại. A Tẫn quả nhiên đã bị giam lỏng... May mắn thay… Thật may mắn khi hắn đã tìm được huynh ấy! Nếu không, A Tẫn của hắn tất sẽ đau lòng khôn xiết, cũng sẽ thất vọng vô cùng.
Hắn thử lay ổ khóa vài lần rồi xoay người tìm kiếm khắp chốn, quả nhiên tìm thấy một sợi thép mảnh.
Hắn cắm sợi thép mảnh vào ổ khóa, nghe tiếng cạch cạch, xoay vài vòng, ổ khóa đã bật ra.
Hắn nhẹ nhàng tiến vào phòng rồi khẽ khàng khép cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vừa vào cửa, Giang Tư Nguyệt lại lắng nghe thấy tiếng ho khẽ liên hồi của Thời Tẫn, khiến lòng hắn như bị một tấm lưới dày đặc siết chặt, ngột ngạt đến độ khó bề hít thở.
Sao nghe chừng bệnh tình lại nặng đến vậy?
Chẳng phải mới chỉ qua có một ngày thôi ư? Sao A Tẫn của hắn lại bị bệnh rồi?
Hắn cố gắng kìm nén cơn phẫn nộ lẫn lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng tiến lại bên giường, nhìn Thời Tẫn chỉ hé lộ mỗi cái đầu. Giang Tư Nguyệt chỉ cảm thấy khóe mắt cay xè, trong lòng hắn vô cùng bứt rứt, cuối cùng... Cuối cùng cũng được gặp... Được gặp A Tẫn của hắn!
Hắn chớp mắt, khẽ vỗ nhẹ lên tấm chăn, dịu dàng gọi: "A Tẫn? A Tẫn? Bảo bối?"
Thời Tẫn chỉ cảm thấy toàn thân như được ngâm trong nước nóng, không chỉ vết thương do roi đánh ở chân và eo, hình như huynh ấy còn bị cảm lạnh.
Thời Tẫn toàn thân đau rát, lúc nóng lúc lạnh, thân thể như bị thiêu đốt, khó cử động, sinh mệnh dường như cũng đang dần cạn kiệt.
Y không khỏi thầm nghĩ, lẽ nào ông trời đã mau chóng nghe thấu nguyện vọng của y chăng? Mau chóng để y lâm trọng bệnh như thế này, nhưng... Y vẫn muốn tham lam thêm một chút, thực sự chỉ mong được gặp A Nguyệt của y lần cuối.
Y thực lòng chẳng dám tham lam, chỉ cầu một lần thôi! Gặp được một lần, y đã mãn nguyện khôn xiết, ắt sẽ chẳng còn gì hối tiếc.
Đoạn, y khẽ ho một tiếng, nỗi bi thương lại dâng trào, cất tiếng thở dài não nề: “Giang Tư Nguyệt... A Nguyệt... Tướng công... Ta thực lòng muốn gặp huynh thêm một lần nữa, huynh có thể chăng... có thể đến đây gặp ta không? Thật sự chỉ một lần thôi...”
Trong cơn mê man nửa tỉnh nửa mê, y chợt nghe thấy tiếng mở khóa khe khẽ. Y thầm nghĩ, chẳng lẽ ca ca của y đã muộn thế này rồi mà vẫn không chịu buông tha cho y sao? Ca ca còn muốn nói gì nữa đây? Y còn có thể đồng ý với ca ca điều chi nữa đây?
Song, dần dà y nhận ra có điều bất ổn. Nếu quả thực là ca ca y, Thời Quỳnh ắt đã thắp nến rồi cất lời ngay khi vừa bước vào cửa.
Vậy thì kẻ này là ai?
Cho đến khi bóng người kia chậm rãi tiến sát bên giường, y bỗng ngửi thấy một mùi hương thanh mát nồng đượm.
Y chợt trừng mắt! Đây là... Mùi hương vấn vít trên thân A Nguyệt! Hóa ra... A Nguyệt của y thực sự đã đến thăm y sao?
Vừa nghĩ đến đây, y liền nghe thấy giọng nói mà cả ngày nay y hằng nhung nhớ, tưởng chừng như đã chẳng còn cơ hội nào để được nghe lại nữa.
“A Tẫn!”
Thời Tẫn tha thiết muốn cất lời, y thèm muốn được nhào vào lòng Giang Tư Nguyệt! Thèm muốn được ôm chặt lấy chàng! Nhưng mà... Y nào dám, chỉ biết lặng lẽ rút lui.
Y thầm nghĩ, nếu ca ca của y biết được điều này, e rằng ca ca lại muốn làm hại bản thân thì phải làm sao?
Y khẽ đảo mắt, thực lòng chẳng biết phải làm sao. Y khao khát được nghe tiếng chàng! Khao khát được nhìn thấy Giang Tư Nguyệt.
Y thầm cầu khẩn: “A Nguyệt, huynh mau thắp nến lên được chăng? Để ta có thể nhìn rõ dung nhan huynh một lần. Nhìn xong rồi, ta sẽ... Đành nhẫn tâm... Đuổi huynh đi.”
Giang Tư Nguyệt gọi mấy tiếng mà vẫn không có hồi đáp. Y chẳng màn đến việc có bị ai phát hiện hay không, liền trực tiếp thắp nến, tay cầm chân nến bước thẳng đến bên giường.
Dưới ánh nến bập bùng, y liền trông thấy Thời Tẫn đang trợn tròn mắt nhìn chằm chằm chàng.
Y khẽ thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đặt chân nến lên chiếc án cạnh giường, đoạn cúi người ôm choàng lấy Thời Tẫn: “A Tẫn, sao huynh chẳng cất lời? Phải chăng huynh đang oán trách ta? Trách ta đã đến muộn hay sao?”
Y nhìn kỹ dung nhan Thời Tẫn, trịnh trọng nói: “Thứ lỗi, ta đã đến trễ rồi! Thật lòng thứ lỗi.”
Thời Tẫn đăm đắm nhìn Giang Tư Nguyệt, nhìn chàng ôm lấy mình với vẻ lo lắng và áy náy khôn nguôi. Ngắm khuôn mặt chàng vừa như mất đi lại vừa như tìm thấy được, lòng y dâng lên một nỗi ngọt ngào khó tả. Thời Tẫn thầm nghĩ: Có được khoảnh khắc này, vậy là đủ rồi.
Y quyến luyến hồi lâu, khẽ gọi: “Giang Tư Nguyệt.” Thời Tẫn chậm rãi cất lời.
Giang Tư Nguyệt ngước nhìn y, khẽ đáp: “Hử?”
“Ta đã đính hôn rồi.”
Nghe giọng điệu bình thản của y khiến trái tim Giang Tư Nguyệt chợt ngừng đập một nhịp: “Cái... Cái gì?”