Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 15: Chỉ có anh mới được chạm vào em

Bữa trưa hôm ấy, dù Nam đã cố gắng hết sức nấu ăn, nhưng chẳng bát đũa nào được dùng đến vì… trước khi kịp bưng lên bàn, anh đã không nhịn được mà lại bế Vy về phòng, một lần nữa cuốn cô vào những vòng tay ngọt ngào.

Cả người Vy rã rời nằm trên giường, mái tóc dài rối nhẹ phủ trên gối, đôi môi đỏ mọng vì những nụ hôn cuồng nhiệt. Ánh mắt cô long lanh nhìn Nam, vừa ngại ngùng vừa trách móc:

"Anh đúng là… đáng ghét… chưa ăn gì mà đã bắt em 'mệt' rồi…"

Nam cười khẽ, cúi người hôn nhẹ lên vai cô, giọng anh khàn khàn đầy mê hoặc:

"Anh ghét nhìn thấy em xa anh… nên chỉ cần được ôm em, anh chẳng còn muốn làm gì khác."

Vy khẽ xoay người trốn ánh mắt đó, nhưng Nam lại nhanh hơn, giữ chặt eo cô rồi áp sát từ phía sau, thì thầm bên tai:

"Vy… từ hôm nay trở đi… chỉ có anh mới được chạm vào em… chỉ anh."

Câu nói ấy khiến tim Vy đập loạn xạ, đôi má cô đỏ ửng. Cô cảm giác rõ từng hơi thở nóng rực của Nam phả bên gáy, từng ngón tay anh vuốt ve nhẹ trên làn da trần khiến cô không khỏi rùng mình.

Nam kéo nhẹ tấm chăn lên, quấn lấy cả hai, bàn tay anh luồn qua eo cô, cọ nhẹ lên da thịt mềm mại khiến cô khẽ rên lên trong vô thức. Âm thanh nhỏ ấy lọt vào tai Nam như kích thích anh hơn nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Anh xoay cô lại, để cô nằm trọn trong vòng tay, cúi đầu tìm kiếm môi cô một lần nữa. Nụ hôn sâu, dai dẳng, quấn quýt như không muốn rời xa. Bàn tay anh từ tốn vuốt ve từng đường cong mềm mại, ánh mắt anh sâu thẳm chứa đầy yêu thương.

"Anh muốn nhìn em như thế này… mãi mãi thuộc về anh…" — giọng Nam trầm ấm vang lên bên tai cô.

Hơi thở Vy gấp gáp hơn, đôi tay cô vô thức ôm lấy cổ anh, siết nhẹ như để đáp lại tình cảm ấy.

Những chiếc hôn của Nam không chỉ dừng trên môi. Chúng lướt dọc xuống cổ, vai, và bờ n.g.ự.c mềm mại của cô, để lại những dấu vết mờ nhạt nhưng ngọt ngào, như đánh dấu chủ quyền.

"Vy… mỗi lần ôm em… anh đều cảm thấy như tìm lại được chính mình…" — Nam thì thầm trong hơi thở.

Vy khẽ chôn mặt vào n.g.ự.c anh, giọng cô nhỏ nhẹ:

"Anh thật lạ… lạ đến mức… em không thể ngừng yêu mất rồi…"

Nam siết chặt vòng tay, khẽ cười khàn:

"Vậy thì đừng ngừng nữa… bởi vì anh cũng không bao giờ cho phép em rời xa."

Không gian chỉ còn lại tiếng thở gấp, tiếng tim đập hòa nhịp và cảm giác đê mê ngọt ngào tràn ngập.

Buổi trưa hôm ấy… họ chẳng cần một bữa ăn cầu kỳ. Cả thế giới của Nam chỉ gói gọn trong người con gái đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay anh… và cả trái tim Vy cũng đã chính thức thuộc về người đàn ông đến từ tương lai ấy — trọn vẹn.