Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 23: Anh sẽ không để em đi đâu nữa
Sáng sớm hôm sau, Bảo Vy khẽ hé mắt tỉnh giấc, trước mặt cô là khuôn n.g.ự.c rắn chắc ấm áp của Nam, nhịp tim anh đều đặn vang bên tai, tạo cảm giác an toàn đến mức cô chỉ muốn nằm mãi như thế này.
Bàn tay lớn của Nam vẫn đang siết nhẹ eo cô, giữ chặt như sợ cô sẽ biến mất bất cứ lúc nào. Thấy cô trở mình, anh ngay lập tức mở mắt, ánh nhìn đen sâu thẳm dịu dàng nhưng cũng vô cùng kiên định.
“Em tỉnh rồi à…” — Nam khẽ hôn lên trán cô, giọng anh trầm ấm, khàn khàn vì mới ngủ dậy nhưng lại đầy yêu chiều.
Vy rúc sâu hơn vào vòng tay anh, thì thầm:
“Chồng… sao anh vẫn chưa chán em nhỉ… ngày nào cũng bám riết em như thế…”
Nam bật cười khẽ, bàn tay vuốt nhẹ tóc cô, đôi mắt anh ánh lên vẻ yêu thương không giấu giếm:
“Anh không chỉ ‘chưa chán’… mà còn muốn bám em cả đời, em định làm gì được anh?”
Vy khẽ cười, nhưng tim lại mềm nhũn vì câu nói ấy. Chưa ai từng yêu cô như Nam — một tình yêu cuồng nhiệt, dịu dàng, đầy chiếm hữu nhưng cũng đầy an toàn và bao dung.
Nam nâng cằm cô lên, nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh ấy:
“Vy… anh đã tìm em rất lâu rồi… khi có được em rồi, anh nhất định sẽ không để em rời đi nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Câu nói ấy khiến Vy run nhẹ, ánh mắt cô bỗng trở nên sâu hơn. Cô khẽ chạm tay lên gò má anh, ngón tay mảnh mai vuốt ve thật nhẹ:
“Em cũng không muốn đi đâu nữa… chỉ muốn… mãi được anh ôm như thế này…”
Nam không trả lời, chỉ cúi xuống, môi anh lại tìm đến môi cô. Nụ hôn lần này không vồ vập, mà nhẹ nhàng, chậm rãi nhưng triền miên, như muốn khắc sâu từng hơi thở của cô vào tim mình.
Bàn tay anh lướt nhẹ trên lưng cô, rồi trượt xuống eo, siết nhẹ. Hơi thở anh nóng ấm bên tai, giọng anh thì thầm mê hoặc:
“Anh yêu em… không chỉ hôm nay… mà là mỗi ngày… và sẽ là mãi mãi.”
Vy khẽ nhắm mắt lại, đôi tay ôm lấy cổ anh, chủ động đáp lại nụ hôn ấy, để mặc cho cảm xúc dịu dàng nhưng sâu lắng ấy bao trùm lấy cả hai.
Nam từ từ đặt cô nằm xuống, ánh mắt anh dịu dàng nhưng vẫn ánh lên sự chiếm hữu đầy rõ rệt.
“Vy… hãy nhớ điều này nhé… kể từ khi em gọi anh là ‘chồng’, em đã không còn lối thoát nữa rồi…” — Nam khẽ nói, giọng anh thấp và khàn, đôi môi anh lướt nhẹ trên cổ cô, khiến toàn thân Vy khẽ run lên.
Bàn tay anh vuốt ve từng đường cong mềm mại, hơi thở dồn dập nhưng vẫn đủ dịu dàng để cô cảm nhận được tình yêu trong từng cái chạm.
Vy không phản kháng… trái tim cô đã sớm thuộc về người đàn ông này rồi… nên tất cả chỉ còn là sự ngọt ngào và tin tưởng.
Anh ôm cô thật chặt… và cô cũng siết chặt vòng tay… như một lời hứa: "Chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa..."