Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi thôi."
Giang Tư Nguyệt nhìn vật trong tay chàng, rồi lại đưa mắt nhìn chàng một cái, nàng bị đôi mắt sáng lấp lánh như sao trời của chàng làm cho đỏ mặt.
Nàng có điều muốn nói, song lại chẳng cất lời.
Muốn bước đi trước, song lại… cảm thấy bất tiện.
Dẫu Tần Kỳ An hết mực ôn nhu, nàng tuy không quá đớn đau, song vẫn thấy vô cùng khó chịu.
Chỉ khẽ tiến một bước, cũng đã thấy thân thể không được tự nhiên. Cảm giác này chẳng hề giống những vết thương nơi chiến trường, đây là một thứ cảm thụ vô cùng đặc biệt.
Tần Kỳ An nhìn nàng, thấy sắc mặt nàng có phần kỳ lạ, vẻ mặt bối rối, lời muốn nói lại nghẹn nơi cổ họng. Chàng nghi hoặc hỏi: “Nàng sao vậy?”
Mi mắt Mộ Nam Tinh khẽ run, đáp: “Không sao, đi thôi.”
Nói đoạn, nàng khẽ đẩy Tần Kỳ An, ra hiệu chàng cứ bước đi trước.
Tần Kỳ An vội quay đầu, nắm lấy tay nàng, thâm tình nói: “Ta muốn nắm tay nàng cùng bước.”
Bước chân Mộ Nam Tinh khựng lại, nàng cố chịu đựng cảm giác vô cùng khó chịu trong cơ thể, bước đi không khỏi lảo đảo, có chút khập khiễng.
Có lẽ Tần Kỳ An đã nhận ra nàng đang có điều bất tiện.
Nhìn dáng nàng bước đi, đôi chân không còn vẻ thường ngày, có chút cẩn trọng, lại pha chút run rẩy.
Chàng bỗng mở to đôi mắt, dùng sức vỗ trán mình, tự trách bản thân không làm tròn bổn phận, thậm chí còn không để tâm đến chuyện này, lòng ngập tràn áy náy.
Ngay sau đó, chàng vội vã một tay vòng ngang eo, bế xốc Mộ Nam Tinh lên: “Nàng có đau lắm không? Tinh Nhi, thứ lỗi cho ta, là ta sơ suất không để ý đến nàng.”
Mộ Nam Tinh nhìn khóe môi trĩu xuống của chàng, khẽ bóp nhẹ gò má Tần Kỳ An: “Không đau mấy đâu, chàng nhớ lại lúc ta bị thương xem, khi ấy ta cũng nào có thấy đau!”
Nàng thầm nghĩ, đương nhiên là vết thương không có miệng sẽ nhẹ hơn nhiều lắm, dẫu cảm giác có phần kỳ lạ, song trong lòng nàng lại dâng lên một sự ngọt ngào khó tả.
Trở lại cổng biển hoa, mã phu đã chờ sẵn đó tự lúc nào.
Ngồi trong xe ngựa, Tần Kỳ An ôm Mộ Nam Tinh vào lòng, khẽ xoa eo, nắn bóp vai cho nàng.
“Hôm nay ta sẽ theo nàng tiến cung.”
Mộ Nam Tinh nhìn chàng một cái, hỏi: “Để làm gì?”
Tần Kỳ An bày vẻ mặt như đã thấu tỏ mọi sự, đáp: “Còn có thể làm gì nữa? Đương nhiên là thỉnh cầu Bệ hạ ban hôn, gả nàng cho ta, để nàng trở thành phu nhân của ta, là thê tử của ta.”
Mộ Nam Tinh do dự giây lát, nói: “E rằng lúc này vẫn chưa được, thân phận của ta… Thiên hạ vẫn chưa ai hay biết, e rằng phải đợi thêm một thời gian nữa.”
Tần Kỳ An khựng lại, hỏi: “Tinh Nhi, bây giờ nàng là Thái tử, vậy nàng… Sẽ vĩnh viễn giữ thân phận Thái tử sao?”
Nghe chàng nói vậy, Mộ Nam Tinh ngây người tức thì. Quả đúng là như vậy, giờ nàng là Thái tử, đã giữ ngôi vị ấy nhiều năm, nếu công khai thân phận nữ nhi của nàng, liệu người trong thiên hạ có chấp nhận chăng?
