Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản ngồi bên cạnh, thấy dáng vẻ nức nở của Đoàn Đoàn, trái tim nàng đau như bị d.a.o cứa, vội vàng ôm bé vào lòng rồi xin lỗi: “Bảo bối, nương xin lỗi, nương không cố ý nói vậy, nương vô cùng yêu con, không hề mắng con đâu.”

Đoàn Đoàn đau lòng vô hạn, bé nức nở: “Nương... Đừng... Đừng biến thành nương của lúc trước nữa! Đoàn Đoàn không... Không thích đâu! Đoàn Đoàn chỉ muốn nương của bây giờ, thích nương của bây giờ cơ!”

Trong lòng Giang Oản Oản vô cùng chua xót, nhưng những việc nguyên chủ đã gây ra trước kia, nàng chẳng thể nào thay đổi được. Bởi vậy, nàng chỉ có thể ôm chặt lấy bé, liên tục cam đoan: “Bảo bối đừng khóc, là nương sai, sau này nương sẽ không bao giờ mắng con nữa, nương sẽ không đổi thay đâu!”

Đoàn Đoàn rúc mình khóc nức nở trong lòng nàng, gương mặt bé con ấm ức vô cùng. Một tay Giang Oản Oản nhẹ nhàng xoa đầu bé, tay còn lại nắm chặt lấy cánh tay của Tần Tĩnh Trì.

Tần Tĩnh Trì nhìn hai mẹ con, chỉ thấy cả hai như thỏ mẹ và thỏ con vậy, đôi mắt đỏ hoe, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu. Hắn vươn tay ôm cả hai mẫu tử vào lòng, im lặng vỗ về an ủi họ.

Qua một hồi lâu, Đoàn Đoàn mới dần nín khóc thút thít, bé vùi đầu vào hõm cổ Giang Oản Oản, buồn rầu hỏi: “Nương sẽ không mắng Đoàn Đoàn nữa chứ? Sẽ không đổi thay nữa, sẽ luôn đối xử tốt với Đoàn Đoàn đúng không ạ?”

Đối mặt với ba câu hỏi liên tiếp của Đoàn Đoàn, Giang Oản Oản vội vàng gật đầu, nàng nắm lấy bàn tay bé nhỏ của con trai, đặt lên đó vài nụ hôn rồi âu yếm nói: “Nương đảm bảo sẽ luôn đối xử tốt với Đoàn Đoàn. Con là người trọng yếu nhất đối với cha và nương, là bảo bối của hai chúng ta, sau này nương sẽ không đánh mất bảo bối của nương đâu.”

Đoàn Đoàn “Vâng” một tiếng rất khẽ, cậu bé ngẩng đầu khỏi cổ nàng, khẽ hôn lên má nàng: “Vậy nương cũng là bảo bối của Đoàn Đoàn!”

Sau đó, cậu bé quay người, đặt một nụ hôn lên má Tần Tĩnh Trì: “Cha cũng vậy!”

Tần Tĩnh Trì dịu dàng hôn Đoàn Đoàn, rồi lại đặt nụ hôn lên môi Giang Oản Oản. Hắn ôm trọn cả hai vào lòng, cất tiếng: “Đoàn Đoàn và Oản Oản cũng là bảo bối của cha.”

Đôi mắt Giang Oản Oản đong đầy lệ, nàng chỉ khẽ liếc nhìn hắn, không thốt nên lời, nhưng trong đáy lòng đã thầm hạ quyết tâm.

Đoàn Đoàn khóc ròng rất lâu, giờ đây cuối cùng cũng dần nín khóc và chẳng còn đau lòng nữa. Cậu bé nằm gọn trong lòng Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì, giọng điệu trẻ thơ chập chững, câu được câu không, bắt đầu bày tỏ nỗi bận tâm thuở ban đầu: “Cha, nương… Hai người giúp Đoàn Đoàn nghĩ xem nên tặng quà gì cho Cẩu Đản ca ca đi ạ.”

