Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng cuối ngày dần tắt, để lại bầu trời một màu xám xịt âm u, từng đám mây nặng trĩu như muốn nuốt chửng lấy mặt đất. Con đường dẫn đến trại giáo dưỡng trẻ mồ côi lầy lội, gập ghềnh, gió thổi hun hút. Chiếc xe chở Phú dừng lại trước cánh cổng sắt nặng trịch đã han gỉ theo năm tháng. Một tấm biển cũ kỹ treo lủng lẳng, dòng chữ bạc màu: "Trại Giáo Dưỡng Cô Nhi Viện Thiên Ân."
Tiếng cánh cổng rít lên một âm thanh lạnh lẽo như gào thét giữa không gian tĩnh mịch, một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác sẫm màu bước ra, ánh mắt lạnh tanh liếc nhìn Phú từ đầu tới chân. Cô ta nở một nụ cười nhếch mép, chua cay và đầy mỉa mai:
— lại có một đứa bị liệt toàn thân... không thể nói được nữa chứ."
(Nói thầm)
Nói xong, cô ta đẩy mạnh chiếc xe lăn của Phú, bánh xe cũ kỹ kêu lên từng tiếng cọt kẹt nặng nề, như khắc sâu vào lòng Phú một nỗi bất an mơ hồ.
Bước vào trong, mùi thuốc sát trùng và hơi ẩm ướt của những bức tường loang lổ bủa vây. Ở giữa văn phòng, một người đàn ông đứng tuổi đang ngồi trước bàn giấy, khuôn mặt hiền từ nhưng phảng phất nét mệt mỏi
Ông ta là Viện trưởng
ông Hòa.
Ông Hòa đón lấy tập hồ sơ, lật từng trang chậm rãi, ánh mắt ngập ngừng dừng lại ở mục thông tin gia đình. Ông khẽ thở dài, giọng trầm trầm buồn bã:
"Chỉ còn lại người cậu và người cha... mẹ thì đã mất vì mất m.á.u nhiều và bị nhiễm trùng nặng,Đứa trẻ này thật đáng thương." Haizz..
Quay sang bà Dung — phó viện trưởng, người phụ nữ có khuôn mặt sắc lạnh, ánh mắt nghiêm khắc. Ông nhẹ nhàng nói:
— "Dung này, cô hãy thu xếp cho cậu bé đó có một chỗ ở, đầy đủ đồ ăn, nước uống nhé. Đừng để cháu nó chịu thiệt thòi."
Cuộc sống của thằng bé đó khắc nhiệt lắm rồi..
Bà Dung chỉ nheo mắt, gật đầu khẽ khàng, không nói thêm lời nào. Tính cách của bà vốn là thế — lạnh lùng, nghiêm khắc, ít nói luôn soi mói từng lỗi nhỏ, đặc biệt là với y tá, bảo mẫu hay nhân viên khi lơ là công việc.Chỉ cần sơ sẩy một chút cũng có thể khiến bà ta ghim bạn và theo dõi bạn từng ly từng tí một.
"Tôi sẽ giao cho Mận phụ trách đứa bé này." — bà Dung buông một câu gọn lỏn, rồi gọi cô gái trung niên khi nãy tới.
Ông liền đặt tay lên vai Phú, nhìn Phú thở dài chắp tay nhìn đi chỗ khác cố kìm nén cảm xúc trước Mận và Phú khi đẩy đi
Mận:
Là người phụ nữ đẩy xe Phú, ánh mắt gian xảo như thể nuốt trọn tâm can người khác
Vừa đẩy xe, vừa lườm Phú, Mận đưa cậu len lỏi qua dãy hành lang u ám. Tiếng bánh xe lăn trên nền gạch cũ vang vọng, hòa vào tiếng gió hú ngoài khung cửa sổ, lạnh lẽo đến rợn người. Phú nhìn phong cảnh xung quanh lòng cậu đột nhiên bị ớn lạnh như thế có hàng ngàn nghìn người đang nhìn và quan sát cậu
Cuối cùng Cánh cửa phòng của Phú đã đến , Mận dừng lại đẩy phú vào trong phòng, nghiêng đầu nhìn Phú rồi cười nhạt:
— "Đây, phòng của cậu. Từ giờ nơi đây là là của cậu. Nói xong bà Mận lặng lùng quay đi
Căn phòng nhỏ, trống trơn, tường bám đầy rêu phong và ẩm mốc, một chiếc giường sắt lạnh lẽo nằm im lìm trong góc tối. Bên cạnh là bàn học cũ kỹ, ghế gãy một chân, ánh đèn vàng vọt leo lét treo lủng lẳng trên trần nhà, trông giống như một buồng giam hơn là nơi dành cho trẻ em.
