Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khóc một tí vì thất tình thì có gì lạ.
“Bác gái, con xác nhận con đã chia tay với anh ấy rồi ạ.” Tôi trả lời bà Phùng bằng câu này. Đồng thời, tôi quay đầu nhìn về hướng quán cà phê lúc nãy. Cuối tuần, người đi đường không ít, tôi cũng đã không còn thấy bóng dáng quán cà phê đâu nữa.
Chỉ sau chốc lát, tôi tiếp tục đi thẳng.
Cuối tuần này cứ thế trôi qua, ngày làm việc đáng ghét lại đến.
Tôi đi làm chưa được ba tháng, nhưng gần đây đã hoàn thành một dự án cùng với đồng nghiệp. Bên lãnh đạo nói rằng hai sinh viên mới ra trường - bao gồm tôi - có thể được chuyển sang chính thức sớm.
Rõ ràng đây là một tin tốt.
Leader trực tiếp của tôi đã đặc biệt xin tổ chức tiệc mừng công cho dự án, tiện thể cũng chúc mừng hai chúng tôi chuyển chính thức thành công.
Tiệc mừng công được sắp xếp vào tối thứ Sáu, vì chi phí tổ chức cho mỗi người cao nên không ai vắng mặt. Chỉ có điều tối hôm đó, trời đổ một trận mưa lớn, team building bên trong rất náo nhiệt, tiếng mưa bên ngoài cũng vang dội không kém. Khi tiệc còn chưa kết thúc, đã có đồng nghiệp than phiền thời tiết thế này, kiếm tài xế hộ tống cũng khó.
Dĩ nhiên là những người không có xe như chúng tôi hẹn nhau gọi taxi.
Khi tiệc kết thúc thì đã quá giờ tàu điện ngầm rồi. Lúc đó, mưa đã nhỏ hơn một chút, dù leader đã uống rượu nhưng vẫn tỉnh táo nhìn những người khác lần lượt lên xe, người nhà cô ấy đã lái xe chờ sẵn bên lề đường.
Điện thoại tôi hiển thị phía trước còn mấy chục người đang xếp hàng. Đột nhiên, bên đường có một chiếc xe màu bạc sáng đèn, đồng thời nháy còi một tiếng.
Giây tiếp theo, điện thoại tôi reo lên, người gọi đến là Giang Trí. Tôi không hiểu tại sao anh ấy lại gọi cho tôi vào giờ này, nhưng vẫn nghe máy.
“Hạ Kim Nghiên, không nhận ra xe của tôi nữa à? Lại đây, lên xe đi.”
“…”
Thảo nào trông chiếc xe đó quen vậy.
Giang Trí mua chiếc xe này để đi lại từ năm kia. Lúc mua, anh ấy còn dẫn tôi đi xem, màu bạc cũng là do tôi chọn. Bây giờ không lên xe thì có vẻ tôi làm màu quá. Dù gì cũng mới ăn món vịt do anh người yêu cũ đích thân làm cách đây không lâu.
Sau khi ngồi vào ghế phụ và thắt dây an toàn, tôi mới quay đầu, nhìn anh ấy với sự cảnh giác: “Sao anh biết tôi ở đây?”
Giang Trí im lặng vài giây rồi mới mở lời: “Tôi có quen một người bạn học đang làm ở công ty em. Tôi hỏi thăm anh ấy một chút, anh ấy nói rằng cả phòng ban của em đều đang tổ chức team building ở đây.”
Nói rồi, anh ấy còn bổ sung thêm: “Hồi ở trường, anh ấy đã biết em rồi.”
Lái xe trong trời mưa, tốc độ không nhanh lắm. Tôi uống rượu, đầu hơi choáng, hoặc cũng có thể là vì đã quen ngồi chiếc xe này cùng với mùi hương trà mà tôi đã chọn trên xe nên tôi từ từ nghiêng đầu, ngủ thiếp đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Khi tỉnh dậy, tôi đang ở bãi đậu xe dưới tòa nhà mình ở, xung quanh rất yên tĩnh.
Căn nhà mà tôi đang ở bây giờ là bố mẹ mua, tôi và anh tôi mỗi người có một căn. Dù sao thì nó cũng nằm gần vài khu thương mại, thuộc loại khu dân cư tiện lợi, đi đâu cũng dễ, chỗ đậu xe cũng có hai vị trí, chỉ là tôi vẫn chưa mua xe nên để trống. Trước đây, bình thường cũng chỉ đậu xe của Giang Trí.
Còn tôi thì vài giây sau khi Giang Trí bế tôi ra khỏi xe, tôi mới lờ mờ tỉnh dậy, một tay anh ấy đỡ lưng tôi, một tay vòng qua hõm chân tôi, tiện thể còn xách túi của tôi. Cái ôm quen thuộc, thậm chí nó khiến tôi có cảm giác như chúng tôi vẫn còn đang yêu nhau.
“Giang Trí, anh bỏ tôi xuống đi…”
Giọng Giang Trí truyền đến từ trên đầu tôi: “Không bỏ.”
Chân tôi loạng choạng trong không trung, bị anh ấy lắc một cái rồi điều chỉnh lại tư thế ôm.
“Đừng động đậy, nếu ngã thì chẳng phải người bị đau vẫn là em sao?”
“Giang Trí, chúng ta chia tay rồi.” Tôi thấy nản, nhưng vẫn nhắc nhở anh ấy sự thật này.
Cùng lúc đó, cửa thang máy mở ra.
“Chia tay thì sao?” Giang Trí cúi xuống nhìn tôi: "Em độc thân, tôi độc thân.”
Câu này nghe có vẻ hơi quen tai. Nếu nhớ không nhầm thì tôi đã từng nói câu này khi theo đuổi anh ấy.
Hồi đó, cái anh này khó theo đuổi kinh khủng, cực kỳ cứng đầu, tôi không muốn bỏ cuộc nên dĩ nhiên ngoài việc hỏi han ân cần trên WeChat ra thì cũng từng bày tỏ tình cảm của mình với anh ấy rồi. Kết quả, lúc đó anh ấy nói rằng mình không nghĩ đến chuyện yêu đương, tôi lập tức dùng câu này để chặn họng anh ấy.
“…”
Tôi cảm thấy tình hình hiện tại đúng là như kiểu sông có khúc, người có lúc.
Giang Trí đã quyết tâm bế người, còn đầu tôi thì nặng trịch, thật sự lười sân si nhiều với anh ấy. Trong khoảng thời gian thang máy đi lên, tôi dứt khoát vùi mặt vào lòng anh ấy để che đi khuôn mặt mình.
“Em làm gì đấy?” Anh ấy hỏi.
“Sợ gặp hàng xóm, mất mặt.” Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì tôi còn phải sống ở đây một thời gian khá dài nữa.
Sau đó, Giang Trí khẽ cười hừ một cái, lồng n.g.ự.c cũng rung lên theo.
Ba tháng nay, không biết anh ấy có rảnh rỗi mà đi tập gym không mà dựa vào cơ n.g.ự.c anh ấy thấy thoải mái ghê. Hay là tại tôi lâu quá không chạm vào nên cơ n.g.ự.c của anh ấy cũng mờ nhạt trong ký ức rồi, giờ chúng lại càng quyến rũ hơn?
Linlin