Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(21)
Đợi trợ lý đi ra.
Mắt tôi vẫn mở to.
'"Tổng, tổng giám đốc Bùi? Bùi nào?"'
'"Tất nhiên là, Bùi mà em trốn hôn đó."'
Tôi chằm chằm nhìn người trước mặt.
Cuối cùng cũng hiểu ra.
Theo phản xạ định bỏ chạy.
Bị anh vòng tay ôm chặt, ném lên sofa.
'"Hà Mộ Ngôn, không, Bùi Tri Uyên."'
'"Ừ. Hà Mộ Ngôn là tên nhỏ theo họ mẹ anh."'
'"Anh bị bệnh à? Tâm thần à? Ai lại giả làm bảo vệ để bẫy người ta?"'
Tôi tức giận trừng mắt.
Con cáo già.
Bùi Tri Uyên bị chửi nhưng không hề tức giận.
'"Lúc đầu là ai chủ động làm quen, đòi kết hôn với anh?"'
'"Bùi Tri Uyên, anh nhận ra em từ lâu rồi phải không?"'
'"Ừ."'
'"Bùi Tri Uyên, anh vô liêm sỉ! Em muốn ly hôn. Ly hôn ngay. Anh lừa tình cảm của em. Anh lớn tuổi thế còn lừa gạt cô gái mới ra trường. Anh thiếu tiền à? Tổng giám đốc to mà còn lừa tiền bao nuôi của em, trả tiền em."'
Tôi giơ tay đòi.
Bùi Tri Uyên đặt một xấp thẻ đen vào tay tôi.
'"Tất cả đều không giới hạn."'
'"Bùi Tri Uyên, đừng nghĩ em có thể bị mua chuộc bằng tiền. Em không phải loại người đó."'
Anh cúi xuống, ép tay tôi lên ngực:
'"Vậy, dùng cơ thể mua chuộc?"'
Cht tiệt.
'"Ai đồn anh lạnh lùng, không gần nữ sắc vậy?"'
'"Cũng không hẳn là đồn. Anh có một cô gái rất rất thích. Lần đầu gặp, cô ấy mới bốn tuổi."'
Anh làm điệu bộ:
'"Mới chỉ đến ngang hông anh."'
'"Hôm đó là tang lễ mẹ cô ấy. Không ai quan tâm đến cô bé, cô ấy ôm búp bê đứng một góc, không khóc cũng không làm ồn. Cô ấy đưa anh một viên kẹo, em biết cô ấy nói gì không?"'
Tôi lặng nghe anh kể tiếp.
'"Anh ơi, anh ăn kẹo của em, sẽ bảo vệ em chứ? Ai lại đi hối lộ bằng một viên kẹo? Nhưng anh thật sự bị mua chuộc."'
Anh ôm chặt tôi đang ngây người:
'"Bùi gia và nhà ngoại em là thế giao. Khi biết tin mẹ em mất, bố em lấy vợ mới, bố mẹ anh từng muốn đón em về Bùi gia, nhưng bố em kiên quyết không đồng ý. Chúng tôi tưởng hổ dữ không ăn thịt con, dù sao em cũng là con ruột. Uyển Uyển, xin lỗi em."'
'"Sau này anh đề xuất liên hôn với nhà em, nhưng em phản đối kịch liệt. Anh hiểu. Em không thích anh, thì anh sẽ thay đổi để em thích."'
'"Thư Uyển, anh thật sự không cố ý lừa em. Em đừng chê anh có được không?"'
Giọng Bùi Tri Uyên nghẹn ngào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khóe mắt cũng đỏ ửng.
Tôi giơ tay ôm lấy anh.
(22)
Bùi Tri Uyên dùng một hợp đồng đổi lấy tranh mẹ tôi.
Chúng tôi giả vờ cãi nhau qua điện thoại.
Bùi Tri Uyên giả bộ tức giận điên cuồng.
'"Thư Uyển, em nghĩ đây là nơi nào, muốn đến thì đến, muốn đi thì đi? Từ nay các dự án nhà em, Bùi thị không hợp tác nữa."'
'"Bùi Tri Uyên, anh đừng lấy chuyện này uy h.i.ế.p em!"'
Hai chúng tôi diễn rất tốt.
Gai xương rồng
Ông bố rác tin rằng tôi thật sự trở mặt với Bùi gia.
Sợ vạ lây.
Hôm sau, ông ta ký giấy đoạn tuyệt quan hệ với tôi.
Đúng ý tôi.
Cầm giấy tờ đã ký, tôi bước lên xe Bùi Tri Uyên.
'"Như vậy, đối phó Lâm gia sẽ không vướng bận nữa."'
Tôi và Bùi Tri Uyên hợp lực.
Thư thị mất nhiều dự án.
Dây chuyền tài chính cũng gặp vấn đề.
Ngày Lâm thị tuyên bố phá sản, tôi đang cùng Bùi Tri Uyên chọn váy cưới.
Lâm Khánh Tổ cuối cùng cũng hiểu tất cả là kế hoạch của chúng tôi.
Ông ta đến công ty tôi gây rối.
Nhưng tôi đưa ra giấy đoạn tuyệt quan hệ.
Cho vệ sĩ đuổi cổ ông ta đi.
Ông ta đường cùng, nhảy lầu tự sát.
Tôi thừa cơ mua lại Lâm thị.
Đổi lại họ Thư.
Hai mẹ con tiểu tam mất chỗ dựa.
Bị người đòi nợ đá nh đến toàn thân má u me.
Hàng xóm tốt bụng báo cảnh sát.
Mẹ Lâm Viên Viên cht tại chỗ.
Lâm Viên Viên cụ t một chân, tỉnh dậy thì đã điên.
Nhưng chuyện này không liên quan đến tôi nữa.
Tôi và Bùi Tri Uyên tổ chức lại đám cưới.
Trong lễ cưới, Bùi Tri Uyên đặt một viên kẹo vào miệng tôi.
'"Ăn kẹo của anh, thì phải yêu anh cả đời nhé."'
'"Ừ."'
Hết