Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Buổi sáng hôm sau, tổ chương trình gửi tin nhắn trong group chung:

[Thông báo khẩn]
10h hôm nay, tất cả nhóm tập trung tại nhà chung để tham gia vòng thi cuối cùng – Đại chiến nấu ăn!

Yêu cầu:

  • Nguyên liệu do chính các nhóm tự chuẩn bị.

  • Món ăn phải thể hiện “tinh thần hợp tác và trung thực”.

  • Khán giả bình chọn trực tiếp, người chiến thắng sẽ nhận cúp “Ngôi sao truyền cảm hứng”.

[Hợp tác và trung thực... cặp đôi vàng của mọi kịch bản redemption arc.]
[Đạo diễn định cho ai “rửa tội” đây, tôi đoán được rồi nha.]

Tôi đọc xong tin, nhếch mép cười.
Giang Chiêu đang ngồi bóc trứng, thấy biểu cảm đó thì khẽ khựng.
“Lại có âm mưu gì à?”
“Không,” tôi gác cằm lên tay, “chỉ thấy mùi thanh tẩy nhân vật phụ bay khắp nơi.”

Nhà chung buổi sáng đông vui khác thường. Bàn dài giữa sân chất đầy nguyên liệu. Đạo diễn nở nụ cười khiến tôi chỉ muốn đem quét dọn cho bớt gian.
“Ba nhóm sẽ bắt cặp nấu ba món đại diện cho ‘chân thật – ấm áp – gắn kết’.
Giang Chiêu và Giang Mộ, đại diện cho chân thật.
Lâm Trừng Dã – Lâm Dao, ấm áp.
Thẩm Bạch Hinh – Thương Diệu, gắn kết.
Hết ba tiếng, chúng ta lên sóng! Chúc các bạn may mắn!”

[Ơ chết, lại phải chung mâm rồi kìa.]
[Có mùi redemption thật sự.]
[Cầu trời công chúa đừng khóc nữa, mắt tôi hết khăn rồi.]

Tôi xắn tay áo.
“Anh, em nấu chính. Anh rửa, băm, nếm, lau, kiêm trợ lý kiêm bảo mẫu.”
Giang Chiêu nhướn mày: “Anh là ngôi sao top bảng mà?”
“Top bảng vẫn phải gọt khoai.”
Anh bật cười, ngoan ngoãn lấy dao.

Món hôm nay của tôi: cháo ngũ cốc nấm truffle, đi kèm trứng lòng đào và rau củ nướng.
Tên nghe hiền nhưng vị “đấm” cực mạnh.
Mục tiêu: tinh tế – ấm – thật.

Ở bên kia, Thẩm Bạch Hinh ngồi lặng lẽ, không còn khẩu khí hôm qua.
Thương Diệu nhỏ giọng: “Hinh Hinh, chị nghỉ đi, để tôi làm.”
“Không,” cô lắc đầu, “lần này tôi phải tự nấu.”

Tôi liếc sang, hơi bất ngờ.
Cô ta đang thái hành – đôi tay run nhẹ, nhưng không né mùi cay.
Không còn váy sườn xám, không trang điểm quá đậm.
Một lần, cô thực sự giống… người bình thường.

Giữa lúc tôi đang nêm nếm, Lâm Dao chạy sang hớt hải:
“Chị Mộ ơi! Hinh Hinh bị đứt tay rồi!”

Máu chảy, nhưng cô ta vẫn cố tiếp tục đảo nồi.
Thương Diệu hoảng loạn, lóng ngóng lấy khăn giấy.
Tôi không kịp nghĩ, đi thẳng đến, giật cái nồi ra khỏi tay cô: “Cầm tay lại!”

Cô ngẩng đầu, mắt sững sờ.
Tôi bóp chặt ngón tay cô, ghì vào miệng vòi nước, cẩn thận rửa vết thương.
“Đứt tay thì băng lại, không phải nấu như người thi MasterChef phiên bản hi sinh.”
Cô cười nhạt: “Tôi chỉ muốn chuộc lỗi thôi…”
“Tốt,” tôi cắt ngang, “nhưng đừng chuộc bằng máu, chuộc bằng hành động.”

Giang Chiêu đi tới, đưa hộp cứu thương. Anh băng gọn cho cô ta, giọng trầm:
“Không cần cố. Dư luận quên nhanh lắm, nhưng camera thì nhớ. Sống thật đi, không ai ghét người biết sai cả.”

Thẩm Bạch Hinh mím môi, nhỏ giọng: “Cảm ơn… hai người.”

[Ơ kìa, Chiêu ca nói đạo lý kìa!]
[Trước đây bạo lực, giờ băng bó, tiến hóa quá nhanh.]
[Anh em Giang trông cool như quảng cáo nước rửa tay.]

Hai tiếng sau, mùi thức ăn lan khắp sân.
Lâm Trừng Dã nướng bánh mì bơ tỏi, khói quyện vào nắng.
Tôi chan cháo ngũ cốc ra bát, đặt thêm trứng lòng đào và rau củ nướng vàng rộm.
Hinh Hinh bê đến một nồi canh gà đơn giản, nước trong, mùi gừng ấm.

Khán giả trong khung chat ồ lên:

[Khoảnh khắc kỳ diệu: công chúa nấu thật!]
[Còn đội Giang… nhìn thôi đã đói rồi!]
[Lâm Dao đáng yêu quá, cho con bé giải phụ đi.]

Phần chấm điểm bắt đầu.
MC múc một thìa cháo của tôi, thổi nhẹ, ăn.
“Vị ngũ cốc… hòa nấm… ấm như buổi sáng nhà mẹ nấu. Tuyệt vời!”

