Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 16: Anh muốn em hoàn toàn thuộc về anh
Buổi chiều, nắng nhạt phủ khắp căn phòng, Bảo Vy vẫn còn rúc trong vòng tay Nam, mái tóc mềm xõa lên n.g.ự.c anh, đôi má ửng hồng sau chuỗi thời gian ngọt ngào nhưng cũng đầy "mệt mỏi".
Nam không rời mắt khỏi cô, bàn tay anh vuốt ve nhẹ mái tóc ấy, từng sợi, từng sợi như thể chỉ cần lơ đãng một chút thôi anh sẽ không còn được chạm vào cô nữa.
“Vy…” — giọng anh trầm thấp vang lên bên tai — “Anh muốn em… thật sự hoàn toàn thuộc về anh… từ tâm hồn đến thể xác.”
Vy hơi ngước lên, ánh mắt cô long lanh, hơi thở nhẹ nhưng tim lại đập loạn nhịp. Ánh mắt Nam lúc này thật dịu dàng, nhưng ẩn chứa sâu trong đó là sự chiếm hữu khiến cô rùng mình.
“Em… còn có thể từ chối sao?” — Vy khẽ thì thầm, bờ môi mềm khẽ cong lên thành một nụ cười nghịch ngợm.
Nam bật cười khẽ, cúi xuống chạm môi cô, nụ hôn dịu dàng nhưng chỉ vài giây sau đã trở nên sâu và nồng nhiệt hơn. Lưỡi anh len lỏi vào khoang miệng nhỏ bé của cô, cuốn lấy, dẫn dắt cô vào cơn sóng cảm xúc ngọt ngào và say đắm.
Bàn tay anh lại lướt nhẹ trên làn da mềm mại, lần nữa khám phá từng đường nét thân thuộc nhưng chưa bao giờ là đủ đối với anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Em không thể thoát được đâu, Vy à..." — Nam thì thầm khi môi anh rời khỏi môi cô, lướt xuống cổ, vai rồi chạm vào những nơi nhạy cảm nhất, khiến Vy run rẩy trong vòng tay anh.
Cơ thể cô mềm nhũn, đôi tay nhỏ bé bấu nhẹ vào vai anh, từng tiếng thở gấp thoát ra từ bờ môi đỏ mọng.
Nam từ tốn vuốt ve, ôm ấp, từng động tác đều dịu dàng nhưng đầy khao khát. Anh nâng niu cô như thể sợ rằng mình sẽ lại mất cô lần nữa — mất người con gái mà anh yêu hơn cả mạng sống.
Cả chiều hôm ấy… Vy đã hoàn toàn thuộc về Nam, trong vòng tay anh, trong nhịp thở của anh, trong từng cái vuốt ve đắm say và ánh nhìn tràn ngập yêu thương.
Khi trời tối hẳn, Nam vẫn ôm cô thật chặt, môi anh khẽ lướt trên trán cô, thì thầm bằng giọng trầm khàn mà dịu dàng đến xao lòng:
“Vy… dù em chưa nói tiếng yêu… nhưng với anh, hiện tại này đã đủ. Chỉ cần mỗi ngày thức dậy có em bên cạnh… là đủ.”
Vy không trả lời… chỉ khẽ vòng tay ôm anh chặt hơn, đầu cô vùi sâu vào n.g.ự.c anh, lắng nghe nhịp tim trầm ổn và ấm áp ấy.
Cô biết, từ giờ phút này… cô không còn muốn rời khỏi vòng tay anh nữa.