. Không gian im lặng đến ngột ngạt. Phú lặng người, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào chiếc chuông nhỏ treo trên cổ
món quà cha cậu tặng trước khi chia tay. Chiếc chuông bạc, dù cũ kỹ nhưng vẫn phát ra những âm thanh thanh thoát, êm dịu mỗi khi gió lùa qua. Âm thanh ấy là thứ duy nhất còn lại, gắn kết Phú với ký ức về gia đình.nhưng cả đêm Phú dường như không ngủ vì những nỗi lo của cậu khi mới bắt đầu vào học viện này.
Sáng hôm sau, Phú được đưa đến lớp học — một căn phòng chật chội, ngột ngạt, nơi những đứa trẻ khác đã ngồi đầy đủ, ánh mắt lạ lẫm, xăm soi. Ngay khi Phú xuất hiện, sự yên lặng vỡ tan.
Một thằng bé béo ục ịch to mồm đứng dậy, gào lên
— "Này, nhìn kia mày là cái thằng mà cả lớp của tao mới bàn tán đó sao
Một thằng không đi lại được bị liệt toàn thân và không nói
Đéo mẹ thế chắc khác gì một cái khúc gỗ
Thằng béo cười khặc lên ..
Cả lớp liền đồng loạt cười phá lên. Có đứa nhổ nước bọt ngay trước xe lăn của Phú. Có đứa khác thì lén nhặt viên đá ném vào bánh xe, cười hả hê.
— "Cút đi! Đừng có ở lớp bọn tao không chứa nổi một thành phần phế toàn thân như mày và không làm được trò trống gì cả . Bọn tao không chơi với đồ phế vật
Chiếc xe lăn bị đám trẻ vây quanh, có đứa xô mạnh, có đứa lấy gậy chọc phá, thậm chí còn giật mạnh tấm chăn mỏng đắp trên chân Phú.
Những ánh mắt đó những lời khinh miệt đó cứ vang vẩn trong đầu phú cậu liền bị sốc hoảng sợ tức giận chán giết
Bỗng từ trong bong tối sâu thẳm trong Phú liền cất lên một giọng nói khàn khàn đầy ma mị
Bị khinh thường có phải mày tức giận lắm đúng không?
Hay là để tao xử luôn cả đám này nhé
Camd giác bất lực lắm đúng không khà khà khà
Giọng nói bí ẩn đó như thối thúc Phú nhưng chợt
Đúng lúc ấy, có một bóng người nhỏ nhắn lao tới, dang tay che chắn cho Phú. Đó là Thảo
Là cô gái đeo cặp kính to tròn, ánh mắt dịu dàng nhưng kiên quyết. Cũng là người bị khuyết tật ít nhất trong cả lớp cả nhà thảo đều là gia đình có tiếng trong khu vực này
Bố thì đội trưởng đội quản lý lực lượng đặc nhiệm cảnh sát hình sự
Mẹ cô bé thì một trong những người giữ cổ phần của công ty Pxts dịch nghĩa
Cổ phần trái phiếu
Thảo do một lần bị chậu hoa từ trên tầng hai sân thượng rơi xuống đầu cũng may chỉ bị tổn thương nhẹ vùng chí nhớ thi thoảng sẽ có những cơn co giật và bị mất lý trí nên bố mẹ của cô bé đã gửi cô bé đến đây để điều trị
Một phần bố mẹ cũng bận nhiều việc một phần ít thời gian để thăm con gái nên đã gửi gắm thảo vào đây
Thảo được hiệu trưởng cho ở phòng vip nhất có điện có nước có cả tivi để xem
Nhưng đối với thảo mấy thứ đó cũng chỉ là đồ bỏ đi
Rất là chán nhưng khi Thảo nhìn thấy Phú mới nhập vào trại giáo dưỡng này cô đã để ý phú có những biểu hiện lạ lẫm nên đã thầm theo dõi và tìm hiểu về phú .
