Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

ANH CHỒNG ĐẾN TỪ TƯƠNG LAI

Tác giả: Mr.Bin

Chương 27: Tình yêu này là định mệnh

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng len qua rèm cửa, phủ lên làn da mịn màng của Bảo Vy khiến cô khẽ cựa mình tỉnh giấc. Vòng tay Nam vẫn siết chặt eo cô, hơi thở anh đều đều nhưng ánh mắt đã mở, lặng lẽ nhìn cô như thể muốn lưu giữ từng khoảnh khắc này mãi mãi.

"Anh đã dậy từ lâu à?" — Vy ngước nhìn anh, giọng khẽ khàng, đôi mắt long lanh ánh lên chút ngại ngùng sau một đêm nồng nàn.

Nam khẽ mỉm cười, siết cô sát hơn, chóp mũi anh cọ nhẹ lên mũi cô đầy yêu thương:

"Anh dậy rồi… nhưng chẳng nỡ đánh thức vợ anh… vì em ngủ ngoan lắm."

Vy bật cười khẽ, tựa đầu vào n.g.ự.c anh, vòng tay ôm lấy anh chặt hơn. Trái tim cô mềm nhũn trong cái ôm ấy, ấm áp, vững chãi và… thật quen thuộc — một sự thân thuộc mà chính cô cũng không hiểu nổi tại sao lại nhanh đến vậy.

Nam vuốt nhẹ tóc cô, giọng anh khàn khàn vang lên sát bên tai, từng chữ như rót mật ngọt vào lòng cô:

"Vy… anh nghĩ… em chính là định mệnh của anh."

Vy khẽ rùng mình, ngước nhìn anh, ánh mắt cô long lanh, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy cảm xúc:

"Anh đến từ tương lai… thật sự chỉ vì em thôi sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Nam khẽ gật đầu, bàn tay anh luồn sau gáy cô, kéo cô lại gần hơn, ánh mắt anh sâu thẳm và tràn ngập yêu thương:

"Anh đã chờ em… rất lâu… và sẽ chờ nữa nếu cần… chỉ cần được nhìn em cười, được ôm em mỗi ngày như thế này."

Không nói thêm lời nào, anh cúi xuống hôn cô. Nụ hôn ngọt ngào nhưng không hề vội vã, như một bản nhạc du dương ngân vang giữa không gian chỉ thuộc về hai người.

Bàn tay anh vuốt ve lưng cô, từng cái chạm đều dịu dàng nhưng mang theo sự chiếm hữu khiến tim Vy đập loạn nhịp. Hơi thở anh nóng rực bên tai khiến toàn thân cô khẽ run lên.

"Vy… gọi anh lần nữa đi… gọi anh là 'chồng'…" — Nam thì thầm, ánh mắt anh như van nài nhưng cũng đầy yêu chiều.

Vy mím môi cười, đôi má ửng hồng, rồi khẽ kề sát môi anh, thì thầm một tiếng:

"Chồng…"

Tiếng gọi ấy khiến Nam siết chặt cô trong vòng tay, đôi môi anh lại phủ lên môi cô — lần này nồng nhiệt hơn, sâu hơn, kéo cô vào một vòng xoáy yêu thương đầy mê đắm.

Bàn tay anh lần lượt cởi từng khuy áo ngủ mỏng manh của cô, ánh mắt không rời từng tấc da trắng ngần lộ ra dưới ánh nắng sớm mai.

"Vy… tình yêu này… không phải chỉ là hiện tại… mà là cả định mệnh… của anh." — Nam thì thầm khi môi anh lướt nhẹ xuống cổ cô, từng nụ hôn nóng rực khiến cô run lên trong hạnh phúc.

Vy vòng tay ôm anh thật chặt, đôi mắt long lanh khẽ nhắm lại… để mặc cho người đàn ông này yêu cô… chiều chuộng cô… bảo vệ cô… và trao cho cô tất cả những ngọt ngào trên thế gian.

Sáng hôm đó… không có vội vã, không có lo toan… chỉ có anh và cô, kề bên nhau, hoà nhịp tim vào nhau — như một định mệnh sắp đặt.