Chương 1: Người đàn ông bí ẩn xuất hiện
Buổi sáng Sài Gòn oi bức, ánh nắng hắt xuống khiến hàng cây bên đường cũng như héo rũ. Bảo Vy vừa tan ca trực đêm ở bệnh viện, bước chân lơ đãng, bờ vai mệt mỏi. Cô là một bác sĩ trẻ nhưng đã quen với nhịp sống bận rộn, chỉ có điều hôm nay... dường như mệt mỏi hơn bình thường.
Bước vào nhà, chưa kịp tháo khẩu trang, Vy đã khựng lại. Trên ghế sofa trong phòng khách — một người đàn ông xa lạ đang ngồi đó. Anh mặc bộ vest xám sang trọng, gương mặt góc cạnh với sống mũi cao và đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cô chăm chú.
"Xin lỗi, anh là ai?" Vy hơi hoảng loạn, tay siết chặt quai túi.
Người đàn ông từ tốn đứng dậy, bước về phía cô bằng dáng vẻ ung dung, mỗi bước chân khiến tim Vy thắt lại. Giọng anh trầm ấm nhưng vang lên rất rõ:
"Anh là chồng em... đến từ tương lai."
Bảo Vy ngơ ngác. Cô lập tức lùi một bước, cười khẩy: "Anh đang quay video prank tôi à? Hay nhà tôi bị đột nhập?"
Nhưng người đàn ông đó không phản ứng như một kẻ đùa cợt. Anh chậm rãi giơ bàn tay ra trước mặt cô. Một chiếc nhẫn bạc sáng lấp lánh xuất hiện — trên đó khắc rõ ràng tên "Vy & Nam", cùng một ngày tháng mà cô chưa từng trải qua... ngày 12 tháng 6 năm 2030.
"Em không tin bây giờ cũng được thôi..." — anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng nhưng ẩn chứa một nỗi buồn sâu sắc — "Nhưng anh phải gặp em trước khi mọi chuyện xảy ra."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Chuyện gì?" Vy cau mày. Sự tò mò bắt đầu len lỏi bên cạnh nỗi hoang mang.
Anh không trả lời trực tiếp, chỉ lặng lẽ đưa tay về phía cô. "Cho anh một cơ hội, anh sẽ kể tất cả. Nhưng trước tiên... cho anh được ôm em."
Hơi thở Vy khựng lại. Cô không hiểu sao mình không thể từ chối. Có gì đó ấm áp lan tỏa khi ánh mắt anh chạm vào cô. Rất tự nhiên, cô buông túi xuống. Anh nhẹ nhàng kéo cô vào lòng.
Vòng tay anh thật vững chãi, ấm áp, lại quen thuộc đến kỳ lạ... như thể họ đã từng ôm nhau hàng trăm lần trước đây.
"Anh nhớ mùi hương của em..." — giọng anh khàn khàn thì thầm bên tai cô — "Mùi hương này, anh đã chờ đợi suốt nhiều năm."
Và rồi — bất ngờ, anh cúi xuống. Môi anh chạm lên vành tai cô, mềm mại nhưng mang theo hơi thở gấp gáp. Vy run lên, nhưng trái tim cô không hiểu sao lại đập thình thịch, má nóng bừng.
Người đàn ông đó ôm cô chặt hơn, tay vuốt dọc tấm lưng mỏng manh của cô. Hành động của anh vừa dịu dàng vừa táo bạo, khiến Vy ngây ngất. "Em... không nên để người lạ ôm như thế này..." — cô khẽ thì thầm, nhưng chính cơ thể cô lại không kháng cự.
Anh thì thầm: "Sớm muộn gì... em cũng sẽ trở thành vợ anh thôi."
Và ngay khoảnh khắc ấy, Vy chợt cảm thấy... bản thân thật nhỏ bé trong vòng tay vững chãi này, mặc kệ lý trí đang cảnh báo. Một dự cảm ngọt ngào — nhưng cũng đầy bí ẩn — đang kéo cô vào một câu chuyện không thể lường trước.