Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 22: Giữ em trong từng hơi thở
Buổi tối hôm đó, sau cả một ngày tràn ngập yêu thương, Bảo Vy nằm gọn trong lòng Nam trên sofa. Anh bật một bản nhạc nhẹ, không khí lãng mạn bao trùm khắp căn hộ nhỏ, chỉ còn tiếng thở đều đặn của hai người hòa vào nhau.
Nam vuốt nhẹ mái tóc cô, từng ngón tay anh khẽ luồn vào tóc, chậm rãi như thể mỗi sợi tóc đều đáng để anh nâng niu. Giọng anh trầm ấm vang lên sát tai cô:
"Vy… em có biết là… từ giây phút em đồng ý gọi anh là ‘chồng’, anh đã không thể buông em ra nữa rồi không?"
Vy khẽ rúc vào n.g.ự.c anh, má đỏ bừng nhưng môi lại mỉm cười dịu dàng:
"Em biết. Và em cũng không định trốn đâu… anh còn muốn yêu em bao lâu thì cứ yêu."
Nam siết chặt vòng tay, hơi thở anh trở nên nóng hơn. Anh kéo nhẹ cằm Vy, buộc cô ngẩng lên để đối diện ánh mắt anh — ánh mắt vừa dịu dàng vừa sâu thẳm, tràn ngập yêu thương nhưng không thiếu khao khát chiếm hữu.
"Anh muốn yêu em… cả đời." — Nam nói dứt khoát, giọng anh khàn khàn.
Chỉ một câu nói thôi đã khiến trái tim Vy run lên nhịp đập loạn xạ. Nhưng chưa kịp phản ứng, Nam đã cúi xuống, môi anh lại phủ lên môi cô, nụ hôn sâu, kéo dài và triền miên hơn bất kỳ nụ hôn nào trước đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bàn tay anh vòng qua eo, kéo cô sát vào người mình hơn nữa, để cô cảm nhận rõ rệt hơi ấm và nhịp tim cuồng loạn của anh.
Hơi thở Vy gấp gáp hơn, cô siết nhẹ tay lên vai anh, khẽ nhắm mắt lại, để mặc bản thân lạc vào sự mê đắm ngọt ngào ấy.
Nam bế bổng cô lên, đưa thẳng vào phòng ngủ, ánh mắt anh tối lại, mang theo sự dịu dàng đậm chất chiếm hữu.
Anh đặt cô nằm xuống giường, cúi sát người, bàn tay anh vuốt nhẹ từ bờ vai trần xuống tận eo, rồi lại vòng ra sau lưng, những động tác vừa âu yếm vừa đầy khiêu khích.
"Vy… từng hơi thở này của em… anh cũng muốn giữ lấy." — Nam thì thầm, giọng anh khàn đục bên tai khiến toàn thân Vy run rẩy.
Anh cởi từng khuy áo ngủ mỏng manh của cô, ánh mắt anh chăm chú dõi theo từng mảng da trắng ngần lộ ra dưới ánh đèn vàng ấm áp, sự khao khát trong anh ngày một mãnh liệt hơn nhưng vẫn vô cùng dịu dàng.
Từng nụ hôn của anh lướt nhẹ trên bờ vai, xương quai xanh, xuống cổ… khiến Vy thở dốc, má đỏ bừng vì xấu hổ lẫn ngọt ngào.
"Chồng… em…" — Vy khẽ gọi, giọng run run nhưng ánh mắt long lanh chứa đựng tình cảm thật sâu sắc.
Tiếng "chồng" ấy một lần nữa khiến trái tim Nam siết lại, anh cúi xuống yêu cô thêm lần nữa — yêu bằng tất cả sự dịu dàng, bằng tất cả đam mê, bằng tất cả khát khao chiếm hữu.
Đêm ấy, Nam giữ Vy thật chặt, ôm cô như thể chỉ cần buông ra là cô sẽ biến mất. Anh yêu cô không mệt mỏi, để từng khoảnh khắc đều trở thành minh chứng rằng… Bảo Vy giờ đây là của anh — trọn vẹn.