Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Giang Trí nói rằng anh ấy không muốn tìm hiểu lý do mẹ anh ấy muốn anh ấy qua đó, có lẽ là thật sự muốn bù đắp cho đứa con trai duy nhất, hoặc cũng có thể là đến tuổi muốn con cái ở bên cạnh, nhưng Giang Trí của tuổi 25 đã là một người độc lập, anh ấy đã chọn cách sống và tương lai mà mình muốn.
“Nghiên Nghiên, em còn muốn chia tay tôi không?”
Trong bóng tối, tôi nhìn chằm chằm anh ấy một lúc rồi giật tay ra, quay lưng lại: “Chúng ta chia tay từ ba tháng trước rồi.”
Ngay giây tiếp theo, tôi bị người ta cuộn tròn lại cùng với chăn rồi xoay ngược trở lại.
“Xin lỗi, là tôi không trao đổi rõ với mẹ nên mới khiến cho bà ấy tìm đến em." Giang Trí nói: "Trước đây, em nói rằng mình không thích tôi nữa, tôi đã tự kiểm điểm một thời gian và thấy rằng có lẽ là do tôi chưa đủ tốt, hoặc cũng có thể là em đã chán tôi rồi, xa nhau một thời gian ngắn có lẽ sẽ tốt hơn.”
“Tôi để dành được một ít ngày nghỉ phép. Nếu em có thời gian, chúng ta có thể đi chơi với nhau.”
Anh ấy cúi đầu, hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi.
Thế này thì thật là quá mức phạm quy rồi.
Trước đây, Giang Trí đúng là lạnh lùng, nhưng sau khi theo đuổi được rồi thì tôi mới phát hiện rằng thực ra anh ấy lại là một người bạn trai hệ bố dính người như keo.
“Không rảnh." Tôi lạnh lùng từ chối anh ấy: "Ai lại vừa được chuyển chính thức đã xin nghỉ để đi chơi chứ?”
“Vậy em có muốn cho tôi theo đuổi em một thời gian không?” Anh ấy đột nhiên đưa ra một đề nghị khiến người ta rung động.
Vốn dĩ Giang Trí là người mà tôi đã tốn sức cỡ chín trâu hai hổ mới theo đuổi được, nếu để anh ấy theo đuổi tôi…
Nghĩ thôi đã thấy sướng rồi.
Tiếng mưa bên ngoài bỗng nhiên lại lớn hơn.
Giang Trí ghé sát mà nhìn tôi, giọng rất khẽ: “Mưa lớn quá, tôi thật sự không thể ngủ lại sao?”
Anh ấy giả vờ hơi lộ liễu, nhưng liệu có phải giả vờ hay không thì thực ra không quan trọng, anh ấy sẵn lòng dốc sức vì tôi là được rồi.
Thực ra nhà tôi có phòng dành cho khách, nhưng Giang Trí chưa từng ngủ ở đó.
Sự im lặng trong phòng ngủ kéo dài khoảng mười giây, tôi không nói gì, Giang Trí cũng không nói gì, anh ấy nhìn tôi trong bóng tối, chờ đợi câu trả lời.
“Đi tắm đi.” Tôi nói.
Giang Trí khẽ cười, lại hôn nhẹ lên mu bàn tay tôi: “Em vứt quần áo của tôi rồi à?”
Theo thông lệ quốc tế, sau khi chia tay thì mọi thứ liên quan đến người yêu cũ trong nhà đều nên được dọn sạch… trừ những thứ có giá trị.
“Không vứt, tự đi mà tìm.” Tôi hất tay Giang Trí ra rồi lại trở mình.
Đúng vậy, đúng là tôi vừa không buông bỏ được lại vừa lười dọn dẹp.
Linlin
Giang Trí nghe thấy vậy thì không nói gì, nhưng chắc chắn là anh ấy đã cười.
Không lâu sau, phía tủ quần áo vang lên vài tiếng sột soạt, sau đó là tiếng động trong phòng tắm. Tiếng nước chảy qua vòi hoa sen vang lên trong đó một hồi lâu. Trong khoảng thời gian này, rõ ràng là đầu óc tôi vẫn còn mơ màng, nhưng lại không tài nào ngủ được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Đến khi Giang Trí bước ra, tôi nhắm mắt mà cũng có thể cảm nhận được rằng trên giường có thêm một người. Anh ấy từ từ ghé sát lại, cho đến khi lồng n.g.ự.c anh kề sát lưng tôi, cánh tay anh vòng qua eo tôi.