— "Các cậu thôi đi! Cậu ấy đã khổ rồi." Ai mà nói một câu gì về bạn ấy nữa đừng có trách tôi
Ánh mắt sắt nhọn của thảo liếc từng đứa một trong đó nhìn chằm chằm vào thằng béo
Thằng chính sợ rún người không dám nhìn thẳng vào Phú nữa đánh lặc liền quay đi chỗ khác
Quý
cô nàng này nổi tiếng là nóng nảy nếu và mỗi khi ra ngoài đều có vệ sĩ đi theo ai mà chọc vào cô nàng này thì cũng phải nhận một cái kết đắng nên cả lũ hậm hực ngồi im nhưng ánh mắt vẫn liếc nhìn và chán nghét vì tại sao một người như thảo cũng là đại diện cho toàn thể lớp lại đi để ý Phú một thằng phế vật
Khi về phòng, Phú im lặng ngồi trên xe lăn, ánh mắt buồn bã nhìn chằm chằm vào chiếc chuông trên cổ. Một bàn tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu — là Phương.
Rồi cô dạy trẻ đã lên lớp dạy học thì bọn chúng cũng thôi không nói gì đến Phú
— "cậu vất vả nhiều rồi."
giọng thảo ấm áp, như chạm đến tận đáy tim Phú.
Không thể cất tiếng, chỉ có đôi vai run lên từng hồi, Phú tựa gục đầu vào người thảo, bật khóc nức nở như trút hết bao tủi hờn dồn nén.
Cả lớp đều thốt lên nhưng không có ai nói gì cả
Thảo nhẹ nhàng nói không sao mọi chuyện cũng qua rồi mình sẽ bảo vệ cậu cậu không cần phải sợ hãi gì nữa đâu
...
Giờ ăn tối, Phú được đẩy vào nhà ăn. Ánh mắt của những đứa trẻ khác vẫn đầy soi mói, xì xào bàn tán không ngớt. Không gian như đông cứng lại khi một cô bé xuất hiện.
Đó chính là Diệu An
— "Từ nay cậu sẽ là bạn tớ nhé!"
Thảo mỉn cười và muốn kết bạn với phú chỉ lặng thinh đứng nhìn
Có thể đây là lần đầu tiên cậu có bạn từ nhỏ đến giờ ngoài em gái của cậu ra thì ít khi có ai nói chuyện nhiều như này
Phú mỉn cười một Nụ cười rất tươi và hạnh phúc khi có thảo làm bạn với mình và cả thế hai người một bàn ngồi ăn và kể chuyện cho nhau nghe đến hết giờ ăn
Khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như tan biến, chỉ còn nụ cười ấy soi sáng căn phòng tối tăm trong lòng Phú. Cậu gật đầu, đôi mắt vẫn còn ươn ướt.
Tên cô bé ấy là Diệu An — con gái của một gia đình phú hào giàu có. Cha mẹ cô bận rộn với công việc điều hành tập đoàn bất động sản và xây dựng quy mô lớn, quanh năm chỉ biết đến những con số và bản hợp đồng.
Diệu Anh, trong sự cô đơn của mình, từng nghĩ trại trẻ mồ côi sẽ là nơi có thật nhiều bạn bè. Nhưng khi đến đây, cô mới hiểu: hầu hết những đứa trẻ đều thiểu năng, khuyết tật, chẳng ai có thể trò chuyện hay thấu hiểu cô.
Thế nhưng, lần đầu tiên cô gặp Phú — một ánh mắt buồn sâu thẳm, giống như chính cô. Một thứ cảm giác quen thuộc, khiến cô chủ động đưa tay ra, nở nụ cười.
Chiếc chuông nhỏ trên cổ Phú lại khẽ ngân lên một tiếng, âm thanh ấy hòa vào nhịp đập của một tình bạn vừa chớm nở, giữa hai tâm hồn cô đơn lạc lõng.