Giang Oản Oản nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cậu bé, nàng âu yếm vỗ về, rồi nghiêm nghị đề xuất: “Hay là chờ khi nào sinh nhật ca ca, nương sẽ dạy con làm chút điểm tâm, hoặc bảo cha con làm một chú chuồn chuồn nhỏ hay món đồ chơi nào khác để tặng ca ca, con thấy thế nào?”

Tần Tĩnh Trì cũng không muốn kém cạnh, liền cất lời: “Nếu không cha làm một con ngựa gỗ nhỏ để làm quà tặng nhé?”

Đoàn Đoàn nghe vậy, mím môi tủi thân, khẽ nói: “Cha vẫn chưa làm ngựa gỗ cho Đoàn Đoàn mà!”

Tần Tĩnh Trì khẽ khựng người, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu. Trước đây hắn làm nghề mộc cũng chỉ vì mưu sinh, lại chưa từng nghĩ tới chuyện làm một món đồ chơi cho Đoàn Đoàn. Hắn chợt thấy mình thật hổ thẹn, không xứng làm một người cha. Vì vậy, hắn vội vàng nén nỗi áy náy xuống, dỗ dành con trai, đồng thời tự vả mấy cái vào mặt mình: “Cha xin lỗi con, bảo bối. Là cha không đúng, con tha thứ cho cha được không? Sau này cha chỉ làm đồ chơi cho riêng Đoàn Đoàn được không?”

Đoàn Đoàn thấy cha tự vả vào mặt mình thì vội vàng ôm chầm lấy đôi tay hắn vào lòng, cậu bé nói: “Cha đừng đánh nữa nhé? Đoàn Đoàn biết cha bận bịu nhiều bề, Đoàn Đoàn có chuồn chuồn nhỏ của tiểu thúc thúc rồi, chơi với nó cũng rất vui!”

Tần Tĩnh Trì nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn thấu tình đạt lý của Đoàn Đoàn, chợt mềm lòng, liên tục hôn lên má cậu bé.

Giang Oản Oản ở bên cạnh nghe vậy, nàng cực kỳ yêu tiểu bảo bối ngoan ngoãn thấu tình đạt lý này.

Đoàn Đoàn bị cha hôn lên má chỉ cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cậu bé liên tục cười khúc khích.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Chỉ là trước đó cậu bé đã khóc rất lâu nên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chẳng mấy chốc đã ngủ say. Khi ngủ, cậu bé vẫn giữ nụ cười chúm chím trên môi, đôi tay bé nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản.

Hai người thấy Đoàn Đoàn vừa thiếp ngủ, cũng nhẹ nhàng nằm xuống. Đoàn Đoàn co mình như một quả cầu nhỏ, nằm ngủ say giữa hai người. Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản nằm đối diện, lặng lẽ nhìn nhau hồi lâu.

Giang Oản Oản do dự một lát lâu, sau đó nàng chậm rãi nói: “Tĩnh Trì, ta có chuyện muốn nói với chàng, chàng… đừng sợ.”

Tần Tĩnh Trì khẽ nhíu mày, hắn nửa tin nửa ngờ, chờ đợi lời nói tiếp theo của nàng.

Giang Oản Oản tránh né ánh mắt hắn, nàng nhắm mắt lại rồi khó nhọc cất lời: “Thật ra, ta… không phải là Giang Oản Oản. Ta đến từ một nơi rất xa và đã c.h.ế.t rồi, nhưng chẳng hiểu vì sao, khi ta tỉnh giấc lại thấy mình trong thể xác này…”

Tần Tĩnh Trì cắn chặt hàm răng, vẻ mặt vừa căng thẳng vừa sợ hãi, nhưng hai loại cảm xúc này chẳng phải vì việc nàng nhập vào thân xác nguyên chủ, mà là sợ… Sợ rằng nàng sẽ rời đi…

