Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

(19)

Hà Mộ Ngôn nắm tay tôi:

'"Uyển Uyển, anh đi cùng em đến tập đoàn Bùi."'

'"Không cần."'

'"Tại sao?"'

'"Nhỡ Bùi Tri Uyên tức giận, thuê người đánh anh thì sao?"'

Đối tượng liên hôn của hắn, thà lấy bảo vệ công ty cũng không lấy hắn.

Nhỡ hắn không nuốt nổi cơn tức.

Thể lực Hà Mộ Ngôn tuy tốt nhưng không đánh lại vệ sĩ chuyên nghiệp.

Hà Mộ Ngôn méo miệng:

'"Trong lòng em, Bùi Tri Uyên tệ đến vậy sao?"'

'"Không tệ, nhưng già cả rồi còn ép lấy em?"'

'"Già cả? Uyển Uyển đang ám chỉ anh à?"'

Ánh mắt Hà Mộ Ngôn nguy hiểm.

Tôi vội nói: '"Không có. Em không có."'

Dù đều hơn tôi năm tuổi.

Nhưng sao có thể so với Hà Mộ Ngôn được?

Bùi Tri Uyên đúng là cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga.

Hà Mộ Ngôn ôm eo, tôi rơi vào lòng anh.

'"Nếu Bùi Tri Uyên thật sự thích em thì sao?"'

'"Nhạt nhẽo thế, em cũng không thích."'

'"Nhạt nhẽo?"'

Hà Mộ Ngôn lặp lại từ này nhiều lần.

Bế tôi lên lầu hai.

Cửa phòng ngủ đóng sầm.

 

Anh ấy dùng đủ cách hành hạ tôi.

Giọng khàn đặc: '"Uyển Uyển, nhạt nhẽo không?"'

Cổ họng tôi khản đặc không thốt nên lời.

Chỉ có thể trừng mắt.

Tôi chửi Bùi Tri Uyên.

Đồ chó này tự ái cái gì?

(20)

Hôm sau, tôi và Hà Mộ Ngôn đến trước tòa nhà tập đoàn Bùi.

Chưa vào đến nơi.

Lòng bàn tay tôi đã đẫm mồ hôi.

Hà Mộ Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

'"Không sao đâu. Có anh ở đây."'

'"Hà Mộ Ngôn nghe này. Lát nữa họ thật sự đánh người, em ra hiệu, chúng ta chuồn ngay."'

Đánh không lại.

Nhưng chạy thì được chứ?

Tôi trong tư thế đề phòng cao độ.

Hà Mộ Ngôn bật cười.

'"Em tin anh, họ không dám bắt nạt em đâu."'

Vì có hẹn trước.

Chúng tôi nhanh chóng đến trước văn phòng tổng giám đốc Bùi Tri Uyên.

Trên đường đi, nhiều người gật đầu chào.

'"Tổng giám đốc không có ở đây?"'

Trợ lý của Bùi Tri Uyên nghiến răng, không biết nghĩ gì.

Không dám ngẩng mặt nhìn chúng tôi.

'"Tổng giám đốc nói, cô Thư đến thì cứ vào trong đợi."'

Mở cửa bước vào.

Gai xương rồng

Quả nhiên không có ai.

Tôi ngồi xuống sofa, nhìn quanh.

Phong cách lạnh lùng tổng tài đúng như tưởng tượng.

Nhưng chờ năm phút, Bùi Tri Uyên vẫn không xuất hiện.

Tôi sốt ruột:

'"Anh nói xem, Bùi Tri Uyên đi đâu rồi?"'

'"Hắn không đi đâu cả. Ở ngay đây."'

Nghe vậy, tôi nhìn quanh.

Trong văn phòng rộng lớn.

Chỉ có tôi và Hà Mộ Ngôn.

'"Anh lại dọa em nữa rồi."'

Đang nói thì có người mở cửa.

Là trợ lý lúc nãy.

Anh ta mang một tập tài liệu vào.

'"Tổng giám đốc Bùi, tài liệu hợp tác với Lâm thị đây ạ."'

Anh ta đang nói với ai?

Bùi Tri Uyên biến thành khí rồi sao?

Trong lúc tôi hoang mang.

Hà Mộ Ngôn bên cạnh trả lời:

'"Ừ, để trên bàn đi. Đóng cửa lại, không cho ai vào."'

'"Vâng."'