Chiếc Chuông Và Lời Thì Thầm Trong đêm
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đêm thứ ba kể từ khi Phú đặt chân vào trại trẻ mồ côi. Trời vẫn mưa, dai dẳng và lạnh lẽo, những giọt nước nặng nề gõ nhịp đều đều lên mái ngói cũ nát, như tiếng đếm của một kẻ vô hình nào đó. Trong căn phòng nhỏ, sự im lặng bao trùm đến nghẹt thở, chỉ còn lại tiếng tim đập và nhịp thở yếu ớt của chính cậu hòa vào bóng tối.
Từ sau khe cửa sắt, tiếng chuột lách cách vang lên, kéo lê bóng dáng nhỏ bé qua từng khoảng trống. Như tiếng ai đó đang thì thầm, như muốn nói điều gì, nhưng lại không thành lời.
Phú nằm đó, trằn trọc, ánh mắt mở trừng, không tài nào chợp mắt được.
Ở ngay đầu giường, chiếc chuông đồng — món kỷ vật duy nhất mẹ để lại, vẫn lặng lẽ treo yên, không một tiếng động. Dù đã hoen ố theo năm tháng, thân chuông sứt mẻ và rạn nứt, nhưng mặt kim loại cũ kỹ ấy vẫn phản chiếu ra thứ ánh sáng nhợt nhạt, mờ ảo, tựa như đang thở, như đang giấu bên trong một bí mật nào đó vượt ngoài sự hiểu biết của con người.
Âm thanh ngân nga ấy vang vọng trong đầu Phú, lạnh lẽo và kỳ quái, như thể có một giọng nói đang gọi cậu từ nơi xa lắm.
cậu bé... đừng ngủ vội... căn phòng này không an toàn đâu...”
Âm thanh ấy vang lên, khẽ như gió thì thầm bên tai, kéo Phú lạc vào một giấc mơ mơ hồ. Trong làn sương trắng mờ ảo, một bóng hình quen thuộc hiện ra. Đó là mẹ.
Bà đứng đó, nụ cười hiền dịu như ánh nắng ban mai, đôi mắt ấm áp nhưng lại phủ một nỗi buồn sâu thẳm. Bà cúi người, nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, giọng nói như vọng từ nơi xa xăm:
“Mẹ nhớ con lắm... đứa con trai bé nhỏ của mẹ. Mẹ buồn lắm, khi không thể ở bên cạnh để chở che và bảo vệ con. Con phải sống thật mạnh mẽ, thật bình an, nghe chưa? Hãy sống một cuộc đời thật hạnh phúc... dù không có mẹ bên cạnh.”
Giấc mơ ấy êm ái nhưng cũng nhói buốt như một lưỡi dao, cắt sâu vào lòng.
Phú giật mình choàng tỉnh. Căn phòng tối đen, chỉ có ánh trăng yếu ớt len lỏi qua khe cửa sổ, hắt lên bức tường cũ kỹ những vệt sáng lạnh lẽo. Cậu siết chặt chiếc chuông đồng trong tay, đôi tay run rẩy. Căn phòng im lặng đến nghẹt thở, không còn tiếng mẹ, chỉ còn tiếng trái tim nhỏ bé đang đập loạn vì đau đớn.
Nước mắt, không biết đã rơi từ khi nào, lặng lẽ lăn dài trên gò má non nớt. Cậu cắn chặt môi, đôi vai gầy khẽ run lên từng đợt, cố gắng nuốt trọn nỗi nghẹn ngào đang chực trào ra thành tiếng.
Cô đơn. Lạnh lẽo. Trống rỗng.
Một đứa trẻ mười tuổi, mất mẹ, bị cha gửi vào trại trẻ xa lạ, phải gắng gượng sống sót trong thế giới không có lấy một chốn an toàn. Nỗi đau ấy, chẳng có ai nhìn thấy, chỉ có chiếc chuông cũ kỹ kỷ vật cuối cùng của mẹ
lặng lẽ ở bên cậu, như chứng nhân duy nhất cho tất cả.
Đêm dài như vô tận, nhưng trong đôi mắt đẫm nước, vẫn ánh lên một tia sáng nhỏ bé, yếu ớt nhưng kiên cường.
Cậu muốn sống. Dù thế giới này có tàn nhẫn đến đâu, cậu vẫn phải sống.
