Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Giang Oản Oản hiếm khi cười tinh nghịch: "Đây là ta dùng rượu nho ủ mấy ngày trước hầm lửa nhỏ, đương nhiên là có mùi rượu thơm rồi."

Hắn nghe xong, kinh ngạc không dứt: "Rượu còn có thể dùng để nấu ăn ư?"

Tần Tĩnh Nghiễn đang mải mê thưởng thức, cậu chỉ biết là món ăn rất ngon, cũng chẳng bận tâm cách thức chế biến ra sao.

Nãy giờ Tần phụ Tần mẫu đều đang ăn thịt bò luộc. Nghe vậy, hai người vội vàng gắp một miếng thịt bò hầm rượu nho ăn thử. Hai người ăn một mạch không ngớt. Nhưng Tần mẫu thấy Đoàn Đoàn cũng đưa đũa ra gắp, vội vàng hỏi: "Cháu ngoan dùng có được không? Món này toàn là rượu!"

Giang Oản Oản lấy một cái muỗng lớn, múc cho ba đứa nhỏ một muỗng đầy cả thịt lẫn nước vào bát của chúng: "Đương nhiên là có thể dùng được. Rượu nho này trong quá trình hầm chỉ còn lại mùi thơm của rượu, không say được đâu."

Lúc này Tần mẫu mới yên tâm, chuyên tâm thưởng thức thịt bò.

Tần Tĩnh Trì ăn mấy miếng thịt bò hầm rượu nho mới chuyển đũa sang hướng khác. Hắn gắp một miếng thịt bò luộc nếm thử. Thịt bò luộc thơm nức, chua cay mềm mại, không hề thua kém thịt bò hầm rượu nho.

Giang Oản Oản thấy hôm nay Tần Tĩnh Trì rất thích thịt bò nên đã thầm ghi tạc điều này vào lòng. Sau này, nếu có cơ hội, nàng sẽ tìm mua nhiều hơn nữa.

Sau khi ăn no, trời cũng đã chạng vạng.

Tần phụ và Tần mẫu thu dọn bát đũa, còn Giang Oản Oản, Tần Tĩnh Trì và Đoàn Đoàn thì cùng đưa Cẩu Đản và Nhị Oa về nhà.

Ba tiểu oa nhi nắm tay nhau, nhún nhảy tung tăng ở giữa. Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản đi hai bên nắm lấy tay hai đứa nhỏ, chẳng mấy chốc đã tới nhà Cẩu Đản.

Đoàn Đoàn kéo hai tiểu oa nhi khác, tự tiến cử đi gõ cửa: “Đại Ngưu thúc thúc! Đại Ngưu thúc thúc! Đoàn Đoàn đã đưa Cẩu Đản ca ca về rồi ạ! Xin thúc mau ra mở cửa đi!”

Đại Ngưu vừa mở cửa, liền trông thấy ba tiểu oa nhi đứng trước cửa nhà mình. Thoáng nhìn, đứa bé cao hơn chính là nhi tử của mình.

Sau khi nhìn ba đứa bé, hắn mới nhìn sang Tần Tĩnh Trì và Giang Oản Oản, rồi cười nói: “Cẩu Đản lại làm phiền đệ muội quá rồi, còn phiền đệ dẫn về nhà nữa.”

Tần Tĩnh Trì phất tay: “Đại Ngưu ca nói vậy là quá khách sáo rồi!”

Đại Ngưu cũng không nói gì thêm, hắn chỉ mời hắn vào nhà dùng trà: “Đệ muội cũng đã tới rồi thì vào nhà ngồi một lúc đi!”

Chẳng đợi Tần Tĩnh Trì kịp cất lời, Đoàn Đoàn đã lắc đầu nói: “Đại Ngưu thúc thúc, chúng con còn phải đưa Nhị Oa ca ca về nhà nữa ạ!”

Đại Ngưu xoa đầu Đoàn Đoàn: “Được, vậy các con đi cẩn thận nhé.”

Giang Oản Oản đưa cái rổ nhỏ trong tay cho Đại Ngưu: “Đại Ngưu ca, đây là món bánh bí đỏ hôm nay muội vừa làm, Cẩu Đản rất đỗi yêu thích, huynh và tẩu tử cũng nếm thử xem sao ạ.”

