Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 2: Lời thề bí ẩn
Sau khoảnh khắc mơ hồ và ngọt ngào trong vòng tay người đàn ông bí ẩn ấy, Bảo Vy bất giác bừng tỉnh. Cô đẩy anh ra, giọng run run nhưng kiên quyết:
"Anh không thể chỉ xuất hiện rồi nói tôi là vợ anh được. Anh phải cho tôi biết anh là ai!"
Người đàn ông kia im lặng giây lát, rồi thở dài:
"Anh tên Nam. Ở thời điểm của anh… chỉ vài năm nữa thôi… em là vợ anh, và anh đã mất em trong một tai nạn."
Câu nói đó như một cú đ.ấ.m giáng mạnh vào tim Vy, dù cô chẳng hề biết anh. Sự thành khẩn trong ánh mắt anh khiến cô d.a.o động, nhưng lý trí vẫn mách bảo đây là điều điên rồ.
"Anh nói gì vậy?" – Vy hỏi dồn. – "Tai nạn nào? Sao tôi không nhớ?"
Nam tiến đến, nâng cằm cô bằng những ngón tay thon dài và ấm áp. Ánh mắt anh nhìn sâu vào đôi mắt cô, giọng trầm ấm đến nao lòng:
"Anh không thể để chuyện đó xảy ra lần nữa… vì vậy anh đã quay về thời điểm này… để bảo vệ em, để khiến em yêu anh… một lần nữa."
Trái tim Vy đập mạnh hơn bao giờ hết. Anh vừa dịu dàng, vừa cuốn hút, lại mang theo một nỗi đau khó diễn tả.
Và rồi — Nam bất ngờ cúi xuống, chạm khẽ môi cô. Một nụ hôn nhẹ nhàng, thăm dò, nhưng mang theo sự mãnh liệt khó cưỡng. Hơi thở ấm nóng của anh phả lên môi cô, khiến mọi suy nghĩ trong đầu Vy tan biến. Đôi môi anh mềm mại nhưng kiên quyết, lướt chậm rãi và day dứt, như thể muốn khắc ghi từng cảm giác này.
Cả người Vy run lên, bàn tay cô vô thức bấu vào vạt áo vest anh. Cô định đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại phản bội, không chút sức lực.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Nam khẽ thì thầm bên môi cô:
"Anh nhớ từng nụ hôn này… Anh nhớ dáng vẻ em run rẩy trong tay anh… Nhớ tất cả… Vy à."
Câu nói ấy khiến trái tim Vy như thắt lại, hơi thở hỗn loạn. Lần này, chính cô chủ động đáp lại nụ hôn ấy — dù chỉ trong vài giây ngắn ngủi nhưng đầy đam mê và yếu đuối.
Như để khẳng định quyền sở hữu, Nam siết chặt vòng tay ôm cô hơn, bàn tay len lỏi sau gáy, luồn vào tóc cô, vuốt ve từng sợi. Hơi ấm của anh lan khắp da thịt cô, khiến Vy chìm đắm trong cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
Khoảnh khắc ấy — cả hai dường như quên mất thời gian, không gian, chỉ còn nhịp tim vang vọng hòa chung.
Nhưng rồi Vy giật mình, cố gắng đẩy anh ra lần nữa, khuôn mặt đỏ ửng, mắt long lanh:
"Khoan đã… Tôi… tôi cần thời gian. Tôi không biết mình đang vướng vào chuyện gì."
Nam gật đầu, ánh mắt vẫn dịu dàng:
"Anh sẽ chờ… chờ đến khi em thực sự yêu anh, lần nữa. Nhưng em nhớ nhé… anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn thương em."
Dứt lời, anh cúi xuống, đặt một nụ hôn thật nhẹ lên trán cô, ánh mắt dõi theo từng hơi thở gấp gáp của cô.
Vy đứng ngẩn người hồi lâu sau khi Nam rời đi. Mùi hương trên áo vest anh vẫn còn vương trên cổ áo blouse trắng của cô — ấm áp, nam tính và khiến người ta xao xuyến.
Trong lòng Vy bỗng dấy lên một cảm giác rất lạ… rất quen… và rất đáng sợ.