Ánh sáng nhợt nhạt của buổi sáng sớm len qua khung cửa sổ cũ nát, phủ lên căn phòng một lớp màu xám lạnh. Phú mở mắt, đôi mắt sưng húp vì khóc cả đêm. Cậu ngồi dậy, bàn tay vẫn nắm chặt chiếc chuông đồng, lạnh buốt, như thể sợ rằng buông ra nó sẽ biến mất cùng giấc mơ kia.
Tiếng chuông nhỏ, nhẹ đến mức chỉ có cậu nghe thấy — nhưng nó rõ ràng vang lên, không phải do gió. Một âm thanh khẽ khàng, trầm đục, vang vọng đâu đó trong căn phòng, như ai đang gõ vào tâm trí cậu.
Cậu rón rén rời khỏi giường, cố gắng ngồi lên chiếc xe lăn đi ra khỏi phòng, ánh mắt cậu lập tức chạm phải một bóng người lạ. Ở cuối hành lang, có ai đó đứng quay lưng lại, áo khoác bạc màu, dáng người nhỏ thó như một đứa trẻ. Người đó đứng im, không nhúc nhích, cho đến khi cậu chớp mắt lần thứ hai — thì bóng người ấy biến mất, như thể chưa từng tồn tại.
Tim cậu thắt lại. Cả người như đông cứng.
Ngay lúc ấy, một bàn tay khẽ đặt lên vai Phú. Cậu giật mình quay ngoắt lại. Là Phương — cô y tá trẻ, người duy nhất trong trại mà cậu có thể tin tưởng.
— "Sao thế? Sáng sớm mà sắc mặt em đã tệ thế này... Đêm qua lại không ngủ được à?"
Phú không trả lời. Cậu cúi đầu, bàn tay nhỏ siết chặt chiếc chuông đồng cũ kỹ, như sợ nếu buông ra thì nó sẽ biến mất. Đôi mắt Phú ánh lên nỗi u uất, chất chứa một nỗi sợ hãi mơ hồ, sâu thẳm — một thứ cảm xúc chẳng lời nào có thể diễn tả.
Phương nhìn cậu hồi lâu, ánh mắt chùng xuống, cô khẽ ngồi xuống cạnh giường, xoa nhẹ mái đầu lấm tấm mồ hôi của cậu, giọng trầm lặng:
— "Lại mơ thấy ác mộng nữa sao?"
Phú không đáp, cậu chỉ siết chặt hơn chiếc chuông trong tay. Đôi mắt ấy, dù chẳng thể nói thành lời, nhưng vẫn lặng lẽ hướng về thứ đồ vật cũ kỹ ấy — như thể nhìn vào nó, cậu có thể chạm tới một nơi ấm áp mà từ lâu đã không còn tồn tại trong thế giới này.
Đó là kỷ vật cuối cùng mẹ để lại. Thứ duy nhất gắn kết cậu với người mẹ đã rời khỏi cõi đời khi Phú còn quá nhỏ. Bao nỗi nhớ thương, khát khao, cô đơn... tất cả dường như đều dồn nén vào vật nhỏ bé ấy.
Phương im lặng một lúc, rồi khẽ cất tiếng:
— "Chị từng nghe ông bà kể, có những món đồ, dù đã cũ nát, nhưng lại mang sức nặng hơn cả sinh mạng. Có lẽ, chiếc chuông này... chính là ánh sáng duy nhất còn sót lại trên con đường em đang đi."
Nghe vậy, Phú càng ôm chặt chiếc chuông vào lòng, như sợ một cơn gió vô hình nào đó có thể cướp mất nó khỏi tay cậu. Trong lòng cậu, một lời thề thầm lặng vang lên — dù có chuyện gì xảy ra, dù phải trả giá thế nào, cậu cũng sẽ không để mất món đồ này.
Bởi vì, chỉ cần chiếc chuông vẫn còn ở bên, cậu sẽ tin rằng mẹ vẫn dõi theo mình — từ một nơi nào đó, xa xôi và lặng lẽ.
Đêm tiếp theo.
Ngoài hành lang tối đen, vang lên những tiếng bước chân lạ lẫm. Nhịp điệu chậm rãi, đều đặn, cứ như thể có ai đó đang rảo bước quanh phòng cậu suốt cả đêm. Phú mở choàng mắt, tim đập thình thịch, đôi tai căng ra nghe từng âm thanh nhỏ nhất.
