Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hôm nay là ngày phủ đệ hoàn thành. Giang Oản Oản ngắm nhìn căn nhà tinh xảo, trong lòng mừng khôn xiết. Bởi vậy, nàng cố tình ở nhà, sáng sớm đã tự tay nấu mì cho các công nhân dùng. Đoạn, nàng cùng Tần phụ, Tần mẫu chuẩn bị thức ăn, định làm muôn vàn món ngon để chiêu đãi mọi người.

"Phụ thân, mẫu thân, gà đã chặt xong chưa?"

"Xong rồi, xong rồi, khoai tây cũng đã cắt xong." Nói đoạn, Tần mẫu liền đem khoai tây ngâm vào nước.

"Vậy là được!"

Lúc này cũng gần đến giữa trưa. Mọi người vừa dùng mì xong chưa được bao lâu, bởi vậy giờ mới bắt tay vào chuẩn bị thức ăn.

Thời gian trôi qua, mọi người đều đã dọn dẹp gần xong, Giang Oản Oản cũng lần lượt nấu xong những món ăn thơm lừng.

Hầu hết các gia đình trong thôn đều cử người đến giúp xây phủ đệ, bởi vậy Giang Oản Oản dứt khoát bảo họ cứ gọi cả nhà đến cùng dùng bữa.

Cả sân đình dần dần chật kín người. Phụ nữ và hài tử ngồi tụm lại thành mấy bàn, những nam nhân khác đều ngồi lại với nhau, định sẽ cùng nhau thưởng thức đôi chén rượu.

Trước đây, vì lo họ còn phải xây nhà, sợ có nguy hiểm nên Giang Oản Oản cũng không cho phép họ đụng đến rượu. Hôm nay là ngày vui đại sự, Tần Tĩnh Trì đã hỏi ý nàng, đoạn tự mình bê ra một vò rượu lớn để chiêu đãi bá tánh.

Trong sân còn có một đám tiểu oa nhi chạy nhảy khắp nơi. Đoàn Đoàn, Cẩu Đản và Nhị Oa hòa mình vào giữa chúng, cũng hết sức vui vẻ.

Thuở trước, những đứa trẻ lớn hơn thỉnh thoảng hay bắt nạt chúng, nên ba tiểu tử Đoàn Đoàn, Cẩu Đản và Nhị Oa thường bầu bạn cùng nhau. Hôm nay, hầu hết các tiểu oa nhi trong thôn đều được đưa tới đây dự tiệc, ba tiểu tử này có mối quan hệ tốt, miễn cưỡng coi là tiểu chủ nhân, nên rất nhanh đã hòa nhập.

Trong số đó, còn có vài tiểu cô nương xinh xắn như búp bê, ngửi thấy mùi đồ ăn, chúng líu lo đòi ăn. Giang Oản Oản thấy đám tiểu tử này đều đáng yêu vô cùng, lại nhớ hôm qua làm thạch cho Đoàn Đoàn vẫn còn khá nhiều, liền lấy ra chia cho mỗi một tiểu tử một chén. Đoàn Đoàn thấy đồ ăn vặt của mình bị chia hết cũng không giận, tiểu tử biết nương sẽ làm cho mình thêm, nhưng vì hôm qua đã ăn rất nhiều, Giang Oản Oản sợ tiểu tử này ăn quá độ mà đau bụng, nên hôm nay không dám cho nó thêm nữa. Tiểu tử đáng thương chỉ đành lén lút cầm thìa theo sau Cẩu Đản và Nhị Oa, thỉnh thoảng được chúng cho một ít, liền vội vã che miệng ăn trộm, còn không ngừng liếc nhìn xem Giang Oản Oản có phát hiện ra không.

"Kìa! Đây là món gì vậy? Thật tuyệt vị!"

"Đúng vậy, vừa ngọt vừa thơm, mềm mại, ngon quá chừng!"

