Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

ANH CHỒNG ĐẾN TỪ TƯƠNG LAI

Tác giả: Mr.Bin

Chương 28: Bên anh… bình yên thế thôi

Buổi sáng trôi qua trong không khí dịu dàng và lặng lẽ. Bảo Vy ngồi cuộn mình trong chiếc áo sơ mi rộng của Nam, hai tay ôm cốc cacao nóng, đôi mắt long lanh len lén nhìn người đàn ông đang loay hoay trong bếp.

Nam… người đàn ông ấy không chỉ đến từ tương lai, mà còn như thể đến từ một thế giới chỉ dành riêng cho cô — dịu dàng, ấm áp, và yêu cô bằng tất cả những gì anh có.

Bắt gặp ánh nhìn của cô, Nam khẽ nghiêng đầu cười, ánh mắt anh sáng lên đầy yêu thương:

"Nhìn gì mà say sưa thế vợ anh?"

Vy đỏ mặt, quay đi nhưng vẫn không giấu được nụ cười ngọt ngào:

"Em đang tự hỏi… tại sao anh lại xuất hiện… và tại sao em lại không thể ngừng yêu anh như bây giờ."

Nam lau tay, bước đến kéo cô ngồi lên đùi mình, vòng tay siết chặt eo cô, thì thầm bên tai:

"Anh cũng tự hỏi… sao một người như anh… lại may mắn có được em… Vy à… hiện tại này… bình yên này… chỉ cần em… là đủ."

Bàn tay anh đặt lên bàn tay nhỏ nhắn của cô, siết chặt, ánh mắt anh nghiêm túc nhưng vẫn vô cùng dịu dàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Anh hứa… mỗi ngày của em sẽ luôn là một ngày bình yên… không lo toan… không cô đơn… vì anh sẽ luôn ở cạnh em, từ sáng đến tối, từ hiện tại đến tương lai."

Vy cảm giác trái tim mình như tan chảy trong từng lời nói ấy. Cô khẽ rướn người, chủ động đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh — một nụ hôn thật ngọt ngào nhưng sâu lắng.

"Chồng…" — Vy gọi nhỏ, giọng mềm như tan trong không khí — "Em tin anh… và em cũng chỉ cần anh thôi."

Tiếng gọi ấy khiến đôi mắt Nam tối lại, đôi môi anh khẽ cong lên thành một nụ cười mê đắm. Anh hôn cô một lần nữa — lần này là một nụ hôn dài và cuồng nhiệt hơn.

Hơi thở anh gấp gáp bên tai, giọng khàn khàn vang lên thật gần:

"Vy… anh muốn yêu em ngay bây giờ… yêu đến mức khiến em không thể nghĩ đến điều gì khác ngoài anh."

Bàn tay anh từ tốn vuốt ve lưng cô, rồi vòng ra trước eo, kéo sát cô hơn, để cô cảm nhận rõ nhịp tim cuồng loạn của anh.

Vy khẽ cười nhưng lại ngoan ngoãn dựa vào anh, đôi tay ôm lấy cổ anh thật chặt… để mặc cho người đàn ông ấy yêu chiều, nâng niu, và khiến cô cảm nhận rằng… bên anh chính là bình yên nhất, ấm áp nhất.

Anh đặt cô nằm lên sofa, cúi người, môi anh lần lượt lướt trên bờ vai trần, cổ và những nơi mềm mại khiến cô run rẩy.

"Vy…" — Nam thì thầm bên tai — "Hãy để anh yêu em… thật chậm rãi… thật lâu… để em nhớ mãi cảm giác này… cảm giác thuộc về anh."

Cả buổi trưa hôm ấy… họ chìm trong hơi ấm, trong những nụ hôn ngọt ngào, trong vòng tay siết chặt và lời thì thầm yêu thương.

Bên anh… bình yên thế thôi… và Vy hiểu rằng, nơi này… vòng tay này… chính là mái nhà thật sự của cô.