Đạo diễn đột ngột đổi format ngay đầu buổi chiều, cười kiểu “tôi không giăng bẫy, chỉ kéo dây thừng thôi”.
“Để tăng tính chân thực,” anh ta nói, “chiều nay các nhóm sẽ về nhà gần địa điểm quay để chuẩn bị bữa tối chung. Mỗi nhóm chọn một món signature. Livestream mở liên tục.”
[Áaaaaa! Về nhà! Về nhà!]
[Cho tôi xem tủ quần áo của công chúa Hinh Hinh với!]
[Còn nhà anh Chiêu chắc chỉ có… tạ tập và kệ đựng cúp?]
Tôi cong khóe môi. “Nhà gần địa điểm quay” à? Quãng đường từ trường quay tới biệt thự trống của tôi chưa đầy mười phút. Còn biệt thự công chúa mà Hinh Hinh khoe trên Weibo… xin lỗi chứ, tường nhà tôi treo bức tranh ngựa hồng thứ bản-limited của một nghệ sĩ Anh, không phải hàng chợ. Trên internet có thứ gọi là “reverse image search”, nhưng có người lại ưa tin vào thủy quân hơn.
“Đến nhà chị trước nhé.” Thẩm Bạch Hinh nở nụ cười dịu dàng mà fan gọi là “nụ cười phủ dâu tây”. Cô ta kéo tay Thương Diệu, đi trước như một nữ chủ nhân đoan trang.
Đạo diễn gật gù: “Tốt, đoàn đi theo Hinh Hinh!”
“Anh.” Tôi huých khuỷu tay vào hông Giang Chiêu.
“Biết rồi.” Anh tôi thở dài, đội mũ lưỡi trai. “Đi xem… nhà mình nào.”
…
Biệt thự hiện ra sau hàng cây phong ngả đỏ. Ánh chiều vắt mỏng trên mái ngói đen. Camera bay drone lượn một vòng, chụp góc thật sâu rồi trườn xuống gần cổng.
“Wow!” MC phụ nữ ô lên như được chia cổ tức. “Phong cách tân cổ điển, vườn sau… hồ bơi… tôi ngửi thấy mùi tiền rồi!”
[Ôi trời ơi! Công chúa không bao giờ làm tôi thất vọng!]
[Ngựa hồng trên tường kìa! Cái bức hôm qua trên Weibo!]
[Đỉnh chóp, đỉnh chóp, đỉnh!]
Thẩm Bạch Hinh đứng trước cổng, một tay nâng micro, tay kia vẫy vẫy. “Chào mừng mọi người đến nhà của Hinh Hinh.” Cô ta nghiêng đầu: “Mở cổng nào, Tiểu Mã!”
Tôi nhịn cười. “Tiểu Mã” là gì? Cô trợ lý sau lưng vội bấm điện thoại, nhưng cánh cổng không nhúc nhích.
“Chắc là bị lỗi… hệ thống nhà thông minh thông minh quá nên… ngốc một chút.” Hinh Hinh cười giòn. “Tiểu Mã, thử lại đi!”
Cửa vẫn im.
Khán giả bắt đầu gõ mõ:
[Ơ???]
[Ủa, nhà thông minh không nhận chủ nhân à?]
[Làm ơn đừng tự bôi tro vào mặt nữa…]
Đạo diễn hắng giọng, quay sang tôi: “Giang Mộ, hay nhóm Giang dẫn mọi người qua nhà… khác trước?”
“Không.” Tôi thản nhiên nhìn camera. “Cho em thử.”
Tôi bước lên trước. Camera tới tấp zoom cận cảnh. Một khung máy nho nhỏ treo cạnh cổng sáng đèn. Tôi nghiêng mặt cho nó nhìn đủ ba phần tư. “Ting!”—âm thanh quen thuộc của thứ tôi cài đặt. Cánh cổng mở ra nhẹ như một cái nháy mắt.
