Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa về đến nhà, tôi đã thấy Hạ Kim Triều vắt chân chữ ngũ trên ghế sofa mà chơi game.

 

“Ồ, đại tiểu thư về rồi à?” Anh ấy liếc nhìn tôi một cái.

 

Tôi lại gần, chen chen vào cạnh anh ấy: “Xích ra tí đi, chiếm đất nhiều vậy làm gì?”

Linlin

 

“Nhiều chỗ vậy không ngồi mà cứ thích dính lấy anh mày, còn bé lắm à?” Hạ Kim Triều tặc lưỡi.

 

Tôi không hề yếu thế mà đáp lại: “Em xem anh chơi game gà cỡ nào thôi.”

 

“Xì. Hạ Kim Nghiên, lát nữa đối tượng xem mắt của em sẽ đến đấy” Hạ Kim Triều để lộ ra vẻ mặt hóng chuyện: “Nghe nói là du học sinh mới về nước đấy, hàng xịn nha.”

 

Cái vẻ mặt anh ấy đúng là muốn ăn đấm, tôi lập tức hét vọng vào bếp: “Bố ơi, mẹ ơi, sao không giới thiệu đối tượng cho anh con? Tại anh ấy kém quá không ai thèm để ý ạ?”

 

Hạ Kim Triều: “Ê, em bị mù à? Điều kiện của anh mày thế này, đi khắp nơi cầm đèn soi cũng không tìm được người thứ hai đâu!”

 

Mẹ tôi thò đầu ra, đáp: “Dì Sầm nhà con cũng có một trai một gái, nhưng con gái nhà người ta đã lấy chồng sinh con thứ hai rồi, anh con không có phúc phận đó.”

 

”…”

 

Tôi cười không ngớt. Đúng lúc đó, nhân vật mà Hạ Kim Triều đang điều khiển trong game lăn ra chết.

 

“Gà.” Tôi đưa ra bình luận sắc sảo.

 

“Hạ Kim Nghiên, anh muốn cắt đứt quan hệ anh em với em!” Ai đó vỡ trận.

 

“Được thôi, mời anh rời khỏi nhà tôi.”

 

Hạ Kim Triều: “…”

 

Cãi vã vài câu, khách đã đến cửa. Đó là hai mẹ con, nghe mẹ tôi nói rằng dì Sầm đã ly hôn với chồng từ nhiều năm trước, con trai ở với bố, con gái ở với mẹ, nhưng điều đó cũng không ngăn cản được việc bà ấy giữ liên lạc với con trai.

 

Tôi cũng được gặp “anh du học sinh vừa về nước, cao mét tám” mà mẹ tôi nhắc đến. Thực ra ngoại hình của anh ta cũng được, trông lịch sự, có văn hóa, nói chuyện cũng cởi mở, mẹ tôi không lừa tôi. Nhưng tôi cảm thấy hơi lạ, rõ ràng là anh ta có hứng thú với anh trai tôi hơn là với tôi.

 

Hứ.

 

Bữa cơm này cũng khá trọn vẹn, tôi và anh tôi đều đã có được thông tin liên hệ của anh du học sinh đó. Thông tin liên hệ của tôi thì do người lớn ra tay. Còn về thông tin liên hệ của anh tôi thì là do anh du học sinh tự xin với lý do là có thể hẹn nhau chơi game.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Sau khi tiễn khách, tôi khoác vai anh tôi, thân thiết hỏi: “Anh ơi, anh thấy Chu Trạm thế nào?”

 

Chu Trạm chính là anh du học sinh đó.

 

Hạ Kim Triều rơi vào suy tư: “Nói là không có vấn đề gì thì cũng không phải, nhưng cứ thấy là lạ.”

 

Đó gọi là giác quan thứ sáu đáng sợ của thằng trai thẳng.

 

Rồi đến hai giờ sáng cùng ngày, khi tôi vẫn đang thức khuya cày phim, Hạ Kim Triều gõ cửa phòng tôi với vẻ mặt suy sụp: “Hạ Kim Nghiên, tại sao anh ta lại hỏi anh thích kiểu con trai nào?”

 

Tôi cầm điện thoại anh ấy, đọc lướt qua một lượt, cười đau cả bụng.

 

Hạ Kim Triều trả lời người ta: "Anh thích phụ nữ."

 

Người ở bên kia trả lời: "Vậy anh thích con trai mặc đồ nữ kiểu gì?"

 

Tôi thực sự muốn cười đến ngất đi. Nếu không phải là sợ làm bố mẹ tôi thức giấc thì cả căn nhà này sẽ tràn ngập tiếng cười sảng khoái của tôi, rồi sau đó, bố mẹ tôi sẽ phát hiện ra con trai, con gái của họ vẫn còn thức khuya, cả tôi và anh trai tôi đều sẽ bị mắng.

 

Tư tưởng của cái tên trai thẳng c.h.ế.t tiệt Hạ Kim Triều đã bị giáng một đòn nặng nề.

 

“Hạ Kim Nghiên, em còn cười nữa hả?”

 

Tôi vẫy vẫy tay, ôm bụng, cố gắng nói trọn một câu: “Không sao đâu ha ha ha ha… Ngày mai, em sẽ hẹn anh ta ra ngoài uống cà phê và nói chuyện, đảm bảo anh ta sẽ không làm phiền anh nữa.”

 

Trên thực tế, Hạ Kim Triều đã sợ đến mức xóa luôn liên hệ của người ta ngay tối hôm đó, còn chuyện tôi hẹn Chu Trạm là vào chiều hôm sau.

 

Tôi và đối tượng xem mắt - người đã phải lòng anh tôi - gặp nhau ở quán cà phê. Tôi khuyên nhủ hết lời: “Anh bỏ cuộc đi, anh trai tôi đúng là trai thẳng trăm phần trăm.”

 

Khi không có người lớn ở đó, trông Chu Trạm có vẻ “lộ rõ bản chất” hơn nhiều. Anh ta còn nói với sự tiếc nuối:  “Cả hai anh em cô đều rất hợp gu tôi, tiếc quá, cô lại là con gái.”

 

“…” Vậy thì thật xin lỗi nha.

 

Chu Trạm cũng không phải loại người đeo bám nhùng nhằng. Xét cho cùng thì với điều kiện của anh ta, trong giới cũng là một món hời. Hơn nữa, anh ta còn khá hoạt ngôn.

 

“À đúng rồi em gái, bên ngoài có một anh đẹp trai cứ nhìn chằm chằm bàn chúng ta, em quen à?” Anh ta đột nhiên nói.

 

?