Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 20: Vòng tay anh là nhà

Sáng hôm sau, khi ánh nắng vừa len qua khe rèm cửa, Nam đã tỉnh giấc nhưng anh không vội rời khỏi giường. Anh nằm đó, siết nhẹ người con gái bé nhỏ đang ngủ ngoan trong vòng tay mình, đôi mắt anh chứa đầy yêu thương xen lẫn sự biết ơn.

Bảo Vy khẽ trở mình, mái tóc dài xõa trên n.g.ự.c anh, đôi môi đỏ mọng khẽ hé thở nhè nhẹ. Cảnh tượng ấy khiến trái tim Nam mềm nhũn, anh cúi xuống, khẽ hôn lên trán cô — thật dịu dàng, trân trọng.

“Chồng…” — Vy bất chợt gọi nhỏ trong mơ, giọng cô thỏ thẻ nhưng đủ khiến Nam nở nụ cười ấm áp.

Anh siết chặt cô hơn, thì thầm bên tai:

“Ừ, chồng đây… luôn ở đây… chỉ bên em.”

Vy từ từ mở mắt, ánh nhìn ngái ngủ nhưng long lanh hơn bất kỳ bình minh nào. Cô rúc mặt vào n.g.ự.c anh, giọng khàn khàn mềm mại:

“Hôm nay đừng đi đâu… chỉ ở nhà với em thôi… nhé?”

Nam ôm cô chặt hơn, bàn tay anh vuốt dọc sống lưng mảnh khảnh khiến cô khẽ rùng mình:

“Không chỉ hôm nay… cả ngày mai, ngày kia… tất cả ngày tháng sau này… anh đều muốn chỉ ở bên em, ôm em thế này.”

Câu nói ấy khiến Vy ấm lòng lạ thường. Trái tim cô khẽ rung lên, rồi cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt vừa dịu dàng vừa nghịch ngợm:

“Nhưng nếu anh ở bên em mãi thế này… thì ai nấu ăn cho em đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nam bật cười khẽ, cúi xuống cắn nhẹ lên chóp mũi cô:

“Anh. Tất nhiên là anh. Nhưng với điều kiện… em phải làm vợ anh thật ngoan… để anh còn có sức mà nấu ăn.”

Vy bật cười theo, nhưng chưa kịp đáp lời thì Nam đã xoay người đè cô xuống giường. Ánh mắt anh tối lại, mang theo cả sự dịu dàng lẫn khát khao mãnh liệt.

“Vy…” — anh thì thầm bên tai, giọng anh trầm thấp, khàn đặc — “Vòng tay anh chính là nhà của em… mãi mãi.”

Không đợi cô kịp phản ứng, Nam cúi xuống, môi anh phủ lên môi cô một nụ hôn sâu, nóng bỏng nhưng đầy yêu thương. Bàn tay anh vuốt ve từ bờ vai trần xuống tận eo, nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu.

Hơi thở Vy bắt đầu dồn dập, má đỏ ửng khi cảm nhận từng nụ hôn nồng nàn của anh di chuyển khắp cơ thể. Cô không nói được câu nào nữa… chỉ có thể siết nhẹ bờ vai anh, để mặc cho anh dẫn dắt.

Nam yêu cô, cẩn trọng, trân trọng từng khoảnh khắc, từng hơi thở, từng tiếng rên khe khẽ thoát ra từ bờ môi run rẩy ấy.

“Vy… gọi anh lần nữa đi… ‘chồng’…” — Nam thì thầm bên tai, giọng anh khàn đục vì xúc động lẫn mê đắm.

Vy cắn nhẹ môi, ánh mắt long lanh nhìn anh, rồi khẽ cất tiếng:

“Chồng…”

Tiếng gọi ấy vang lên dịu dàng, nhưng lại đủ khiến Nam bùng cháy thêm lần nữa.

Anh ôm chặt cô vào lòng, yêu cô say đắm… để chứng minh một điều: vòng tay anh chính là nơi duy nhất cô có thể gọi là "nhà".