Hệ thống nhà thông minh, giọng nữ Anh–Mỹ chuẩn, phát ra từ loa vườn: “Xin chào Cô chủ. Chào mừng trở về.”
Cả đoàn quay đờ người trong một giây.
[?!!!!!]
[Cô chủ?????]
[Chết thật chết thật, vỡ kịch bản rồi kìa!]
[Hệ thống nhà thông minh không biết nói dối đâu, cưng ơi.]
Tôi quay lại, mỉm cười với Hinh Hinh. “Xin lỗi chị, nhà em hơi kén người.”
Màu da trên gương mặt trang điểm kỹ càng của cô ấy biến đổi từ hồng sang trắng rồi tái xanh. Cô ta cố nuốt nước bọt, vẫn rướn cằm giữ vẻ đoan trang: “H… hình như… hôm trước tôi dùng thẻ tạm của—”
“Còn hôm nay thì quên mang?” Tôi gật gù. “Nhà ai cũng có ngày quên mang thẻ.”
Giang Chiêu nhét tay vào túi quần, nhướng mày qua lens: “Nhà tôi thì hiếm lắm.”
Trong sân, quản gia đi ra. Chú ấy nhìn thấy tôi thì cúi đầu: “Cô Mộ.” Rồi thấy anh tôi: “Thiếu gia.” Thấy đoàn quay, chú ấy lễ phép: “Mời vào.”
Thẩm Bạch Hinh đứng chôn chân như đinh. Một con mèo trắng từ hành lang chạy ra, quấn lấy cổ chân tôi, “meo” một tiếng ủy mị. Bình luận sôi trào:
[Ơ kìa, mèo nhà cũng chọn chủ kìa!]
[Đây mới là nhà thật nè. Con mèo xác thực hơn cả công chứng.]
[Người ta gọi: bằng chứng lông lá.]
Đạo diễn ra hiệu cho đội kỹ thuật. Màn hình LED di động dựng ở vườn bật sáng: hình ảnh hệ thống quản lý nhà—không lộ thông tin nhạy cảm—chỉ hiện họ GIANG ở mục chủ hộ, cùng logo công ty quản lý BĐS. Tôi nhún vai: “Vì hôm nay có đoàn nên em bật chế độ khách. Mọi lịch sử mở cửa bằng khuôn mặt đều ẩn rồi ạ.”
Tôi nhấn mạnh chữ “ẩn” cho vài bộ não đang tính đường bôi thêm mực.
Cả khung chat bùng pháo hoa:
[Họ GIANG—tôi đọc không nhầm!]
[Công chúa ơi… công chúa về cung giùm… nhưng nhớ trả chìa khóa trước.]
[Hot search mới: #HinhHinh checkin nhà người khác#]
Thẩm Bạch Hinh cười nhạt đến nỗi má run. “Có lẽ… có lẽ lần trước tôi tới thăm, quản gia nhiệt tình quá nên…”
“Đúng là tôi nhiệt tình.” Quản gia rất thành thật. “Cô có hẹn với cô Mộ để thử váy chụp ảnh khu vườn. Cô Mộ bận nên tôi bảo stylist chụp trước, đợi cô Mộ về duyệt. Hôm ấy, cô căn dặn crosspost ảnh ngay.”
Không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng kim make-up trợ lý rơi “keng” xuống nền gạch.
[Ôi hú hồn, quản gia phun rồi!]
[Trời ơi haha, “crosspost ngay” nghe quen phết!]
[Cứu với, ngón chân tôi co lại thành chữ chi.]
Tôi quay sang chú quản gia, nháy mắt. “Lần sau chú… bớt nhiệt tình với khách muốn mượn nhà sống ảo nhé, kẻo em lại không có chỗ để phơi nệm.”
Cả đoàn cười rộ. Một máy quay lướt đến sát mặt Thương Diệu. Anh ta nhăn nhó như đang mắc chứng “đau bụng sự thật”.
