Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng thượng dường như thật sự có hiềm khích với Kỳ Hạc Tuyết.
Biên ải lại có tin báo khẩn cấp, man tộc quấy nhiễu thường xuyên, nhưng Hoàng thượng lại phái Thẩm Trường Phong làm giám quân.
Lòng ta lo lắng, nhưng ngoài mặt không biểu lộ, chỉ muốn nhanh chóng học lại những bí thuật trong sổ tay của phụ thân, như nối lại tay đứt, ma phí tán, quỷ môn thập tam châm.
Kỳ Hạc Tuyết bị Hoàng thượng ghẻ lạnh nhưng không hề thấy phiền muộn, ngược lại, mỗi ngày đều dẫn ta đi dạo loanh quanh ở khu dân nghèo phía bắc thành.
"Chỉ nhìn thì làm sao được? Tự tay châm vào người mới biết."
Hóa ra chàng đã sớm biết ta đang nghiên cứu những thứ này.
Chàng không những không ngăn cản, mà còn lấy thân mình ra thử nghiệm.
Những người dân đó thấy đại tướng quân khắp người đầy kim châm, nhưng không hề có phản ứng bất lợi, dần dần cũng dám để ta châm kim, dùng thuốc.
Thật ra, hồi nhỏ phụ thân đã dạy ta dùng ma phí tán.
Ngày đó nghe tin Thẩm Trường Phong bị thương, ta đã bỏ một gói ma phí tán nhỏ vào thư, dặn dò hắn nếu đau quá thì có thể dùng một ít.
Tưởng rằng hắn sẽ khen ta hiền lương tháo vát, nào ngờ trong thư nhà gửi về chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ.
"Nếu rảnh rỗi quá thì may thêm vài bộ y phục mùa đông gửi đến, phải giữ phận nữ nhi."
Sau đó ta không dám đề cập đến chuyện y thuật với hắn nữa.
Chỉ là khi nha hoàn, bà v.ú trong nhà bị bệnh mà cố nhịn không đi khám, ta sẽ bảo Minh Nhi lén lút đưa thuốc đến.
Họ chỉ nghĩ là lão thái thái động lòng trắc ẩn, mà cảm ơn vô cùng.
Như vậy cũng tốt, khỏi phải sinh thêm lời đàm tiếu, dù sao ngay cả phu quân của mình cũng không tin ta có thể chữa bệnh cứu người.
Nhưng giờ đây, Kỳ Hạc Tuyết lại đưa ta đi càng lúc càng xa trên con đường này.
Danh tiếng dần dần lan truyền, ta đành phải mua lại cả cửa hàng bánh bao bên cạnh y quán, sửa thành phòng chẩn trị.
Kỳ Hạc Tuyết bị thất sủng, ở nhà nhàn rỗi chẳng có việc gì làm, cứ thế ngày đêm theo sát bên ta, lấy cớ là để học chút phương pháp tự cứu.
Ta nghỉ ngơi trong phòng trong, người đau nhức, lưng mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Kỳ Hạc Tuyết, kẻ đầu sỏ, vẫn cần mẫn xoa bóp bắp chân cho ta, trên mặt tràn đầy ý cười và sự thỏa mãn.
"Chàng cả ngày nhàn rỗi, Hoàng thượng e là càng giận chàng hơn."
Ta lo lắng nói.
Chàng lại thâm ý nói:
"Đôi khi để người ta giận một chút cũng tốt. Trăng tròn thì sẽ khuyết, nước đầy thì sẽ tràn. Quá mức bùng cháy, quá mức phồn hoa mới là điều đáng lo.
"Cho nên, ta sẽ dựa vào nương tử để sống qua ngày một thời gian, được không?"
Nghĩ đến sự thiếu tiết chế của chàng tối qua, ta tức giận đưa chân đá vào vai chàng:
"Kỳ Hạc Tuyết!"
Hắn đâu cần ta nuôi, ngày thứ hai sau khi thành hôn, chàng đã dẫn ta vào một mật đạo.
Mật đạo dài ngoằng được xây đến dưới hồ nước ở phía bắc thành.
Bên trong một căn phòng đầy ắp ánh vàng rực rỡ. Chàng mỉm cười thờ ơ, nhét chìa khóa mật đạo vào tay ta.
"Sau này nương tử mỗi tháng cho ta tiền tiêu vặt được không? Nếu không vui thì cứ cắt, ta nghe theo sai bảo..."
Kỳ Hạc Tuyết nắm lấy chân ta, xoa bóp với lực đạo vừa phải, như thể đã nghiện.
"Chỗ đó còn đau không?"
Hắn còn dám hỏi!
Mặt ta dần ửng hồng, theo bản năng liếc nhìn xung quanh xem có ai không.
Nhưng Kỳ Hạc Tuyết lại nhấc cả chân kia của ta lên, hai bàn tay lớn xoa bóp khiến ta thoải mái đến mức buồn ngủ.
Thì nghe thấy một giọng nam khàn khàn:
"Ý Nồng, nàng còn chút liêm sỉ nào không?"
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!