Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
(16)
Về đến nhà đã 11 giờ đêm.
Hà Mộ Ngôn nấu cho tôi canh giải rượu.
'"Nhớ uống hết trước khi ngủ, không mai dậy sẽ đau đầu."'
Anh đặt canh trên đầu giường, định rời đi.
Bị tôi kéo lại.
Đẩy ngã lên giường.
Hà Mộ Ngôn đỏ mặt.
Vẫn không quên đẩy tôi ra:
'"Uyển Uyển, em say rồi."'
Giọng nén xuống, khàn đặc.
Tôi uống cạn bát canh giải rượu.
Rồi giơ cho anh xem.
'"Em không say, dù có say thì giờ cũng tỉnh rồi."'
Tay tôi luồn vào trong áo sơ mi trắng của anh.
Bàn tay lạnh lẽo và làn da nóng bỏng.
Hơi thở Hà Mộ Ngôn lập tức gấp gáp.
Anh hít sâu, nắm lấy bàn tay nghịch ngợm của tôi.
'"Uyển Uyển, em đừng hối hận."'
'"Em không hối hận. Hà Mộ Ngôn, chúng ta thật sự yêu nhau đi."'
Đáp lại tôi là nụ hôn nồng nhiệt hơn.
Và quần áo rơi đầy sàn.
......
(17)
Tôi hối hận rồi.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Hà Mộ Ngôn đã không còn bên cạnh.
Ga giường đã thay mới.
Trên người tôi cũng mặc bộ đồ ngủ mới.
Tôi định xuống giường.
Chân mềm nhũn quỵ xuống sàn.
Vừa hay Hà Mộ Ngôn bước vào.
Anh vội chạy tới đỡ tôi.
'"Em nghỉ ngơi đi đã."'
'"HÀ! MỘ! NGÔN!"'
Đối mặt với ánh mắt oán hận của tôi, nụ cười Hà Mộ Ngôn không giấu nổi.
'"Em bảo không hối hận mà."'
'"Em hối hận sau đó, anh cũng không tha cho em!"'
'"Bạn Thư Uyển à, có ai giữa chừng đổi ý đâu?"'
Lười tranh cãi với anh.
Ăn trưa xong, tôi và Hà Mộ Ngôn cuộn tròn trên sofa.
Tôi xem phim.
Hà Mộ Ngôn lật tạp chí tài chính.
'"Anh thích xem cái này?"'
'"Ừ. Anh học chuyên ngành kinh tế."'
'"Sao sau này lại đi làm bảo vệ?"'
'"Làm bảo vệ kiếm nhiều hơn."'
Đúng là lý do không thể từ chối.
'"Anh nghĩ em chê anh là bảo vệ à?"'
'"Em không có."'
Hà Mộ Ngôn đã bỏ tạp chí xuống.
Lao vào tôi.
Ánh mắt đầy dục vọng y hệt đêm qua.
Trần Tư Tư gọi điện ngay lúc này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi vội đẩy Hà Mộ Ngôn ra, ngồi dậy.
Nghe điện thoại.
Giọng Trần Tư Tư phấn khích:
'"Tiểu Uyển, mau cảm ơn ông xã cậu giùm tớ."'
'"Hả? Ông xã tôi?"'
Tôi nhìn Hà Mộ Ngôn.
Anh ấy làm gì?
Trần Tư Tư tiếp tục:
'"Vừa rồi, Bùi thị đã trao dự án Nam Giao cho nhà tớ."'
'"Trời, thật á?"'
Dự án Nam Giao là miếng mồi béo bở.
Nhiều người tranh giành.
Ông bố rác rưởi của tôi cũng tham gia.
Ngầm gửi không ít quà cáp, muốn thông quan với Bùi gia để giành dự án.
Gai xương rồng
Giờ lại rơi vào tay Trần gia.
Biết tin này.
Ông ta không tức đến nhồi m.á.u cơ tim sao?
Tôi bật cười.
(18)
'"Ơ, khoan, liên quan gì đến Hà Mộ Ngôn?"'
Không khí im lặng kỳ lạ.
Hà Mộ Ngôn bên cạnh ho nhẹ.
Vội đứng dậy:
'"Anh đi nấu cơm tối."'
'"Đứng lại."'
Tôi kéo anh: '"Hai người có điều gì giấu em không?"'
Trần Tư Tư vội giải thích:
'"Không phải, là, tại buổi tiệc tối qua, hành động của Hà Mộ Ngôn đã tát thẳng vào mặt Lâm Viên Viên, Bùi gia thấy phẩm hạnh bố con họ không đàng hoàng nên hủy hợp tác. Thế là đến lượt tớ."'
Thì ra là vậy.
Thấy tôi tin.
Hà Mộ Ngôn cũng thở phào.
Vừa cúp máy Trần Tư Tư.
Ông bố rác gọi đến.
Tôi vừa nghe.
Đã bị một trận chửi mắng tơi bời.
'"Thư Uyển, đều tại mày. Mày đúng là đồ xui xẻo, nếu không phải mày, sao Bùi gia không hợp tác với chúng ta?"'
'"Bùi gia không hợp tác với các người, liên quan gì đến con?"'
Cái gì cũng đổ lỗi cho tôi.
'"Hôm nay, mày phải đến xin lỗi Tổng giám đốc Bùi, nói mày đồng ý liên hôn."'
'"Không đời nào, con đã kết hôn rồi. Nhưng nếu Bùi Tri Uyên muốn làm tiểu tam, cũng có thể cân nhắc."'
Vừa dứt lời.
Hà Mộ Ngôn sặc nước.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt khó hiểu.
'"Mày cố tình chọc tức tao!"'
'"Thư Uyển, nếu mày không đi xin lỗi Tổng giám đốc Bùi, tao sẽ đốt hết tranh mẹ mày để lại."'
'"Lâm Khánh Tổ! vô liêm s ỉ!"'
Cúp máy.
Cơ thể tôi vẫn run lên.
Với thực lực công ty hiện tại, tôi có thể đối đầu với họ.
Chỉ có điều những bức tranh mẹ tôi để lại đều ở tay họ.
Đó là di vật của mẹ.
Tôi không thể để chúng bị hủy.