Đạo diễn gật gù, gõ tay vào bảng.
“Tôi không ngờ món ‘chân thật’ lại thật đến vậy.”

Khán giả bình chọn nổ tung:

[Vote cho đội Giang không cần suy nghĩ!]
[Đây là “hương vị nói thật”.]
[Anh Chiêu – em Mộ: nhan sắc + đạo đức = combo phá kỷ lục.]

Thẩm Bạch Hinh cúi đầu, khẽ đẩy nồi canh gà ra giữa bàn:
“Canh của tôi… mặn một chút, chắc do tay run. Nhưng là lần đầu tôi nấu một món không để đăng Weibo. Mong mọi người ăn thử.”

MC nếm, ngạc nhiên: “Mặn thật, nhưng… ngon.”
Cả trường quay bật cười.
Khán giả tràn cảm xúc:

[Thôi tha cho bả đi, bả thật rồi đó.]
[Công chúa xuống ngai vàng, hóa ra cũng biết nấu canh.]

Kết quả cuối cùng:

  • Giải nhất: Đội Giang – “Chân thật”

  • Giải khích lệ: Đội Thẩm – “Cố gắng”

  • Giải Ấm áp: Đội Lâm – “Tình bạn đáng yêu nhất”

Đạo diễn trao cúp, tôi giơ lên cùng anh trai.
Bông giấy rơi, ánh đèn phản chiếu trên mặt anh lấp lánh.
“Anh,” tôi khẽ nói, “phốt ‘bạo lực’ của anh… chắc sắp bay sạch rồi đó.”
Giang Chiêu cười, bóp vai tôi: “Ờ. Nhưng nếu có phốt ‘cuồng em gái’, anh chấp nhận.”
“Thật à?”
“Thật. Anh không chỉ cuồng, anh tự nguyện nghiện.”

[Huhuhu, anh trai kiểu gì mà đáng yêu vậy!]
[Đề nghị đổi tên show: ‘Anh em cuồng nhau’.]
[Tôi muốn có em gái/anh trai liền.]

Chiều, quay xong, đoàn giải tán.
Tôi ra sân sau, gió nhẹ thổi qua.
Thẩm Bạch Hinh bước đến, hai tay đan vào nhau:
“Giang Mộ… cảm ơn em.
Tôi… xin lỗi vì mọi chuyện. Cả vụ dây chuyền, cả biệt thự, cả những lời tôi từng nói.”
Tôi nhìn cô, không còn giễu.
“Không sao. Ai cũng có lúc sai, quan trọng là biết rửa sạch chứ đừng giặt thêm.”

Cô bật cười. “Rửa sạch chứ đừng giặt thêm… nghe hay thật.”
“Tặng chị đấy.”

Cô đi rồi, Lâm Trừng Dã đến, dựa vào lan can, giọng lười biếng:
“Lần đầu tiên thấy em không châm chọc ai suốt mười phút liền.”
“Thỉnh thoảng cũng nên nghỉ cho cổ họng.”
“Vậy còn cổ tim?” Anh hỏi khẽ.
Tôi liếc: “Sao cơ?”
“Tim anh hơi đau.” Anh cười, “Chắc do nhìn em với Giang Chiêu hợp tác trơn tru quá.”
“Vậy tìm bác sĩ đi.” Tôi đáp nhanh.
“Không cần. Anh định tự chữa.” Anh cúi xuống, nhỏ giọng: “Bằng cách tỏ tình sớm.”

Tôi đứng hình hai giây.
Đạo diễn gọi lớn: “Cảnh hậu kết thúc rồi nhé! Ai về nghỉ!”
Tôi cười, nhìn anh: “Cậu nói muộn rồi, đạo diễn cut mất rồi.”
“Thế thì…” anh nhún vai, “mai anh nói lại, không cần camera.”

Đêm.
Tôi và anh trai cùng ngồi trên sân thượng biệt thự.
Đèn thành phố nhấp nháy, gió thổi mùi basil lẫn hương truffle còn vương.

“Em thấy sao?” Anh hỏi.
“Về chương trình à?”
“Ừ.”
“Tốt. Mọi người đều ăn no. Và, ít nhất, không ai đói danh nữa.”

Anh cười khẽ. “Hot search mới của anh là gì?”
Tôi giơ điện thoại:

#GiangChiêuBócTômChoEmGái#
#AnhTraiQuốcDân#
#GiangMộNấuĂnĐẹpHơnẢnhThật#

Anh nheo mắt: “Hot search thứ hai là công của ai nhỉ?”
Tôi chớp mắt vô tội. “Không biết. Có thể là gió.”
“Gió tên Mộ Giang.”

Chúng tôi cười.
Phía dưới, khán giả trong livestream gửi tin nhắn cuối:

[Gia đình Giang — hết thảy đều ấm.]
[Không chỉ “Lăn lộn anh em”, mà là “Trở về nhà”.]

Tôi ngước nhìn bầu trời.
Ánh đèn sân vườn phản chiếu trong mắt tôi, ấm như cháo ngũ cốc sáng nay.
“Anh,” tôi nói, “hết chương trình này, chắc em không cần đi học diễn nữa đâu.”
“Tại sao?”
“Vì đời em… vốn đã là một show rồi.”

Anh cười, gõ đầu tôi: “Ừ, show tên ‘Em là rắc rối của anh’.”
Tôi chu môi. “Rắc rối mà anh nghiện.”
“Chuẩn.”

Khán giả spam dòng cuối cùng trên màn hình đen:

[Gia đình Giang vô địch — kết thúc hoàn hảo.]

— Hết truyện —