Kỳ thực, trong thâm tâm nàng vốn chẳng muốn làm Thái tử. Từ thuở bé thơ cho đến giờ, nàng nào có sống vì chính bản thân mình đâu.
Dẫu từ thuở bé, nàng đã được nuôi dưỡng như một nam tử, rồi sau này lại gánh vác thân phận Thái tử, ấy nào phải ý nguyện của nàng, cũng chẳng phải điều nàng hằng mong muốn.
Nghĩ đến đây, nàng khẽ thở dài trong lòng. Nếu thân phận nữ nhi của nàng được công khai với toàn thiên hạ, vậy thì… Một Thái tử không danh chính ngôn thuận như nàng, há chẳng thể trở về làm chính mình, có thể làm những điều mình hằng mong ước?
Song, nàng lại thực sự rất ưa cảm giác mồ hôi ướt đẫm nơi thao trường, cũng yêu thích khí thế ra trận nơi sa trường.
Giờ đây, quốc thái dân an, bách tính an cư lạc nghiệp. Lại thêm hỏa dược được phát minh, các tiểu quốc lân cận Diên Khánh ắt chẳng dám xâm phạm biên cương. Mọi sự đã trở nên tốt đẹp khôn cùng.
Thế nên nàng chẳng còn cần ra sa trường nữa, chỉ luyện tập nơi thao trường thôi cũng đã là một việc không tồi.
Ngoài những điều này ra… Nàng không kìm được mà liếc nhìn thiếu niên bên cạnh. Nàng chỉ muốn được ở cạnh chàng.
“Kỳ An, ta không muốn làm Thái tử, từ trước đến nay vẫn luôn không muốn. Giờ đây đã có Diệp Nhi, xem như ta đã được giải thoát rồi.”
Tần Kỳ An ôm vai nàng, ôn tồn nói: “Nàng không muốn làm thì không cần làm nữa. Nàng hãy xem như mình đã là thê tử của ta. Ta sẽ cưng chiều nàng, yêu nàng, đối xử tốt với nàng suốt cả cuộc đời này, Tinh Tinh tỷ tỷ của ta.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Mộ Nam Tinh chăm chú nhìn chàng, trong lòng dâng trào muôn vàn cảm xúc phức tạp. Nàng yêu thích thiếu niên trước mắt này, không chỉ đơn thuần là thích, mà còn có cảm giác được chàng cứu vớt khỏi chốn bùn lầy, mang ơn vô vàn.
Chính bởi những bức thư nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo thuở trước của chàng mà nàng dấy lên niềm mong chờ và tò mò chưa từng có.
Kỳ thực, khi ấy chàng đối với ta mà nói, chỉ là một người xa lạ. Thế nhưng, khi nhìn thấy bút pháp non nớt của chàng, nàng lại không kìm được mà muốn diện kiến chàng một lần.
Chàng chính là bằng hữu duy nhất của nàng, là vị ngọt duy nhất nàng có thể cảm nhận được khi mỏi mệt giữa bộn bề.
Cảm giác ấy chưa từng đổi thay suốt bao năm tháng. Yêu thích chàng, vẫn luôn khát khao được ở bên chàng, muốn chàng trở thành người của riêng nàng, muốn chàng chỉ độc nhất ngắm nhìn nàng!
Mộ Nam Tinh siết chặt lòng bàn tay, duỗi tay túm lấy vạt áo Tần Kỳ An, đặt một nụ hôn lên đôi môi chàng.
Đây là lời chấp thuận thầm lặng, đồng thời cũng biểu lộ cảm xúc vô cùng hoan hỉ trong lòng nàng.
Tần Kỳ An không hề nhắm mắt. Chàng nhìn khuôn mặt nàng bằng đôi mắt sáng lấp lánh, mọi thứ đều đúng như ý chàng mong muốn.
Chỉ vừa nghĩ đến những tháng ngày sau này, có thể sớm tối ở bên nàng, kể cả lúc dùng bữa, lúc nghỉ ngơi, thậm chí là… Có một hài tử của riêng hai người, mọi điều ấy đều khiến trái tim chàng rực lên một cỗ ấm áp.
Cuộc sống như vậy… Đúng là ước mơ bấy lâu của chàng.
Sau khi đưa Mộ Nam Tinh trở về Đông cung, Tần Kỳ An liền thẳng tiến Ngự Thư Phòng.