Đại Ngưu cũng không chối từ. Hắn vừa cầm lấy rổ đã lập tức ngửi thấy mùi bí đỏ ngọt ngào: “Vậy ta xin nhận, tay nghề của đệ muội quả thực không gì sánh bằng.”

Giang Oản Oản khẽ mỉm cười, nàng cất lời: “Vậy Đại Ngưu ca mau vào nhà đi ạ, bọn muội đưa Nhị Oa về nhà.”

“Được, các muội cứ đi đi.”

Chẳng mấy chốc, bọn họ cũng đã đi tới nhà Nhị Oa: “Nhị Oa ca ca, Đoàn Đoàn về đây! Ngày mai chúng ta lại cùng vui chơi tiếp nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nhị Oa nắm tay cha mình, cậu bé cười hì hì đáp lời: “Được!”

Đoàn Đoàn nhìn hai người họ đi vào nhà rồi mới nắm tay cha nương mình mà đi về. Bởi vì có người giữ tay, cậu bé cũng chẳng sợ té ngã mà đi ở giữa, nhún nhảy vài bước, trông vô cùng vui vẻ. Giang Oản Oản và Tần Tĩnh Trì chăm chú ngắm nhìn cậu bé, hai người cũng mặc kệ Đoàn Đoàn vui đùa như thế.

Một nhà ba người dưới trăng thanh trở về gia thất. Khi đến nơi, nhị vị phụ mẫu Tần gia đã thu dọn tươm tất rồi về lại chính viện bên kia. Riêng Tần Tĩnh Nghiễn vẫn nán lại canh giữ nhà cửa, giờ thấy bọn ta đã về thì cũng tức thì trở về phòng mình.

Sau một ngày dài mỏi mệt, Giang Oản Oản cùng Đoàn Đoàn tắm gội xong liền nằm nghỉ trên giường. Song Tần Tĩnh Trì vẫn chưa vào phòng. Khi Giang Oản Oản đang lấy làm lạ, chàng mới thong dong đẩy cửa bước vào.

Đoàn Đoàn muốn chơi cùng chàng, nhưng chờ mãi mới thấy chàng vào. Thằng bé chu môi bất mãn cằn nhằn: "Cha chậm chạp quá vậy! Đoàn Đoàn và nương sắp ngủ mất rồi!"

Tần Tĩnh Trì khẽ nắn đôi môi nhỏ đang chu ra của Đoàn Đoàn, rồi đặt lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó một nụ hôn, ôn tồn dỗ dành: "Chẳng phải giờ cha đã vào rồi sao?"

Đoàn Đoàn được nụ hôn của chàng chọc cho bật cười, thằng bé khúc khích cười giòn tan. Bàn tay nhỏ nhắn khua loạn xạ muốn cào chàng, song lại chẳng đành lòng. Cuối cùng, dù chẳng thể địch lại, nó vẫn bị mắc kẹt trong vòng tay Tần Tĩnh Trì, ra sức giãy giụa song chẳng thể thoát thân.

"Khanh khách... Cha đáng ghét! Cha thật là tệ! Nương ơi, nương mau giúp Đoàn Đoàn đi ạ!" Đoàn Đoàn bị râu của chàng cọ vào cổ khiến nó ngứa ngáy khôn tả.

Giang Oản Oản dở khóc dở cười nói: "Hai cha con đừng trêu chọc nhau nữa. Tĩnh Trì, chàng đừng đùa Đoàn Đoàn."

Tần Tĩnh Trì cười khẽ, âu yếm hôn lên trán thằng bé vài bận, lúc này mới thả nó ra.

Đoàn Đoàn vừa được thả ra, liền ngọ nguậy thân mình, chui tọt vào lòng Giang Oản Oản, ôm chầm lấy nàng. Sau đó, nó còn trừng mắt nhìn Tần Tĩnh Trì như thể lên án: "Cha thật tệ! Đoàn Đoàn không muốn chơi với cha nữa, cũng không thèm để ý đến cha nữa!"