“Tôi… tôi nghĩ có hiểu lầm—” Anh ta ho khan, đảo mắt về phía Hinh Hinh. “Chúng tôi chỉ… chỉ muốn mang lại năng lượng tích cực cho khán giả…”
“À.” Tôi gật đầu, rất ngoan. “Tích cực đến mức mua hot search đè lời xin lỗi của tôi. Hôm nay tích cực đến mức vô tình quên thẻ mở cổng.”
Một tiếng “ting” khác phát ra—nhưng từ điện thoại của Lâm Trừng Dã. Anh ta liếc màn hình, cười không thấy răng: “Tôi nhận được hóa đơn quảng cáo từ một agency quen. Ghi chú: ‘đẩy ba hashtag: biệt thự – thần nhan sắc – công chúa Thượng Hải’. Thanh toán bằng thẻ công ty của—” Anh nhướng mày, nhìn thẳng vào camera—“một người có họ Thẩm.”
“Đừng đọc số thẻ.” Tôi tử tế nhắc. “Bảo vệ quyền riêng tư đi.” Rồi tôi nhìn Hinh Hinh, dịu như bơ: “Chị à, danh tiếng không mua bằng thẻ được đâu.”
Khán giả đập bàn trong khung chat:
[Úi dồi ôi có hóa đơn kìa!]
[Đến đây thì team thủy quân say bye.]
[Đừng đọc số thẻ—Mộ bảo vệ quyền riêng tư trên nhà của mình. Đỉnh của đỉnh.]
Thẩm Bạch Hinh siết chặt micro, móng tay ấn vào nhựa nghe răng rắc. Cô ta hít sâu, môi hơi run: “Tôi… xin lỗi vì sự cố lần trước. Chúng ta có thể… có thể bỏ qua để cùng nấu bữa tối chứ?”
Tôi thở ra, nén một tiếng “phụt”—không nên cười lúc nạn nhân tự đập vào tường. “Được thôi. Em mời tất cả vào nhà em. Nhưng đã vào thì làm ơn tôn trọng quy tắc.”
Tôi liếc đạo diễn: “Quy tắc thứ nhất: Ai đặt chân qua cửa thì cất giày đúng chỗ. Quy tắc thứ hai: Không livesteam trong phòng ngủ. Quy tắc thứ ba: Không treo mác ‘nữ công gia chánh’ rồi bắt đàn ông chặt xương một mình.”
Giang Chiêu gật đầu, phì cười: “Nghe chưa, công chúa.”
[Công chúa cởi giày đi!]
[Quy tắc thứ ba viết bằng mực vàng nha.]
[Thề luôn, nhà người ta mà nói nghe sướng thế.]
…
Bếp mở. Ánh đèn vàng dội lên mặt đá xám, lấp lánh. Tôi liếc nhanh giỏ rau–ngũ cốc của mình—đầy đủ đẹp mắt. Bàn bên, Hinh Hinh mở giỏ hải sản của hôm qua: vài con tôm ngáp thoi thóp, ghẹ thì… thôi đừng hít sâu. Mùi tanh cào vào mũi.
“Ôi trời,” Thương Diệu kêu lên, cố làm vẻ bình tĩnh: “Hải sản để tủ mát là vẫn ổn mà!”
“Ủa?” Lâm Dao nghiêng đầu, đôi mắt tròn vo. “Hồi nãy anh bảo để trong giỏ lưới, mang theo cho tiện mà?”
“Mát… giỏ mát.” Thương Diệu cười tréo ngoe. “Giỏ mát tự nhiên.”
[Giỏ mát—công nghệ mới từ hành tinh Diệu.]
[Chờ chảo mát, bếp mát, lửa mát nữa là vừa.]
