Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

 

Ở một vùng quê nghèo miền Bắc Việt Nam, có một gia đình nhỏ sống lay lắt trong túng thiếu.

Trong căn nhà cũ kỹ, xiêu vẹo vì thời gian, một người đàn ông gần 45 tuổi tên là Cầu vẫn ngày ngày oằn lưng gánh vác trách nhiệm, chắt chiu từng đồng bạc lẻ để nuôi ba đứa cháu ruột – những đứa trẻ mà số phận chưa một lần mỉm cười.

 

Suốt 35 năm làm việc trong một tòa soạn báo nhỏ, cuộc sống của tôi chưa từng khấm khá.

Nghèo đói có thể một mình chịu đựng được, nhưng có một nỗi đau còn nặng nề hơn – bi kịch oan nghiệt đã bám riết lấy gia đình này.

 

Đó là một thứ tình cảm phức tạp – vừa đáng thương, vừa đáng trách – giữa Linh và Tân, người đáng lẽ không nên bước vào cuộc đời cô.

 

Tôi từng nghĩ rằng sự mất mát ấy sẽ khiến chúng tôi xích lại gần nhau hơn. Nhưng tôi đã sai… sai đến mức không thể cứu vãn, sau ngày mẹ tôi rời bỏ bố tôi vì ông phải làm việc liên tục để trang trải cuộc sống cho ba anh em.

 

Trước khi mất, cha tôi đã để lại một chiếc chuông đồng nhỏ màu bạc xám xịt cho Linh, em gái tôi.

Ông nói:

 

> “Dù bất cứ vấn đề gì xảy ra… con phải bảo vệ em gái con và chiếc chuông này… bằng mọi giá…”

 

 

 

Ông định nói thêm một điều gì đó, nhưng đã trút hơi thở cuối cùng.

 

Người đã nuôi lớn ba anh em tôi giờ đây đã không còn nữa, để lại một nỗi đau thấu tim gan mà không ai có thể chịu nổi.

 

Là anh cả, cũng là người lớn nhất trong ba anh em, tôi buộc phải bỏ học từ năm 14 tuổi.

Tôi làm đủ thứ việc: từ lau dọn, đánh giày đến làm thuê cho những nhà giàu trong vùng. Dù mệt mỏi rã rời, bị chửi rủa, tôi vẫn cắn răng chịu đựng, tự nhủ:

 

> “Nếu hôm nay mình không làm… thì hai đứa em sẽ phải chịu c.h.ế.t đói.”

 

 

 

Tôi vùi đầu vào công việc, làm quên cả tuổi thơ, chỉ mong có thể giữ cho gia đình mình khỏi bị đói khát giữa mùa đông giá rét.

 

Ngày tôi đi làm xa, để lại Tân và Linh ở lại.

Và rồi… chúng yêu nhau.

 

Nhưng hai đứa còn quá trẻ, còn quá yếu đuối để hiểu rằng những khoảng trống trong lòng không nên lấp đầy bằng tình cảm lệch lạc.

 

Đáng lẽ, ở cái tuổi đó, tụi nó nên ăn học và phát triển thể chất. Nhưng thật sự đáng tiếc… vì tôi chỉ là một thằng anh bất tài, không thể lo cho hai đứa em đến nơi đến chốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Quý

Chuyện gì đến cũng phải đến — Tân và Linh đã yêu nhau.

 

Ngày tôi trở về, cảnh tượng đầu tiên tôi thấy là hai đứa quấn chặt lấy nhau trên sàn nhà.

Không một chút sợ hãi.

Không giấu giếm.

Không một chút lo sợ.

Chúng đã chọn nhau — bất chấp tất cả sự cấm đoán của tôi.

 

Tôi gào thét, như một con thú bị xé toạc linh hồn. Tôi lao vào Tân, đ.ấ.m đá không chút nương tay.

Mỗi cú đánh là một lần tôi thấy niềm tin sụp đổ, là một vết rách mới trong trái tim đã nát vụn của mình.

Tôi chửi nó, nguyền rủa nó là thứ không bằng cầm thú.

Mày là một thằng khốn nạn, tại sao mày lại làm vậy với chính đứa em gái ruột của mày hả ? Tân 

Mày có còn là con người nữa không đấy hả? 

Tay tôi rớm máu, đau rát, nhưng tôi không dừng lại… cho đến khi nó không còn gượng dậy được nữa.

 

Linh nhào đến như một cái bóng điên dại. Con bé ôm chặt lấy Tân, đôi vai nhỏ run bần bật.

Nó khóc, như thể muốn rách cả cổ họng, khóc như thể cả thế giới vừa sụp đổ.

 

Nó quỳ rạp xuống trước mặt tôi.

Không còn tự trọng.

Không còn kiêu hãnh.

Chỉ còn lại nỗi sợ hãi và tình yêu tuyệt vọng.

 

Nó cầu xin tôi bằng tất cả những gì còn lại:

 

> Linh: "Đừng đánh nữa, anh hai… Xin đừng g.i.ế.c anh ấy… Nếu tiếp tục… Tân sẽ không sống nổi..."

 

 

 

Tôi đứng sững lại.

Tim tôi như nghẹn cứng.

Nhìn cảnh đó, tôi không còn đủ tàn nhẫn để tiếp tục xuống tay. Nhưng cũng không thể tha thứ… không cho chính tôi.

 

Vì tôi mà hai đứa đã phải đi đến kết cục này. Chúng bất chấp tất cả để được ở bên nhau.

 

Tôi dừng lại, rồi lặng lẽ bỏ đi… với ánh mắt của sự lạnh lùng và vô cảm. Bỏ lại 2 đứa em ôm nhau trong căn nhà lạnh lẽo...