Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thời Quỳnh cúi đầu liếc nhìn y rồi vội dời mắt đi: "Nếu ngươi không biết hiền đệ ở đâu, vậy thì rời đi đi, nếu không ta cũng chỉ có thể mời Giang công tử rời khỏi đây."

Đôi mắt Giang Tư Nguyệt đỏ ngầu nhìn Thời Quỳnh, tiếp tục nắm chặt lấy vạt áo y: "Không thể! Có phải ngươi cố ý giấu huynh ấy đi không? Có phải không? Có phải không?"

Thời Quỳnh hất tay y ra: "Giang công tử mong hãy mau rời đi! Ta sẽ tự mình tiếp tục tìm người."

"Cuối cùng huynh ấy ở đâu? Huynh ấy sẽ không rời xa ta! Tuyệt đối không rời xa ta! Huynh ấy đã hứa rồi! Đã hứa rồi..."

"Thời Quỳnh! Cuối cùng ngươi đã ép buộc huynh ấy như thế nào? Nếu ngươi không ép buộc huynh ấy, sao huynh ấy có thể rời đi? Sao huynh ấy có thể đau khổ đến vậy? Ngươi là huynh trưởng của huynh ấy, chẳng lẽ không mảy may đau lòng cho hiền đệ sao?"

Đôi mắt Thời Quỳnh run run, chẳng lẽ y thật sự đã sai rồi sao? Nhưng mà... Nhưng mà y tuyệt nhiên không muốn đệ đệ của mình đi vào vết xe đổ, cha nương của bọn họ cũng sẽ không đồng ý.

Y làm vậy là vì tốt cho A Tẫn!

Y làm vậy là vì tốt cho A Tẫn!

Y cố gắng tự thuyết phục mình hết thảy lần này đến lần khác, những gì y làm đều là đúng, chỉ là A Tẫn còn quá nhỏ, không hiểu được tấm lòng của y mà thôi.

Cuối cùng, Giang Tư Nguyệt lại một lần nữa bị ném ra khỏi Thời phủ.

Giang Tư Nguyệt ngã ngồi ở cổng lớn Thời phủ, nhất thời không biết phải làm sao.

A Tẫn của y, cuối cùng sẽ đi đâu?

Thời Tẫn thật sự đã rời đi rồi sao?

Thời Tẫn thật sự… Không cần y nữa sao?

Nửa đêm, bên ngoài đổ mưa rả rích, Đô Đô vừa tỉnh giấc đã thấy bụng đói cồn cào, nên thằng bé đã mơ màng mò vào bếp muốn tìm thứ gì đó để ăn.

Nhưng mà, khi thằng bé cầm mấy chiếc bánh quy đi ra khỏi bếp thì thấy trong sảnh nhỏ có một bóng đen lớn, bóng đen ấy đang cúi gằm, cộng thêm tiếng mưa rơi tí tách ngoài song cửa khiến toàn thân Đô Đô không ngừng run rẩy.

Môi thằng bé run run, giãy giụa mãi một hồi, cuối cùng mới thốt nên lời: "Á! Cha nương! Gia gia nãi nãi! Ngoại tổ phụ ngoại tổ mẫu! Ca ca! Tiểu cữu! Trong nhà có quỷ! Có quỷ! Ôi… Quỷ!"

Lúc này, cả nhà đều bị tiếng hét của đứa trẻ đánh thức.

Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản vội vàng mặc quần áo, nhanh chóng bước vào sảnh nhỏ rồi vội thắp nến trên bàn.

Đô Đô vừa thấy họ đã lập tức nhào vào lòng ôm chặt lấy họ, thân thể nhỏ bé vẫn run cầm cập vì khiếp sợ: "Hức... Cha nương, quỷ! Hu... Con... Con sợ c.h.ế.t khiếp..."

Thắp nến lên, nhờ ánh nến mà Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản mới nhìn thấy Giang Tư Nguyệt đang đứng bên cạnh, toàn thân y ướt sũng mưa gió, khóe mắt đỏ hoe, hàng mày cụp xuống, cho dù tiếng hét lớn như vậy của Đô Đô cũng không khiến y tỉnh táo trở lại, y vẫn cứ ngây dại đứng đó không thốt một lời.