Tôi lẳng lặng mở tủ lạnh. Bên trong sạch bóng, trứng xếp hàng ngay ngắn, bơ và sữa chua tôi tự làm đặt ở kệ giữa. Tôi lấy ra hũ sốt pesto tự xay, đoạn quay sang camera: “Món signature của nhóm em: Pasta pesto hạt điều + salad ngũ cốc nướng, tráng miệng là sữa chua chanh dây.”
“Đàn ông mà ăn thế à?” Hinh Hinh bật cười. “Không có thịt sao no?”
“Có đàn ông ở đây vẫn no.” Giang Chiêu kéo ngăn tủ, lôi chảo, phi tỏi bơ. “Tối nay anh áp chảo trứng + nấm, protein đủ rồi.” Anh liếc camera. “Đàn ông biết nấu ăn, gia tài vạn quán—nhưng bếp là vương quốc của em gái.”
[Cuồng em gái điểm danh.]
[Gia tài vạn quán quote of the day.]
[Mùi bơ tỏi… xuyên qua màn hình…]
Tôi bóc tỏi, xay thêm mẻ sốt, vừa làm vừa hỏi bâng quơ: “Chị Hinh Hinh, chị tính làm món gì?”
Cô ta nhìn giỏ hải sản trơ trụi, cắn môi. “Tôi… tôi sẽ làm cháo hàu… ấm bụng.”
“Ồ.” Tôi gật gù. “Hàu… nên tươi thì sẽ ấm lòng.”
Một lát sau, tiếng “tạch” nhẹ—đạo diễn bật màn hình phụ: dòng chữ “Thông báo: Từ giờ đến hết chương trình, mỗi nhóm tự xoay sở nguyên liệu. Chỉ được nhận thêm nước–muối—hạt nêm bản quyền nhà tài trợ.”
[HẾT RỒI CON ONG ƠI.]
[Hải sản ôi + cháo =… tôi xin phép bảo vệ dạ dày.]
[Đạo diễn ơi, anh có trái tim không?]
Thẩm Bạch Hinh bắt đầu luống cuống. Cô ấy mở bịch gạo, quay quanh bếp như con ong quay tổ. Thương Diệu đeo tạp dề đứng chặn lens, cố che nồi. Mùi tanh lởn vởn như lời nói dối.
Tôi nghe tiếng trợ lý rón rén: “Chị ơi, hay mượn tủ lạnh nhà chị…?”
Tôi mỉm cười, lắc đầu. “Chị có thể mượn—đổi lấy một câu xin lỗi chuẩn chỉnh. Về dây chuyền Jenna và biệt thự. Nhưng thôi, đừng vội. Để em nêm nếm xong đã.”
Giang Chiêu quay sang tôi, nhướng mày: “Em đang… câu cá?”
“Không.” Tôi hạ giọng, mắt vẫn cười. “Em đang nấu.”
Cả khung chat rung lên:
[Trà xanh S-tier chuẩn bị dọn món.]
[Bếp trưởng Mộ: nấu ăn bằng… điều kiện.]
[Tôi mà là Hinh Hinh là xin lỗi ngay cho đỡ thối nồi.]
Trong lúc nước sôi, Lâm Trừng Dã ung dung dựa cửa, cầm tạp chí che nửa mặt. Anh ta nói đủ cho mic vặt được: “Diệu à, sống thật chưa bao giờ ế view đâu.”
Thương Diệu cười như khóc: “Cậu thì hiểu gì, tôi mà không tạo net thì ai xem?”
“Tạo net không đồng nghĩa với tạo… mùi.” Lâm Trừng Dã nhìn nồi cháo, rất khách quan.
Khán giả thả 7749 icon mũi bịt.
Tôi tắt bếp, rắc hạt điều lên pasta, đảo salad ngũ cốc nướng. Sữa chua chanh dây tôi múc vào chén, lá bạc hà điểm một nhúm. Màu sắc tươi như một lời “xin chào buổi tối”.