Tần Tĩnh Trì nhìn nó một lát, sau đó thần bí lấy ra một cỗ xe ngựa nhỏ chạm trổ tinh xảo từ trong n.g.ự.c áo, tỉ mỉ ngắm nghía. Chàng không ngừng liếc nhìn thằng bé đang hờn dỗi.

Cỗ xe ngựa nhỏ được một tuấn mã oai phong kéo. Tài chạm khắc của Tần Tĩnh Trì vốn đã siêu quần, hơn nữa đây còn là quà tặng cho nhi tử của mình, nên chàng không khỏi dồn tâm huyết vào đó hơn vạn phần.

Cho dù là tuấn mã phía trước hay cỗ xe phía sau, thảy đều được chạm khắc tinh xảo tựa vật thật. Điều quan trọng nhất là cả dưới tuấn mã lẫn xe ngựa đều có bánh xe, vậy nên thằng bé có thể điều khiển nó di chuyển dễ dàng.

Đoàn Đoàn sững sờ nhìn cỗ xe ngựa nhỏ trong tay chàng, khẩu hình nhỏ nhắn hé mở thật rộng. Sau đó, đôi mắt to tròn của nó bỗng sáng rực lên, vừa mừng vừa rụt rè. Thằng bé chẳng còn ôm Giang Oản Oản nữa, vội vã bò tót vào lòng Tần Tĩnh Trì. Khi đã ngắm kỹ chiếc xe nhỏ trong tay chàng, nó reo lên đầy phấn khởi: "Cha, cha! Cỗ xe ngựa này đẹp quá! Tuấn mã nhỏ này cũng thật uy phong!"

Tần Tĩnh Trì trêu ghẹo nói: "Vốn dĩ cha định tặng nó cho thằng bé nào đó, ai ngờ thằng bé ấy lại nói chẳng thèm để ý đến cha nữa."

Thằng bé sững sờ một lát, mới hay chàng đang nói mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, nó ôm chầm lấy cổ Tần Tĩnh Trì, dùng hết sức lực đặt một nụ hôn lên má chàng: "Đoàn Đoàn cực kỳ thích cha, con muốn chơi với cha! Con sẽ không bao giờ bỏ mặc cha đâu ạ!"

Nghe thấy giọng nói mềm mại của nó, Tần Tĩnh Trì phì cười một trận, rồi trao cỗ xe ngựa vào tay thằng bé, ngữ điệu trang trọng nói: "Đây là món quà cha cố ý làm cho Đoàn Đoàn của chúng ta, Đoàn Đoàn có thích không?"

"Thích ạ!"

Đoàn Đoàn vùi đầu chuyên tâm ngắm nghía cỗ xe ngựa, thằng bé dán chặt mắt vào đó, chẳng nỡ rời mắt khỏi đó nửa phân.

Giang Oản Oản nhìn cỗ xe ngựa chạm trổ tinh xảo kia, nàng cũng lấy làm đẹp đẽ, do vậy không kìm được mà khen ngợi: "Tay nghề của chàng thật khéo léo!"

Tần Tĩnh Trì đặt Đoàn Đoàn ngồi xuống chơi xe ngựa, chàng liền sang ngồi cạnh Giang Oản Oản. Sau đó, chàng có chút thấp thỏm lấy một chiếc mộc trâm từ trong n.g.ự.c ra, ngữ điệu thấp thỏm nói: "Ta chỉ tùy ý chạm khắc thôi, chẳng biết... nàng có thích không?"

Trên chiếc mộc trâm là một đoá đào đương độ khoe sắc, kiểu dáng của chiếc trâm cũng tựa một cành đào chúm chím. Giang Oản Oản cảm thấy vô cùng ưng ý, không kìm được lòng mà ôm chầm lấy Tần Tĩnh Trì, đặt lên má chàng một nụ hôn: "Đẹp quá! Ta thích lắm!"

Tần Tĩnh Trì thấy sắc mặt nàng rạng rỡ không chút giả dối thì khẽ thở phào nhẹ nhõm, khóe môi không nén nổi ý cười: "Nàng thích thì tốt rồi!"