Đoàn Đoàn, Cẩu Đản và Nhị Oa thấy đám trẻ kia chưa từng ăn bao giờ, vẻ mặt kinh ngạc lạ lùng, đều che miệng cười trộm một lúc lâu, Đoàn Đoàn mới tự hào giải thích: "Đây gọi là thạch, là đồ ăn vặt nương làm cho ta đó, ngon lắm!"

Một tiểu cô nương buộc tóc hai bên mềm mại lên tiếng: "Ôi! Tần Kỳ An, nương của ngươi thật khéo chiều ngươi, trong thạch này còn có rất nhiều quả quýt ngọt nữa chứ."

"Đúng vậy, Kỳ An, nương của ngươi thật khéo tay, nương ta nào biết làm thứ này."

Đoàn Đoàn đang định nói tiếp thì Giang Oản Oản đã bế tiểu tử lên, đoạn gọi đám tiểu oa nhi này mau tới bàn ăn cơm. Đợi chúng ngoan ngoãn ngồi vào chỗ, từng món ăn cũng được bưng lên: nào thịt kho Tàu, gà chiên giòn, cà tím om tương, cá sốt tiêu, chả cá chiên, canh trứng gà, và đặc biệt còn có món trứng hấp tôm dành riêng cho các tiểu oa nhi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Tần Tĩnh Trì và Tần Tĩnh Nghiễn từ vò rượu nhỏ chiết mấy bình rượu nho mang ra đặt lên bàn tiệc của các bậc nam nhân: "Hôm nay nhà ta xây xong căn nhà mới, mời chư vị cứ thoải mái ăn ngon uống vui."

Bất kể nam nhân hay nữ nhân, lão nhân hay tiểu hài tử, từ khi món ăn đầu tiên được bưng lên, đều đã bắt đầu thèm thuồng. Hơn nữa còn có nhiều món thịt như vậy, làm sao có thể nhịn được mà không chảy nước miếng, giờ đây chủ nhà đã lên tiếng, mọi người lập tức như ong vỡ tổ cầm đũa ăn. Chỉ một lát sau, trong sân đã vang lên tiếng kinh ngạc và tán thưởng không ngớt.

"Ngon quá đỗi!"

"Món thịt heo vuông vức này chế biến ra sao mà mềm mại khôn tả, dẫu dính mỡ mà ăn vào chẳng hề ngấy chút nào!"

Một tiểu hài tử khoảng bảy tám tuổi chỉ vào cá sốt tiêu kinh ngạc nói: "Còn món này nữa, thịt cá đặc biệt mềm, cay cay thơm thơm, ngon hơn cả món ăn mà lần trước cha ta đưa ta đến tửu lâu trong huyện."

Tiểu tử đó chính là Tần Tuấn Phong, là một trong số ít những người trong thôn có thể đến học đường, hôm nay vừa vặn được nghỉ học ở nhà, cha cậu liền đưa cậu đến đây. Đoàn Đoàn và những người khác vừa vặn ngồi cùng bàn với cậu, nghe cậu nói, giống như một tiểu chủ nhân, bắt đầu giới thiệu: "Món này được làm từ cá nhỏ, thơm lắm đó!"

Đoàn Đoàn cũng chẳng để ý đến vẻ mặt kinh ngạc của Tần Tuấn Phong, tiếp tục chỉ vào các món ăn khác nói: "Đây là thịt kho Tàu, đây là gà chiên giòn, đây là chả cá... Còn nữa còn nữa, đây là món trứng mà Đoàn Đoàn ta rất thích! Đều rất ngon!"

Cẩu Đản và Nhị Oa ngồi cạnh cậu đều đã ăn những món này, cũng gật đầu đồng ý. Tần Tuấn Phong thấy Đoàn Đoàn giới thiệu xong, mới không thể tin được chỉ vào cá sốt tiêu nói: "Món này là cá làm sao? Là cá ở trong sông nhỏ ư?"