“Xong.” Tôi lau tay, quay hẳn sang Thẩm Bạch Hinh. “Chị à. Em mời chị một phần salad—để đổi lấy một câu xin lỗi. Câu xin lỗi này không phải cho em, mà cho khán giả, những người bị chị dẫn dắt nhầm bằng thứ gọi là ‘công chúa sang chảnh’.”
Cô ấy mím môi đến bật máu. Camera dí sát. Bình luận như đứng ngoài cửa lớp chờ đánh trống:
[Nói đi! Một câu xin lỗi có khó không?]
[Chị ăn một miếng tự trọng đi nào.]
[Cháo đang đòi bác sĩ kìa…]
Cuối cùng, Thẩm Bạch Hinh hít vào thật sâu. “Xin lỗi. Về dây chuyền Jenna, tôi… đã hiểu lầm và nói quá. Về chuyện biệt thự, tôi… vô ý khiến người khác hiểu rằng đó là nhà của mình. Là tôi sai.”
Giọng cô ta run nhẹ, nhưng từng chữ đi thẳng vào mic. Tôi không cố làm nhục. Tôi gật đầu: “Cảm ơn chị. Ăn salad cho đỡ đói.”
Tôi quay qua bếp, vặn lửa nhỏ đun nồi nước dùng rau. Khóe mắt thoáng thấy Giang Chiêu thở phào, như người vừa đỡ được một máy quay sắp rơi lên đầu staff.
[Ơ kìa… hóa ra xin lỗi xong được ăn.]
[Mộ không tát, Mộ cho ăn. Nữ thần hộ trú của dạ dày.]
[Chiêu nhà tôi nhìn em gái như nhìn Kho báu quốc dân.]
Đạo diễn ngửi thấy mùi kịch bản lật trang, liền hắng giọng: “Tối nay chúng ta có thử nếm chung giữa ba nhóm, bình chọn trực tiếp. Tiêu chí: vị giác—vệ sinh—tinh thần hợp tác.”
“Tinh thần hợp tác.” Tôi nhẩm lại, quay sang Lâm Dao: “Em có muốn đổi một ít nấm lấy hai miếng bít tết mà nhà em vừa ướp không?”
“Muốn!” Lâm Dao đôi mắt phát sáng. “Chị Mộ, đổi thêm một cái ôm được không?”
“Được.” Tôi mở tay, ôm cô bé một cái mềm như bánh bông lan. Bình luận rầm rập:
[Oaaaaaa nhóm nhà họ Lâm đáng yêu quá.]
[Tình bạn từ đổi đồ trong căng tin đến đổi nguyên liệu trong biệt thự.]
[Ước gì tôi là bít tết.]
Trong lúc chúng tôi rộn ràng, ở góc bếp còn lại, Thương Diệu thì thầm với trợ lý: “Còn chỗ clinic hôm trước—”
“Anh!” Hinh Hinh lườm. “Im.”
Tôi đặt tô salad vào khay. “Anh Diệu ơi,” tôi dịu dàng, “mũi anh hôm nay… đỡ phát sáng rồi đấy.”
Anh ta cứng đờ. “Cô—”
Tôi nháy mắt: “Em khen thật. Người dũng cảm sống thật lúc nào cũng đẹp hơn người đội vương miện giấy.”
Khán giả bật cười:
[Vương miện giấy—câu này đóng khung.]
[Đẹp như đau dạ dày.]
[Huhu tôi bắt đầu thương Diệu… chút xíu thôi.]
“Được rồi.” Đạo diễn vỗ tay. “Mời ba nhóm bê món ra sân vườn để chấm điểm live!”
…
Sân vườn lên đèn. Bàn dài phủ khăn trắng. MC chia đĩa, khán giả tương tác bằng bình chọn trên app. Gió chiều thổi mùi basil và bơ lang thang giữa tiếng thìa dĩa lách cách.
“Nhóm Giang,” MC cười, “trình bày món đi ạ.”
