Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 29: Chỉ cần bên nhau, là đủ
Buổi tối hôm ấy, sau một ngày ngọt ngào và đầy ấm áp, Bảo Vy ngồi tựa đầu vào vai Nam trên ban công, tay cô đan chặt trong tay anh, đôi mắt lặng lẽ nhìn những ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.
“Vy…” — giọng Nam khàn khàn vang lên bên tai cô, hơi thở anh nóng rực phả lên gáy khiến cô khẽ rùng mình — “Em có thấy không… dù bao nhiêu ánh đèn ngoài kia… anh cũng chỉ cần duy nhất một ánh sáng… là em.”
Vy khẽ ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt long lanh ngọt ngào xen lẫn chút nghịch ngợm:
“Anh đúng là lãng mạn một cách rất… ‘dụ dỗ’.”
Nam bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi cô:
“Anh không cần dụ dỗ gì cả… vì em đã tự nguyện ở trong vòng tay anh rồi.”
Vy đỏ mặt nhưng không phản bác. Đúng thật, từ khoảnh khắc cô để Nam bước vào cuộc đời, mọi lý trí và cảnh giác đều tan biến… chỉ còn lại trái tim rung động theo từng ánh mắt, từng cái ôm, từng nụ hôn của anh.
Nam kéo cô ngồi hẳn lên đùi mình, vòng tay siết chặt, cằm tựa lên vai cô, giọng anh trầm ấm:
“Vy… anh đã đi rất xa, từ một nơi khác, một thời gian khác… chỉ để gặp lại em… để yêu em thêm lần nữa… anh không còn mong gì hơn… chỉ cần mỗi khoảnh khắc này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Bàn tay anh luồn nhẹ qua eo cô, lướt dọc sống lưng mảnh khảnh, khiến Vy khẽ run lên. Hơi thở cô bắt đầu gấp gáp khi môi Nam lại tìm đến cổ cô, từng nụ hôn nóng bỏng đầy mê đắm đặt lên làn da mềm mại.
“Nam…” — cô khẽ gọi tên anh, nhưng lại chẳng đủ sức phản kháng khi vòng tay anh càng siết chặt.
Anh bế cô trở lại phòng khách, đặt cô nằm xuống sofa, đôi mắt đen láy ánh lên sự khao khát xen lẫn dịu dàng:
"Vy… anh sẽ không bao giờ để em rời xa nữa… từng hơi thở này… từng ánh nhìn này… đều là của anh."
Nói rồi, môi anh phủ lên môi cô, một nụ hôn sâu, cuồng nhiệt nhưng vẫn mang đầy yêu thương. Bàn tay anh lướt nhẹ trên cơ thể mềm mại, từng cái chạm khiến Vy run rẩy nhưng lại không thể kháng cự.
Hơi thở hai người hòa quyện, trái tim đập nhanh, tiếng thở gấp gáp vang lên giữa không gian ngọt ngào và ấm áp ấy.
“Chồng… em yêu anh…” — Vy khẽ thì thầm, bàn tay siết chặt lấy bờ vai anh.
Tiếng gọi ấy một lần nữa khiến Nam như phát điên vì hạnh phúc. Anh hôn cô sâu hơn, kéo cô thật gần, như muốn hòa làm một… để không còn bất kỳ khoảng cách nào nữa.
Cả đêm hôm ấy… họ bên nhau, ôm nhau, hôn nhau, yêu nhau… như thể chẳng còn ngày mai… như thể tất cả hạnh phúc của thế giới này chỉ gói trọn trong từng nhịp tim của cả hai.
Và cuối cùng, khi Vy ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, Nam cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm một câu lặng lẽ:
"Chỉ cần em bên anh… là đủ… Vy à."