Một bóng đen lờ mờ lướt qua khe cửa, rồi dừng lại ngay trước cửa phòng. Trong không gian tĩnh mịch, một giọng nói lạ, uỷ mị và mơ hồ vang lên, như vọng thẳng vào tâm trí cậu:
— "Ngươi là... người chủ tiếp theo của ta sao?"
Giọng nói ấy lạnh lẽo, nhưng lại có chút thích thú, khe khẽ cười rồi tiếp tục thì thầm:
— "Quả thật là một đứa trẻ đáng yêu... Tay chân đã phế, thân xác yếu đuối... thế nhưng nghị lực sống của ngươi lại mạnh mẽ đến lạ thường. Bị bỏ rơi, bị coi thường, bị khinh bỉ, vậy mà ngươi vẫn kiên cường bấu víu lấy cuộc sống này, không chịu gục ngã."
Phú cứng đờ người, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Lời nói ấy, dù không vang thành tiếng nhưng lại rõ ràng như người đó đang đứng ngay sát bên cạnh. Cậu run rẩy, lặng lẽ hỏi trong tâm trí:
— "Ngươi là ai? Tại sao lại bám lấy ta? Tại sao ngươi biết tên ta... biết cả những chuyện chưa từng ai biết?"
Nhưng đáp lại chỉ là một tiếng cười. Tiếng cười đó méo mó, vang vọng trong đầu cậu, réo rắt như dội vào từng ngóc ngách sâu thẳm trong tâm trí, khiến cậu choáng váng.
Quá sợ hãi, Phú bật dậy, giật đứt sợi dây đeo chiếc chuông khỏi cổ, quăng nó ra xa, rồi trùm chăn kín mít, vùi đầu trong nỗi hoảng loạn đến nghẹn thở.
---
Sáng hôm sau.
Phú tỉnh dậy, đôi mắt mơ hồ. Bàn tay vô thức sờ lên cổ, và rồi — cậu sững sờ. Chiếc chuông bạc... vẫn treo ngay trên cổ, nguyên vẹn, mát lạnh, y như chưa từng rời khỏi cậu.
Rõ ràng, cậu nhớ đêm qua mình đã quăng nó đi rồi. Vậy tại sao... nó lại quay trở về?
Từ khoảnh khắc ấy, Phú hiểu rõ một điều: căn phòng cậu đang sống, và chiếc chuông bạc kia, tuyệt đối không chỉ là một món đồ kỷ niệm đơn thuần.
Mỗi khi màn đêm buông xuống, tiếng chuông lại khẽ ngân lên từng hồi, như đang gọi mời thứ gì đó từ trong bóng tối. Kéo theo đó, là những cơn ác mộng, những hình ảnh lặp đi lặp lại — những bóng người mờ nhạt, những tiếng thì thầm rỉ rả không rõ lời, hơi thở lạnh buốt phả vào gáy... Và cảm giác rõ rệt nhất, chính là có thứ gì đó đang âm thầm quan sát cậu, từ một nơi rất gần.
Dường như, nơi này... chưa bao giờ yên
Trong một căn phòng kín, ánh đèn vàng yếu ớt hắt lên gương mặt già nua, trầm mặc của ông Hòa — vị viện trưởng của trại trẻ mồ côi.
Ông lật mở cuốn sổ cũ kỹ, những trang giấy đã ố vàng, thấm đẫm bụi thời gian, trên đó ghi đầy tên những đứa trẻ từng sống ở đây... và những đứa đã biến mất.
Ông Hòa lặng lẽ đặt bút đánh dấu thêm một dòng tên mới, bàn tay già nua run nhẹ, giọng khàn đục thì thầm:
— "Lại thêm một đứa nữa..."
Đôi mắt ông ánh lên một nỗi buồn nặng trĩu, rồi khẽ lắc đầu, ngẩng nhìn ra cửa sổ — nơi những cơn gió xé rách bầu trời, kéo theo tiếng mưa rơi triền miên
.
— "Không biết bao giờ... chuyện này mới kết thúc."
Ông khép sổ lại, rút điện thoại ra, ngập ngừng bấm số, giọng trầm xuống:
— "Chắc... ta không thể giấu thêm được nữa. Có lẽ đã đến lúc phải báo cho cảnh sát rồi."