Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(14)
Hà Mộ Ngôn đứng che chắn cho tôi.
Trần Tư Tư "vô tình" làm đổ cả ly rượu lên mặt Lâm Viên Viên.
Gai xương rồng
Lâm Viên Viên đang ngất lập tức tỉnh:
'"Cô làm gì vậy?"'
Lớp trang điểm nhòe hết.
Vết rượu chảy xuống váy trắng.
Cả người thảm hại vô cùng.
Trần Tư Tư che miệng: '"Ôi, xin lỗi, tay không vững."'
'"Trần Tư Tư!"'
'"Ồ, tỉnh rồi. Cô nên cảm ơn tôi, tài tình khiến cô tỉnh lại."'
Lâm Viên Viên biết mình sai.
Kéo bố rác rưởi vội vã rời đi.
Bị họ quấy rối, tôi không còn tâm trạng dự tiệc.
Chào Trần Tư Tư.
Dắt Hà Mộ Ngôn rời đi.
Chúng tôi đi trên đường.
Hai bên đường ánh đèn rực rỡ.
Tôi đá mấy viên đá lông bông.
Hà Mộ Ngôn đỡ tôi:
'"Say rồi à?"'
'"Không."'
Tôi lắc đầu, lại nhìn anh ấy:
'"À, sao anh có được video camera do Bùi gia quản lý?"'
'"À, là, bảo vệ phòng camera quen anh."'
'"Thì ra vậy. Không ngờ, quan hệ bảo vệ cũng rộng."'
Tôi ngồi xổm bên đường, nhìn người qua lại, xe cộ tấp nập.
Hà Mộ Ngôn cũng ngồi xổm xuống.
(15)
'"Anh xem, thành phố A náo nhiệt thật. Anh không biết khi em ở nước ngoài, ngày ngày đối mặt với đủ loại người ngoại quốc, họ nói chuyện líu lo, còn có giọng địa phương. Đồ ăn của họ cũng dở tệ. Anh không biết, lúc đó em..."'
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
'"Uyển Uyển, nếu buồn, có thể khóc."'
'"Em không buồn đâu. Em không phải ngày đầu biết bản chất họ. Em đã mạnh mẽ lâu rồi."'
Hà Mộ Ngôn không nói gì.
Vô thức lấy từ túi ra một viên kẹo.
Đặt vào lòng bàn tay tôi.
Nước mắt tôi lập tức trào ra.
Không thể kiềm chế chảy dài.
Tôi lao vào lòng anh khóc nức nở.
'"Hà Mộ Ngôn, có phải em thật sự không được ai yêu thương không?"'
'"Có rất nhiều người yêu em mà. Trần Tư Tư và mọi người. Và cả anh nữa."'
Giọng anh ấy dịu dàng.
Từ từ vuốt ve lưng tôi, xoa dịu cảm xúc.
'"Em biết không? Ở nước ngoài, em thật sự rất nhớ thành phố A. Em không nhớ nhà, vì em không có nhà. Em từng nghĩ sẽ không bao giờ quay lại."'
Thành phố A với tôi có quá nhiều ký ức đau buồn.
Nhưng tôi phải trở về.
Tôi phải giành lại tài sản thuộc về mẹ tôi.
Lâm thị vốn nên họ Thư.
Tôi phải khiến họ trả giá.
Kết quả ngày đầu về nước, tôi đã bị ông bố rác rưởi thông báo liên hôn.
'"Từ nay có anh rồi. Có nhà của chúng ta. Nếu em thích, chúng ta còn có thể nuôi một chú cún. Hoặc một bé mèo cũng được. Em thích mèo Ragdoll hay..."'
Tôi hôn lên đôi môi mỏng của anh.
Thật mềm thật ngọt.
Đôi mắt Hà Mộ Ngôn mở to.
Tôi không biết hôn.
Chỉ áp môi, không cử động.
Ba giây sau, khi tôi định rời ra.
Hà Mộ Ngôn đột nhiên giữ đầu tôi, đảo ngược tình thế.
Làm sâu thêm nụ hôn.
Đến khi cả hai đều thở gấp, anh mới buông tôi ra.