Tôi bước lên, thẳng lưng: “Chúng tôi dùng những thứ bền bỉ: rau, ngũ cốc, trứng, nấm. Bữa tối không nhất thiết phải xa xỉ. Chỉ cần đúng vị—và đúng sự thật.”
Giang Chiêu đặt dĩa trứng áp chảo cạnh pasta, bóc thêm một con tôm—lấy từ phần tôm cuối cùng còn ăn được mà Lâm Dao nhường cho—gắp bỏ vào đĩa tôi. “Cho em.” Anh nhìn camera: “Các bạn ăn ngon—và nói thật.”
[Chết mê hai anh em này mất.]
[Đàn ông rửa bát lau nhà + nói thật = Best boy.]
[Tôi vote hết số phiếu hôm nay cho đội Giang.]
“Nhóm Lâm?” MC quay sang. Lâm Trừng Dã nhún vai: “Bít tết áp chảo, bánh mì bơ tỏi. Đơn giản và xài được.” Lâm Dao đứng cạnh cười như nắng.
“Nhóm Thẩm?” MC nhìn sang. Nồi cháo hàu được mang tới, màu sắc… rất “nội tâm”. Hinh Hinh cố nặn một nụ cười: “Chúng tôi… hướng đến ấm bụng.”
Một khoảnh khắc yên lặng. Rồi Hinh Hinh khẽ nói, nhỏ tới mức chỉ mic cài áo mới bắt được: “Nếu… nếu có thể mượn thêm vài lát gừng—”
“Được.” Tôi đã đặt sẵn một đĩa gừng thái sợi lên bàn. “Chị nói sớm là được.”
Cô ta sững lại. Ánh mắt ướt như một con mèo dầm mưa. Cô ấy hiểu: cách thoát của cô không phải bấu víu vào vương miện giấy, mà là buông ra một câu ‘xin giúp’. Cô hơi cúi đầu. “Cảm ơn.”
[Trời ơi, vị mặn ở khóe mắt tôi là gì.]
[Mộ vừa là dao vừa là thuốc. Sợ thật.]
[Lần đầu thấy một trận “bóc phốt” mà không có người chết, chỉ có người tỉnh.]
Chuông kết thúc bình chọn vang. MC đưa tay lên tai nghe, nở nụ cười “đã có kịch bản của khán giả”: “Kết quả… Nhóm Giang đang dẫn đầu áp đảo!”
Sân vườn vỡ òa. Tôi không bật khóc vì chuyện nhỏ nhoi. Tôi chỉ quay sang anh trai, cười híp mắt. Anh nâng nĩa như nâng cúp. “Về nhà anh nấu rửa bát, em… đập 8 cái?”
“Không.” Tôi vừa cười vừa lắc đầu. “Em ăn 8 cái.”
Anh cười bất lực, gõ nhẹ lên trán tôi. Cả bình luận nổ hoa giấy:
[Gia đình Giang vô địch!]
[Cuồng em gái cấp quốc gia.]
[Hẹn gặp ở Chung kết nấu ăn ngày mai—ai đó bảo đạo diễn đừng giăng thêm lưới, Mộ nhìn phát biết bẫy.]
Trước khi camera chuyển cảnh, tôi nhìn qua góc sân. Thẩm Bạch Hinh đứng yên, tay ôm bát cháo, ánh mắt rối rắm nhưng… không còn giả. Thương Diệu cúi đầu, lần đầu tiên im lặng lâu đến vậy.
Đạo diễn huých vai MC, mừng rỡ như bắt được vàng. “Ngày mai, đại chiến nấu ăn chung. Thang điểm có thêm mục—thành thật.”
Tôi cởi tạp dề, treo gọn vào móc. Bên tai, tiếng hệ thống nhà thông minh nhẹ nhàng vang: “Chúc mừng Cô chủ. Bữa tối thành công.”
Tôi mỉm cười, thì thầm với chính mình: “Chào mừng… về nhà.”