Mộ Quy Hoằng cười tít mắt nhìn chàng, cất tiếng: “Trạng Nguyên của trẫm đến tìm trẫm có việc gì đây?”
Tần Kỳ An thấy tâm trạng Bệ hạ rất tốt, trong lòng càng thêm tự tin, song sự căng thẳng vẫn chẳng mảy may vơi bớt.
Chàng bưng ly trà lên, khẽ nhấp một ngụm.
Đoạn, chàng nghiêm nghị cất lời: “Bệ hạ…”
Mộ Quy Hoằng ngắt lời chàng: “Khi ở riêng không cần gọi Bệ hạ, cứ gọi thúc thúc như thuở xưa là được rồi.”
Tần An Kỳ gật đầu, cắn chặt răng nói: “Mộ thúc thúc, con có một việc muốn khẩn cầu thúc.”
Mộ Quy Hoằng nghi hoặc nhìn chàng: “Đại sự cỡ nào mà phải dùng từ ‘khẩn cầu’? Con cứ nói đi, trẫm từng hứa sẽ ưng thuận một yêu cầu của con, lời ấy vẫn còn đó, chưa từng đổi thay.”
Tần Kỳ An siết chặt nắm đấm, tức khắc quỳ sụp xuống trước mặt ngài ấy: “Thần khẩn cầu Bệ hạ ban Thái tử điện hạ làm thê tử của thần!”
Mộ Quy Hoằng nhướng mày, ngài ấy còn tưởng đây là chuyện gì động trời nữa chứ? Chờ đợi lâu như vậy, cuối cùng tiểu tử này cũng chịu mở lời.
Chẳng qua là… Tiểu tử này đã hay Tinh Nhi nhà mình là nữ tử rồi ư?
Nghĩ đoạn, ánh mắt ngài ấy chợt âm u: Tiểu tử này! Chẳng lẽ đã làm điều bất chính?
Tần Kỳ An ngẩng đầu lên, thấy sự âm u trong con ngươi của ngài ấy, lòng chợt thiếu tự tin.
Lẽ nào Bệ hạ không ưng thuận?
Mộ Quy Hoằng uống một ngụm trà, lặng lẽ hỏi: “Sao con hay Tinh Nhi là nữ tử?”
Nghe vậy, Tần Kỳ An sửng sốt. Hắn quên mất, cứ ngỡ trong lòng mọi người đều đã rõ chuyện này.
Thì ra ngay cả Bệ hạ cũng chưa hay?
Vừa nghĩ tới việc hắn nhìn thấy thân thể Mộ Nam Tinh mới biết chuyện này, hắn nghẹn lời, không biết ứng đối ra sao.
Nói thế nào mới phải, nói thế nào mới khiến Bệ hạ cảm thấy hắn không phải kẻ suồng sã?
Quan trọng hơn cả… Quan trọng là hắn và Tinh Nhi đã… Đã không chỉ nhìn thân thể nhau, thậm chí còn làm chuyện vượt khuôn phép, ngay cả bước cuối cùng cũng… cũng đã hoàn tất.
Nhìn dáng vẻ ấp úng của chàng, ánh mắt Mộ Quy Hoằng thêm phần sắc bén: Tiểu tử này bề ngoài ôn hòa, nào ngờ… nào ngờ…
Tần Kỳ An nhìn sắc mặt lạnh lùng của Mộ Quy Hoằng, đôi mắt nhắm lại, dứt khoát tâu: “Bệ hạ, thần… thần hay tin này khi ở biên thành, khi ấy nàng bị thương, thần… mới hay. Vả lại thần và Tinh Nhi đều lưỡng tình tương duyệt, mong Bệ hạ thành toàn cho nguyện ước này!”
Nói xong, chàng dập đầu lạy tạ vài bái với Mộ Quy Hoằng.
Nghe vậy, sắc mặt Mộ Quy Hoằng mới dịu lại. Ngài ấy đã nói rồi mà, tiểu tử này nào dám cả gan đến mức đó.
Ngài ấy lại hiện nét mặt hiền từ trong chớp mắt, nói: “Trẫm biết hai con là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, vốn cũng có ý tác hợp từ lâu. Nếu chẳng phải Tinh Nhi từng cự tuyệt, Trẫm đã sớm mong hai con thành gia thất.”