Giang Oản Oản chờ mãi không thấy hắn hồi đáp, nàng cho rằng hắn đang sợ mình, oán hận ta đã chiếm đoạt thân xác nương tử của hắn. Khi nàng vừa muốn nói gì đó thì lại bị Tần Tĩnh Trì ngăn lại bằng một nụ hôn. Nàng có thể cảm nhận được bờ môi lạnh lẽo của hắn đang khẽ run rẩy…

Giang Oản Oản khẽ rơi lệ. Một lát sau nàng thả tay Đoàn Đoàn ra, vuốt nhẹ mái tóc Tần Tĩnh Trì và nhìn sâu vào đôi mắt hắn. Trong khoảnh khắc này, nàng đã nhìn thấy muôn ngàn tinh tú trong đôi mắt hắn, dường như mọi trải nghiệm phi thực của nàng cũng dần có lời giải đáp.

Có lẽ từ ngàn xưa, cuộc tương phùng của hai người đã được định sẵn…

Tần Tĩnh Trì dần bừng tỉnh từ nụ hôn của nàng. Hắn ôm chặt lấy nàng, khẽ hôn lên mái tóc mượt mà, như thể sợ nàng giật mình mà nhẹ giọng hỏi: “Vậy… Nàng có rời đi không?”

Giang Oản Oản nhìn hắn, nàng nghiêm túc lắc đầu: “Không đâu!” Nàng biết nguyên chủ quả thực đã hoàn toàn c.h.ế.t rồi, giờ đây thân xác này chính là của riêng ta.

Tần Tĩnh Trì nghe vậy, gánh nặng ngàn cân treo trong lòng cuối cùng cũng tan biến đi: “Thế thì tốt quá rồi!”

Trong lòng Tần Tĩnh Trì muôn vàn cảm xúc, ngàn vạn thắc mắc muốn nói ra, nhưng khi biết nàng sẽ không rời đi thì dường như tất cả vấn đề đã không còn trọng yếu nữa.

Giờ đây, khi nàng nói ra những lời này, cuối cùng hắn mới thấu rõ nguyên do của mọi biến chuyển. Một kẻ ích kỷ, lười biếng, lạnh nhạt như Giang Oản Oản, bỗng hóa hiền lương, dịu dàng. Một người vốn không biết nấu cơm lại có thể làm ra những món ngon tuyệt vời. Thì ra là bởi nàng chẳng còn là người phụ nữ ngày xưa…

Giang Oản Oản ngẩng đầu lên nhìn hắn, nàng mỉm cười hỏi: “Bí ẩn trọng yếu nhất của ta cũng đã nói cho chàng biết rồi. Chàng… chẳng có điều gì muốn hỏi ta ư?”

Tần Tĩnh Trì đăm chiêu nhìn nàng, hắn khẽ nói: “Chẳng hay… nàng và nguyên chủ ấy, có điểm nào tương đồng chăng?”

Giang Oản Oản khẽ cười: “Giống hệt như một khuôn đúc, ngay cả tên cũng vậy.”

Tần Tĩnh Trì lại hỏi: “Vậy… Nàng đến từ… Đâu?”

Giang Oản Oản khựng lại, nàng im lặng hồi lâu rồi mới cất lời: “Thế giới cũ của ta quả là khủng khiếp, có rất nhiều quái vật dị thường, chỉ cần bị chúng cắn trúng, con người sẽ lập tức biến thành quái vật.”

Giang Oản Oản khẽ vỗ nhẹ vào tay chàng, đoạn tiếp lời: “Một ngày nọ, ta cùng những người trong căn cứ… Cứ xem như là dân một thôn, cùng nhau vào một thôn trang khác tìm kiếm lương thực. Chẳng ngờ khi công việc gần hoàn tất, lại đột nhiên xuất hiện vô số quái vật… Sau đó, ta tỉnh lại thì đã thấy mình ở nơi này.”