“Giang Trí." Tôi đột nhiên mở lời: "Anh giặt áo trong của tôi à?”
Người phía sau đáp “ừ” rồi nói: “Tiện tay thì giặt thôi.”
Haiz, tiện tay ghê.
“Không phải nói là theo đuổi tôi sao? Anh lên giường tôi làm gì?” Chưa tái hợp mà ngủ chung giường là sao?
Giang Trí ghé sát vào tai tôi, lại hôn một cái: “Sưởi ấm giường cho em.”
“…”
Tôi còn chưa nói gì thêm thì hình như anh ấy vùi mặt vào gáy tôi mà hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ giọng: “Cầu xin em đó, tôi chỉ muốn được ngủ với em thôi.”
Rốt cuộc anh ấy đã đi học cái thứ gì trong suốt ba tháng nay vậy?
Nhưng tôi cũng thực sự không vượt qua được thử thách như vậy. Tôi mặc kệ cho anh ấy ôm mình ngủ.
Chỉ là sáng hôm sau thức dậy, tình hình còn tệ hơn trước khi ngủ. Không biết từ lúc nào mà tôi đã xoay người lại đối mặt với Giang Trí, quấn chặt lấy anh ấy như một con bạch tuộc. Đặc biệt là chân tôi lại vắt lên chân của anh ấy.
Tôi thử cử động một chút, kết quả là Giang Trí - người đang ở trong mơ - lại đưa tay ghì chặt lấy đầu gối tôi theo bản năng, không cho tôi cử động.
“…”
Tôi chẳng thèm quan tâm gì nữa, ngủ nướng thêm một giấc. Đến khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì bên kia giường không còn ai.
Tôi mở cửa phòng, bên ngoài tràn ngập mùi thức ăn. Trong bếp, người đàn ông đang bận rộn với chiếc tạp dề tên người. Anh mặc quần tây đen và áo ba lỗ không tay, đường nét cơ bắp được phô bày một cách thoải mái ra ngoài, trông anh ấy còn ngon mắt hơn cả đồ ăn.
Tôi nghi ngờ anh ấy đang dùng mỹ nam kế, nhưng tôi không có bằng chứng.
“Tỉnh rồi à?” Giang Trí quay đầu nhìn tôi: "Đi rửa mặt đi, sắp xong rồi.”
Cách theo đuổi của Giang Trí rất thú vị, không khác mấy so với lúc yêu nhau trước đây, điều khác biệt duy nhất là anh ấy không còn quản lý tôi nữa.
Giang Trí hơn tôi ba tuổi. Ban đầu, anh có phần xem tôi như em gái mà đối đãi, chăm sóc nhiều thành thói quen, cũng quen miệng mà quản lý một chút, còn cho tôi tiền sinh hoạt và tiền tiêu vặt giống như phụ huynh trông nhà. Giang Trí nói rằng không có cô gái nào sẽ thích một người đàn ông chưa ở bên nhau mà đã quản đủ thứ chuyện.
Cuối cùng, tôi lên tiếng: “Anh cũng biết chúng ta chưa tái hợp mà?”
Và giờ thời tiết đã chuyển lạnh, Giang Trí mặc áo cao cổ màu đen, quần cùng màu, cài thắt lưng da ở eo, tất cả tôn lên đường nét và tỷ lệ cơ thể anh một cách hoàn hảo. Cùng với đó, chiếc kính gọng bạc trên mặt lại càng làm tăng thêm khí chất lạnh lùng của anh ấy.
Anh ấy ăn mặc thế này trông rất gợi cảm.
Giang Trí cúi đầu, đưa tay vuốt ve mặt tôi, nhẹ giọng: “Đúng vậy. Chưa tái hợp nên bây giờ em có làm gì thì tôi cũng không cần chịu trách nhiệm.”
“…”
Có chú hồ ly tinh đang quyến rũ tôi.