Ngày thứ ba sau khi xuyên sách, tôi được ôm vào một vòng tay ấm áp.
Người phụ nữ môi đỏ, đeo kính râm, đúng chuẩn phong thái chị đại.
Oa oa oa, đây là mẹ tôi sao?!
Tôi phấn khích vung vẩy đôi chân ngắn cũn, nhưng vì còn quá nhỏ nên dùng sức hơi quá đà.
“Mẹ kiếp, con nhà ai vậy, tè hết lên người tôi!”
Cuối cùng vẫn là ba nuôi đến dọn dẹp bãi chiến trường.
Ông ấy ôm tôi lên bằng một tư thế không được thuần thục lắm nhưng khá chuẩn, lông mày nhíu lại, lẩm bẩm.
“Đứa nhỏ này từ đâu ra vậy? Cứ cảm thấy giống ai đó…”
Mẹ nuôi cũng bịt mũi lại gần nhìn, mắt sáng rực.
“Trông xinh xắn thế này, không sợ thiệt thòi, giống tôi!”
Mẹ nuôi lẩm bẩm về việc ba mẹ bà ấy giục sinh con, hai người họ chỉ là hôn nhân hình thức thì không thể thật sự có con được, chi bằng nhặt một đứa có sẵn.
Tôi trợn tròn mắt.
Không phải chứ, còn có thể như vậy sao?
Tin tốt, tôi không cần phải lang thang đầu đường xó chợ nữa rồi.
Nhưng tin xấu là, họ là nam phụ thâm tình và nữ phụ độc ác trong truyện.
Cuốn sách này xoay quanh câu chuyện mang thai bỏ trốn của nam chính Lục Tiêu và nữ chính Lâm Thính, còn mẹ nuôi Sở Ánh Nguyệt của tôi là thanh mai độc ác của Lục Tiêu, ba nuôi Thẩm Từ là nam phụ thâm tình yêu Lâm Thính.
Nằm trong nôi ở biệt thự lớn, tôi vừa mút ngón tay vừa sắp xếp lại cốt truyện.
Trong nguyên tác, sau một đêm hoang đường, nữ chính mang thai bỏ trốn, còn nam chính thì đính hôn với thanh mai Sở Ánh Nguyệt.
Cho đến ngày đính hôn, nam chính phát hiện ra thợ trang điểm cho cô dâu chính là Lâm Thính.
Ông ta lập tức hủy hôn, đưa Lâm Thính bỏ trốn.
Ba nuôi và mẹ nuôi vì yêu sinh hận, cả hai cùng hắc hóa, dứt khoát thành lập liên minh báo thù, cùng nhau ra tay với nam nữ chính.
Kết quả là liên tục thất bại, không chỉ công ty bị con ngoài giá thú cướp mất, mà còn bị nam chính tống vào tù.
Trước đây đọc sách chỉ thấy phản diện c.h.ế.t thật hả hê, c.h.ế.t thật đáng đời.
Thế mà bây giờ…
Mẹ nuôi vốn mười ngón tay không dính nước đang cầm điện thoại nghiên cứu cẩm nang nuôi dạy con.
Ba nuôi nhìn chằm chằm tôi, miệng ngân nga bài hát ru con DJ lạc điệu.
Chẳng có kỹ năng gì, chỉ toàn là sự bận rộn lóng ngóng của ba mẹ mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi cựa quậy người, khó khăn lắm mới lật được người, vậy mà thật sự bị cái điệu nhạc kỳ quặc đó làm cho buồn ngủ rũ rượi.
Có thứ gì mềm mềm được nhét vào tay, tôi vô thức nắm chặt.
Mí mắt bắt đầu díp lại, bên tai văng vẳng tiếng sột soạt nhẹ nhàng.
“Ngủ mà cũng chẳng thèm nói một tiếng, thật là bất lịch sự, còn đòi ôm tay tôi nữa chứ.”
Mẹ nuôi lẩm bẩm nhỏ giọng.
Ba nuôi thấy buồn cười, nhưng vẫn nghiêm túc trả lời bà ấy.
“Trẻ con đều dính người mà, cô Sở ngày xưa cũng vậy.”
Một lúc sau, mẹ nuôi mới ngẩng đầu hừ một tiếng.
“Lúc nhỏ tôi tự lập hơn nó nhiều, bốn tuổi mới biết mặt mẹ mình thế nào.”
Ba nuôi im lặng.
Trong giấc mơ, tôi nắm lấy một thứ ấm áp, thỉnh thoảng lại mút hai cái.
Cho đến khi tỉnh dậy, tôi thấy mẹ nuôi đang ngủ gục bên cạnh nôi, đầu ngón tay vẫn còn nằm trong nắm tay nhỏ xíu của tôi.
Tôi chớp chớp mắt.
Thật ra, họ cũng chẳng xấu xa như vậy đâu.
Nằm trong nôi, tôi cảm thấy không được thoải mái.
Ngứa quá, nóng quá…
Tôi đưa tay muốn gãi gãi má, nhưng chân tay ngắn ngủn không có sức, chỉ đành ê a cầu cứu trong tiếng khóc.
Mẹ nuôi nghe thấy động tĩnh, tỉnh dậy.
Vừa thấy tình hình, bà ấy hoảng hốt kêu lên.
“Thẩm Từ, mau đến xem con bé bị sao vậy!”
Ngày hôm đó, ba nuôi và mẹ nuôi hoảng hốt đưa tôi đến bệnh viện lớn gần nhất, đăng ký khám chuyên gia.
Tôi nằm trong lòng ba nuôi, mơ màng nghĩ.
Hóa ra tổng giám đốc bá đạo đi khám bệnh cũng phải lấy số sao?
Sau một hồi chạy đôn chạy đáo, bác sĩ cầm kết quả kiểm tra bước ra, mẹ nuôi vội vàng chạy tới.
“Con nhà các vị bị dị ứng sữa bột, làm ba mẹ mà không biết sao? Đứa bé này cũng được nửa tuổi rồi, bây giờ mấy người làm ba mẹ kiểu gì vậy? Nuôi con nhất định phải cẩn thận, đừng nghe mấy lời ‘cứ nuôi đại là lớn’ của người già.”
Ba nuôi tổng giám đốc bá đạo và mẹ nuôi tiểu thư chỉ biết vâng vâng dạ dạ, không dám ngẩng đầu lên.
Khi về, mắt mẹ nuôi đã đỏ hoe.