Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 19: Gọi anh là chồng nhé, Vy
Buổi tối hôm ấy, không khí trong căn hộ nhỏ trở nên dịu dàng lạ thường. Ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống sàn nhà, tiếng nhạc du dương khẽ vang lên từ chiếc loa nhỏ Nam đặt ở góc phòng. Vy ngồi trên sofa, khoác một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình của Nam — chính là thói quen mới từ khi anh xuất hiện.
Nam bước ra từ bếp với hai ly rượu vang trên tay, đôi mắt anh sáng lên khi nhìn thấy dáng vẻ vừa ngọt ngào vừa quyến rũ của cô trong chiếc áo sơ mi của mình.
Anh ngồi xuống bên cạnh, đưa ly rượu cho Vy, khẽ nghiêng đầu thì thầm bên tai:
"Em thật sự rất đẹp… nhưng anh lại muốn nhìn em không mặc gì hơn."
Vy đỏ bừng mặt, đẩy nhẹ vai anh nhưng vẫn không giấu nổi nụ cười bẽn lẽn trên môi:
"Anh không bao giờ đứng đắn được quá 5 phút đúng không?"
Nam bật cười, kéo cô tựa hẳn vào lòng mình, vòng tay siết nhẹ eo cô, bàn tay không yên phận khẽ vuốt ve dọc eo rồi lướt lên gò má mềm mại.
“Vy…” — giọng anh trầm ấm vang lên, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc lạ thường — “Gọi anh là chồng đi… ít nhất một lần.”
Trái tim Vy khẽ run lên. Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, ánh mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm ấy, chứa đựng vô vàn yêu thương và sự chờ đợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
“Chồng…” — cô khẽ gọi, giọng nhỏ như tiếng muỗi, nhưng lại khiến Nam như c.h.ế.t lặng trong khoảnh khắc ấy.
Ngay lập tức, anh cúi xuống, môi anh phủ lên môi cô, nụ hôn sâu nồng nhưng đầy dịu dàng. Bàn tay anh vuốt ve lưng cô, từng động tác đều cẩn trọng như nâng niu một báu vật.
"Chồng…" — Vy lặp lại lần nữa, lần này giọng rõ ràng hơn, ánh mắt long lanh nhìn anh đầy cảm xúc.
Nam khẽ run lên. Anh bế bổng cô lên, đưa thẳng vào phòng ngủ, đặt cô xuống giường như một món quà mà anh đã chờ đợi từ rất lâu.
Bàn tay anh cởi từng cúc áo sơ mi đang khoác hờ trên người cô, ánh mắt anh không rời khỏi từng đường nét mềm mại hiện ra dưới ánh đèn dịu nhẹ. Cơ thể Vy run rẩy nhưng lại hoàn toàn thả lỏng trong vòng tay anh, trái tim cô đập rộn ràng, hơi thở dồn dập chờ đợi những vuốt ve đầy mê hoặc ấy.
Nam cúi xuống, đôi môi anh lại lướt khắp bờ vai trần, cổ, và dừng lại thật lâu nơi xương quai xanh mảnh mai — nơi anh từng thì thầm bao lời yêu thương. Ánh mắt anh đầy chiếm hữu nhưng cũng đong đầy yêu chiều.
“Em đã là vợ anh rồi, Vy à… và từ bây giờ… không còn chỉ là ‘người yêu’… mà là ‘vợ’… vợ của anh.” — Nam thì thầm, giọng anh khàn khàn nhưng đầy mê đắm.
Vy khẽ nhắm mắt, đón nhận từng nụ hôn, từng cái vuốt ve, để mặc cho anh dẫn dắt, để mặc cho những cảm xúc ngọt ngào dâng trào.
Đêm ấy… họ yêu nhau như thể thế giới chỉ còn hai người. Từng hơi thở, từng nhịp tim, từng lời thì thầm… đều dành trọn cho nhau.
Và giữa những đam mê cuồng nhiệt ấy, Vy biết rằng… kể từ khoảnh khắc cô cất tiếng gọi anh là “chồng”… thì cô đã thực sự thuộc về người đàn ông đến từ tương lai ấy… mãi mãi.