Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chương 30: Mãi là người đàn ông của em

Sáng hôm sau, ánh nắng nhẹ nhàng rọi qua khung cửa sổ, chiếu lên gương mặt say ngủ của Bảo Vy. Cô vẫn nằm gọn trong vòng tay Nam, cơ thể mềm mại quấn lấy anh, khiến anh không nỡ rời đi dù chỉ một giây.

Nam lặng lẽ vuốt ve mái tóc rối nhẹ của cô, hôn lên vầng trán trắng mịn, rồi khẽ thì thầm như một lời hứa mà chỉ mình anh nghe thấy:

“Vy… anh sẽ mãi là người đàn ông của em… mãi mãi.”

Vy khẽ cựa mình, đôi mi dài rung nhẹ rồi mở ra, ánh nhìn long lanh chạm ngay vào ánh mắt đen sâu đầy yêu thương của Nam. Ánh mắt ấy khiến tim cô lại rung lên, ngọt ngào và ấm áp đến lạ thường.

“Chồng… sao anh nhìn em chăm chú thế…” — cô nói nhỏ, giọng vẫn còn ngái ngủ nhưng dịu dàng.

Nam cười khẽ, kéo cô sát vào lòng hơn, vòng tay anh siết chặt quanh eo cô, hơi thở anh phả nhẹ bên tai:

“Vì anh không thể rời mắt khỏi người phụ nữ của đời mình…”

Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng cô, rồi trượt xuống vòng eo nhỏ nhắn, động tác vừa âu yếm vừa đầy chiếm hữu.

“Vy… hôm nay anh muốn dành trọn cả ngày… chỉ để yêu em… chiều em… và khiến em nhớ mãi… rằng anh là người đàn ông duy nhất được quyền ôm em thế này.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Vy đỏ mặt, trái tim đập thình thịch nhưng vẫn không rời khỏi vòng tay anh. Cô khẽ vùi mặt vào n.g.ự.c anh, thì thầm:

“Anh muốn yêu em bao lâu cũng được… chỉ cần đừng rời xa em.”

Nam cúi xuống, môi anh đặt một nụ hôn dịu dàng lên môi cô — nụ hôn vừa mềm mại vừa sâu lắng, kéo dài như không muốn rời xa. Hơi thở anh gấp gáp dần, đôi mắt anh tối lại, ánh lên sự khao khát rõ rệt.

Bàn tay anh cởi khẽ lớp áo ngủ mỏng manh trên người cô, ánh mắt không rời từng đường cong mềm mại lộ ra dưới ánh nắng buổi sớm.

“Vy… em có biết… em đẹp đến mức khiến anh chỉ muốn giữ khư khư trong vòng tay này thôi không?” — Nam thì thầm, giọng anh khàn đặc nhưng dịu dàng.

Vy khẽ rên lên khe khẽ khi môi anh lướt nhẹ trên cổ, vai, và xuống bờ n.g.ự.c mềm mại, hơi thở cô dồn dập hơn, cơ thể khẽ run lên từng cơn dưới sự âu yếm đầy mê hoặc ấy.

“Chồng… em ở đây… chỉ thuộc về anh thôi…” — Vy khẽ gọi, giọng cô nhỏ nhưng chứa đựng tất cả sự tin yêu.

Câu nói ấy khiến Nam như mất kiểm soát. Anh cúi xuống, yêu cô thật sâu, thật dịu dàng nhưng cũng đầy cuồng nhiệt — như một minh chứng rằng tình yêu này sẽ không bao giờ phai nhạt.

Cả buổi sáng hôm ấy… họ quấn quýt bên nhau, từng nụ hôn, từng cái ôm, từng cái vuốt ve… tất cả đều ngọt ngào và đong đầy yêu thương.

Khi Vy mệt nhoài nằm trong vòng tay anh, Nam cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, siết chặt vòng tay hơn, thì thầm bên tai cô bằng giọng nói trầm ấm nhất:

“Vy… từ nay cho đến cuối đời… anh sẽ luôn là người đàn ông của em… chỉ mình em thôi.”