Tần Tuấn Phong thấy Đoàn Đoàn gật đầu như lẽ đương nhiên, đầu óc cậu choáng váng. Cá ở trong sông vừa tanh vừa hôi, sao lại có thể chế biến ra món ăn mỹ vị đến thế được? Những người ngồi ở bàn bên cạnh nghe Đoàn Đoàn nói, cũng không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào món cá sốt tiêu trên bàn.

Những nam nhân ở một bên khác không quan tâm đến việc những món ăn này được làm bằng gì, họ chỉ biết rằng mỗi lần ăn một miếng đều có thể khiến đầu lưỡi thơm phức, đều tranh nhau gắp thức ăn, khó ai giữ được ý tứ đoan chính.

Tần Tĩnh Trì thấy họ đều chú ý đến thức ăn, bất đắc dĩ lên tiếng: "Các thúc các bá, trong vò này là rượu nho do nương tử của ta ủ, ai hữu duyên với tửu vị đều có thể nếm qua."

Mọi người kinh ngạc mở vò ra ngửi, ngửi thấy tửu khí nồng nàn, mới xác định rằng nhà họ Tần thực sự hào phóng khi đãi họ loại rượu đắt tiền như vậy. Phải biết rằng rượu ở huyện đều phải hai trăm văn một cân! Trong thôn có người thích rượu, một tháng uống một hoặc hai lượng đã được coi là xa xỉ phẩm hiếm có rồi.

Có nhiều người thường ngày không uống rượu, hôm nay lại thấy uống rượu này không cần trả tiền, muốn uống bao nhiêu thì cứ uống bấy nhiêu, liền đều rót một bát để nếm thử. Nhìn rượu nho được rót ra, mọi người lại hít vào một ngụm khí lạnh, ôi chao, rượu này lại có màu sắc tuyệt đẹp như thế, giá trị ắt hẳn không nhỏ vậy! Trong lòng mọi người đồng loạt nảy sinh ý nghĩ rằng Tần Tĩnh Trì gần đây thật sự kiếm được nhiều tiền, không chỉ xây cất một căn nhà lầu khang trang, tú lệ đến nhường này, ngay cả cơm canh làm cho họ ăn cũng toàn là thịt, bây giờ lại còn mang ra cả rượu quý giá như vậy!

Nhưng mọi người cũng chẳng kịp kinh ngạc quá lâu, từng bát rượu được rót ra, nếu mình không rót thì sẽ bị những kẻ nhanh tay lẹ chân rót hết mất. Cuối cùng, bữa tiệc tân gia này lại dùng bữa gần một canh giờ, những người đàn ông uống rượu đều say mèm được thê tử dìu về nhà. Trẻ con trong sân cũng được phụ mẫu đưa về gần hết, chỉ còn lại Đoàn Đoàn, Cẩu Đản, Nhị Oa và Tần Tuấn Phong.

Tần Tuấn Phong thưởng thức các món ngon, đặc biệt là thạch dai giòn, hoàn toàn bị tài nghệ nấu nướng tuyệt diệu của Giang Oản Oản mê hoặc. Khi phụ thân tiểu nhi muốn đưa hắn hồi phủ, hắn không chịu rời đi, khẩn khoản xin được ở lại chơi thêm một lát.

Giang Oản Oản cũng vô cùng yêu thích thiếu niên tuấn tú này: "Tần Tiến ca, huynh cứ để hài tử ở lại chơi đùa thêm chút đỉnh đi. Dù sao trời vẫn còn sớm, hai nhà chúng ta lại ở gần nhau, lát nữa muội sẽ nhờ Tĩnh Trì đưa hắn về."

Tần Tiến thấy chủ nhà đã lên tiếng, bèn gật đầu đồng ý.

Quan hệ giữa Đại Ngưu phu thê và Tần Đắc Chính phu thê với Tần Tĩnh Trì vốn rất tốt, nên họ vẫn chưa về, định ở lại giúp thu dọn một chút.