Nhìn thấy dáng vẻ ướt như chuột lột của y, Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đều không khỏi cau mày.

Giang Oản Oản nhẹ nhàng vỗ lưng Đô Đô: "Đô Đô ngoan, chẳng phải quỷ dữ nào đâu, là tiểu cữu mà, không phải người lạ, đừng sợ nữa."

Đô Đô nghe vậy, thằng bé mới nức nở quay người lại nhìn Giang Tư Nguyệt.

Nhưng khi thấy Giang Tư Nguyệt còn đáng sợ hơn cả lúc ở trước cửa Thời phủ hai ngày trước, thằng bé lập tức òa khóc lớn hơn.

Thằng bé thoát khỏi vòng tay Tần Tĩnh Trì, chạy một mạch vào lòng Giang Tư Nguyệt đang ướt sũng: "Oa… Tiểu cữu, cữu dọa con sợ c.h.ế.t khiếp rồi! Cữu dọa con sợ c.h.ế.t khiếp rồi!"

Đô Đô sờ khắp người Giang Tư Nguyệt, thấy người y ướt sũng, thằng bé nức nở hỏi: "Tiểu cữu, cữu làm sao vậy? Cớ sao lại ra nông nỗi này? Cữu đừng hù dọa con... Con sợ lắm!"

Lúc này, Tần phụ Tần mẫu, Lý Tam Nương, Giang Hiền Vũ và Đoàn Đoàn cũng bước ra.

Mọi người nhìn thấy dáng vẻ của Giang Tư Nguyệt, lòng đều khẽ run rẩy.

Giang Tư Nguyệt bị Đô Đô lay động, lắc lư, đôi mắt vô hồn cuối cùng cũng khẽ động. Y đột nhiên vô lực ngã gục xuống đất, lẩm bẩm: "Biến mất rồi... Chẳng còn nữa, A Tẫn của ta đã biệt tăm... Ta biết tìm huynh ấy nơi nao?"

Mọi người nhất thời đờ đẫn, chẳng hay nên làm gì, biết nói lời nào an ủi.

Nhìn thấy dáng vẻ đau buồn tột cùng của y, mọi người nhìn nhau trong lòng đều có chút ngỡ ngàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Cớ sao lại mất tích được chứ?

Giang Hiền Vũ và Lý Tam Nương ngồi xổm xuống, vỗ vai y.

Giang Hiền Vũ nói: "Con trai, đừng sợ, nó... Nếu con dâu của cha đây có biến mất, chúng ta ắt sẽ đi tìm nó! Chúng ta sẽ tìm từng ngày, từng nơi, lật tung cả Diên Khánh thành mà tìm, sao có thể không tìm thấy chứ? Con nói phải không?"

"Cha con nói chí phải! Con trai, cả nhà chúng ta đông đảo thế này, cớ sao lại không tìm thấy nó chứ! Chắc chắn sẽ tìm được! Một ngày không thấy, chúng ta tìm hai ngày! Hai ngày không thấy, chúng ta tìm một tháng, một tháng không thấy, chúng ta... Chúng ta tìm một năm, hai năm, ba năm! Chắc chắn sẽ tìm được!"

Giang Tư Nguyệt khẽ gật đầu: "Phải, chắc chắn sẽ tìm được, chắc chắn sẽ tìm được..."

Đô Đô ôm lấy cánh tay y, cũng gật đầu: "Nhất định sẽ tìm được!"

Đoàn Đoàn cũng chạy đến, ôm lấy đầu Giang Tư Nguyệt: "Tiểu cữu, chúng ta sẽ cùng cữu tìm kiếm, Thời công tử yêu mến cữu như vậy, chắc chắn cũng mong được tương kiến cùng cữu."

Lão gia Tần nói: "Chúng ta có nhiều cửa tiệm như vậy, hãy sai người đi tìm giúp, A Nguyệt, chớ lo lắng!"

Phu nhân Tần nói: "Đúng vậy! Chắc chắn sẽ tìm được!"

Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì ngồi xổm bên cạnh y, một người giúp y vắt nước mưa trên áo, một người giúp y lau khô nước trên mặt.

Xong xuôi, Giang Oản Oản nhẹ giọng nói: "A Nguyệt, mau đi tắm gội sạch sẽ, nghỉ ngơi dưỡng sức, chúng ta nghỉ ngơi xong rồi hẵng tìm người."

Trong lúc đưa y đi tắm, cả nhà đều ngồi trong sảnh nhỏ chờ đợi, ai nấy đều lộ vẻ lo lắng.

"Hai ngày qua A Nguyệt đều vui vẻ như vậy, cớ sao lại... Ta còn tưởng rằng sau này hai huynh đệ có thể thuận lợi bầu bạn bên nhau, ai ngờ... Than ôi..."

Lý Tam Nương thở dài buồn bã.

Nếu thật sự không tìm được, vậy thì A Nguyệt của chúng ta biết phải làm sao đây?

Giang Hiền Vũ vỗ vai bà ấy để an ủi.

Đô Đô chống cằm, bánh ngọt trong tay cũng không ăn nổi nữa, liên tục thở dài thườn thượt.

Đoàn Đoàn đột nhiên nhớ đến cảnh tượng ngày hôm đó khi Thời Tẫn bước về phía xe ngựa của tiểu cữu.

Người ấy nhìn thấy xe ngựa của tiểu cữu, bước chân cũng trở nên vui vẻ hơn nhiều, Đoàn Đoàn chưa từng thấy y hoạt bát vui vẻ đến vậy, đó là lần đầu tiên, mà… Hóa ra… tất cả đều vì… tiểu cữu của mình…

Mọi người chờ rất lâu nhưng vẫn không thấy Giang Tư Nguyệt đi ra.

Tần Tĩnh Trì cau mày, vội vàng bước vào phòng tắm.

Trong phòng tắm, chỉ thấy Giang Tư Nguyệt nằm trong bồn tắm, nhắm mắt thiếp đi.

Tần Tĩnh Trì vỗ nhẹ vào người y: "A Nguyệt! A Nguyệt? A Nguyệt!"

Tần Tĩnh Trì kiểm tra một chút, nhận ra y chỉ kiệt sức mà thiếp đi, lúc này hắn mới yên tâm mặc quần áo cho y rồi dìu y ra ngoài.

Đặt Giang Tư Nguyệt lên giường, Lý Tam Nương cẩn thận đắp chăn cho y, sau đó mới nói: "Cứ để hắn ngủ thật ngon giấc! Việc ngày mai, ngày mai hẵng liệu."

Đô Đô nằm cạnh Giang Tư Nguyệt, nhìn y, suy nghĩ một lúc nó nhìn Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nói: "Cha nương, đêm nay con ngủ cùng tiểu cữu nha, cữu bị ướt mưa nhiều như vậy, e sẽ đổ bệnh mất thôi! Con cũng có thể chăm nom cữu."

Giang Oản Oản thầm nghĩ, tiểu tử này tối ngủ say như chết, mà đòi chăm nom người khác sao!

Nhưng nghĩ đến tâm trạng Giang Tư Nguyệt không tốt, khi tỉnh dậy có một tiểu hài nhi ở bên cạnh, chắc sẽ khá hơn đôi phần.

Cho nên nàng gật đầu: "Vậy con ngủ yên, đừng làm ồn tiểu cữu của con."

Đô Đô gật đầu: "Dạ dạ! Con biết rồi! Con sẽ ngoan!"

Sáng tinh mơ, Giang Tư Nguyệt sực tỉnh, y bật mình ngồi dậy: "A Tẫn!"

Y nhìn quanh thì phát hiện mình đang ở trong phòng ngủ của mình, A Tẫn của y đang ở nơi nào?

Y tuyệt vọng cúi đầu, chẳng mấy chốc, khóe mắt đỏ hoe, lệ tuôn như suối, y ôm đầu gối vùi mặt vào hai cánh tay, khóc đến nỗi thân thể run lên bần bật.