Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiếng còi xe cảnh sát vẫn gào thét, xé toạc màn đêm u ám của trại trẻ mồ côi. Ánh đèn xanh đỏ chớp nháy liên hồi, nhuộm lên những bức tường loang lổ một màu sắc ma mị, kinh hoàng. Tuy nhiên, trái với dự đoán của mọi người, sáng hôm sau, Phú vẫn ở đó. Cậu bé vẫn ngồi trên chiếc xe lăn cũ kỹ, gương mặt xanh xao nhưng ánh mắt kiên định, dán chặt vào chiếc chuông bạc trên cổ. Mặc dù sự hiện diện của cảnh sát vẫn còn đó, nhưng họ không tìm thấy bất cứ dấu vết nào của vụ mất tích đêm qua. Kẻ biến mất không phải Phú, mà là một đứa trẻ khác trong dãy phòng phía cuối hành lang.Ông Hòa, với vẻ mặt hốc hác, đang ngồi trong văn phòng cùng hai viên cảnh sát. Bà Dung đứng cạnh đó, sắc mặt lạnh như tiền, ánh mắt dò xét."Viện trưởng Hòa," viên cảnh sát lớn tuổi lên tiếng, giọng trầm. "Chúng tôi đã tìm thấy một mảnh giấy ở phòng của đứa trẻ mất tích. Cũng là chữ 'Giết', nhưng lần này viết bằng... rêu phong?"Ông Hòa thở dài, đôi mắt ông trũng sâu vì thiếu ngủ. "Tôi đã nói rồi, đây không phải lần đầu tiên. Những đứa trẻ ấy... chúng biến mất không một dấu vết. Và luôn có thứ gì đó bí ẩn ám ảnh nơi này."Bà Dung nhíu mày, giọng bà pha chút hoài nghi: "Ông Hòa, ông đừng nói những chuyện hoang đường như thế. Dị đoan chỉ khiến mọi chuyện thêm phức tạp.""Dị đoan ư?" Ông Hòa bật cười chua chát. "Vậy thì cô giải thích đi, tại sao những đứa trẻ ấy lại biến mất một cách kỳ lạ như vậy? Và tại sao, thằng bé Phú lại nói rằng nó nghe thấy tiếng thì thầm từ chiếc chuông này?" Ông nhìn về phía Phú, người đang ngồi yên lặng ở góc phòng.Phú cảm thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn về mình. Cậu khẽ sờ lên chiếc chuông bạc trên cổ. Nó vẫn lạnh ngắt, lặng lẽ nằm yên, nhưng Phú biết, có một thứ gì đó đang ngủ yên bên trong nó, một thứ sức mạnh kinh khủng đang chờ đợi được giải phóng.Manh Mối Từ Những Giấc Mơ và Ác MộngTrong khi cuộc điều tra của cảnh sát dường như đi vào ngõ cụt, Diệu Anh và Phương lại bắt đầu hành trình tìm kiếm sự thật của riêng mình. Diệu Anh, với sự nhạy cảm của một cô bé đã trải qua nhiều cô đơn, thường xuyên trò chuyện với Phú. Cô bé nhận thấy sự khác biệt trong ánh mắt của Phú, một nỗi sợ hãi sâu thẳm nhưng cũng ẩn chứa một sự kiên cường lạ thường."Phú này," Diệu Anh thì thầm khi hai đứa ngồi trong thư viện cũ kỹ của trại. "Cậu có thấy gì lạ không? Mấy hôm nay, tớ cứ mơ thấy những bóng đen lướt qua hành lang, và tiếng thì thầm... giống như tiếng gió rít."Phú không thể nói, nhưng đôi mắt cậu mở to, nhìn chằm chằm vào Diệu Anh. Cậu gật đầu một cách mạnh mẽ, như muốn nói rằng cậu cũng đã trải qua điều tương tự.Phương, người y tá trẻ, luôn quan tâm đến Phú, cũng nhận thấy những thay đổi đáng lo ngại. Phú thường xuyên giật mình trong giấc ngủ, đôi khi còn co giật nhẹ. Cô cố gắng trấn an cậu bé, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô cũng cảm thấy một sự bất an mơ hồ."Chị nghĩ là có điều gì đó không ổn ở đây," Phương nói với Diệu Anh một ngày nọ, khi cả hai đang phụ giúp chuẩn bị bữa ăn. "Những vụ mất tích này không phải là ngẫu nhiên. Chắc chắn có một kẻ đứng đằng sau."Diệu Anh gật đầu, khuôn mặt cô bé hiện lên vẻ lo lắng. "Nhưng ai chứ, chị Phương? Và tại sao lại là những đứa trẻ mồ côi?"Lời Hồi Sinh Từ Ký Ức Đau ThươngĐêm hôm đó, một vụ mất tích khác lại xảy ra. Tiếng la hét hoảng loạn vang lên khắp hành lang. Phú, Diệu Anh và Phương cùng lúc chạy ra khỏi phòng. Ánh mắt họ chạm vào một cảnh tượng kinh hoàng: một đứa trẻ đang bị một bóng đen cao lớn, mờ ảo kéo đi, đứa bé tuyệt vọng la hét."Cứu... cứu cháu với!"Cảnh tượng ấy như một nhát d.a.o cứa vào tâm trí Phú. Bỗng nhiên, những ký ức đau buồn từ quá khứ ùa về như một dòng lũ.Phú nhìn thấy em gái mình, Ngọc. Cô bé nhỏ xíu, yếu ớt nhưng đầy mạnh mẽ. Ngày ấy, trong một con hẻm nhỏ, Ngọc đã đứng ra bảo vệ Phú khi cậu bị một thằng bé béo ú, côn đồ sỉ nhục là "đồ phế vật, sống chỉ chật đất". Thằng bé béo đã đánh Ngọc, hộc cả m.á.u mũi. Phú đứng đó, bất lực, không thể làm gì để bảo vệ em gái mình. Nỗi hối hận, sự bất lực khi ấy đã khắc sâu vào tâm trí cậu, trở thành một vết sẹo không thể xóa nhòa. May mắn thay, bố cậu đã xuất hiện kịp thời, giải quyết mọi chuyện."Đừng... đừng làm hại bạn ấy!" Diệu Anh hét lên, cố gắng chạy tới nhưng Phương đã kịp giữ cô bé lại. Phương biết, bọn họ không thể làm gì trước thế lực kinh hoàng đó.Trở về hiện tại, khi nhìn thấy bạn bè mình sắp bị kéo đi, Phú chợt nghe thấy một giọng nói vang vọng trong tâm trí, một giọng nói ác quỷ, trầm đục và đầy uy quyền:"Chiến đấu ư? Hãy giao nó cho ta đi."Một luồng năng lượng lạnh lẽo nhưng đầy sức mạnh bỗng tuôn trào trong cơ thể Phú. Cậu cảm thấy một sức mạnh khổng lồ đang thức tỉnh, giải phóng những xiềng xích vô hình trói buộc cơ thể mình. Ánh mắt Phú bỗng trở nên đỏ ngầu, một quầng sáng mờ ảo bao quanh cậu.Con Quỷ Trong Chuông đã nhập vào Phú! Cơ thể khuyết tật của Phú bỗng trở nên linh hoạt lạ thường. Đôi chân cậu, vốn bất động, giờ đây đã có thể cử động. Sức mạnh phi thường bùng nổ, tăng cả thể lực và trí tuệ. Phú lao tới, nhanh như một tia chớp, đôi mắt đỏ ngầu rực lửa.Bóng đen khổng lồ kia giật mình, dường như không ngờ rằng một đứa trẻ liệt lại có thể phản kháng. Phú không chần chừ. Cậu vung tay, một luồng năng lượng màu đỏ rực từ cơ thể cậu b.ắ.n ra, xuyên thẳng vào bóng đen.Tiếng gầm thét kinh hoàng vang lên, bóng đen vặn vẹo trong đau đớn rồi tan biến vào hư không. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Từ sâu thẳm trong hành lang, một bóng đen khác, yếu ớt hơn, đang cố gắng chạy trốn. Phú không cho phép. Đôi mắt đỏ ngầu của cậu khóa chặt mục tiêu, và chỉ trong tích tắc, một luồng sáng nữa lại b.ắ.n ra, tiêu diệt hoàn toàn bóng đen thứ hai.Tất cả diễn ra quá nhanh, chỉ trong chưa đầy một giây. Diệu Anh và Phương đứng c.h.ế.t lặng, cả hai người chứng kiến cảnh tượng trên thì đôi chân run rẩy cả hai quỳ sạp xuống đất Phú đứng đó, cơ thể cậu vẫn tỏa ra một quầng sáng đỏ mờ ảo, hơi thở dồn dập.Trong đêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió rít, và tiếng tim đập dồn dập của những người chứng kiến. con quỷ trong chuông đã thức tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Quý
Cũng là một nhân cách khác ẩn sâu bên trong người cậu một lần nữa lại được thức giấc