Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến tôi đau đớn nhất là, có một đêm tôi mơ thấy người cha nuôi độc ác đang ngồi tù nên đã bật khóc đi tìm bố mẹ.
Nhưng lại thấy cảnh bố mẹ và anh trai tôi ôm lấy Giang Hâm đang đau bụng giữa đêm với vẻ mặt xót xa.
"Phòng ngủ phụ có gió lùa, chắc Giang Hâm bị cảm lạnh nên mới đau bụng."
Mẹ tôi vừa nói dứt câu, anh trai đã tiếp lời: "Giá như Giang Tâm không về thì tốt rồi, như vậy Giang Hâm cũng sẽ không bị đuổi ra ngoài, rõ ràng hai người cũng không muốn Giang Hâm về, hai người thấy rồi đó, bây giờ con bé khó tính như thế, nhưng hai người thì sao, cứ giữ thể diện mà không chịu thừa nhận, còn đem căn phòng lẽ ra thuộc về Giang Hâm cho nó, hai người thấy nó xứng đáng sao?"
Anh trai vừa dứt lời, bố liền vỗ một cái lên đầu anh ta: "Im đi, cẩn thận Giang Tâm mà nghe thấy, nó lại ăn vạ cho mà xem."
Sau đó, trong phòng khách truyền ra tiếng dỗ Giang Hâm đừng khóc.
Tối đó, sau khi về phòng, tôi đã sốt rất cao.
Nhưng ba người bên ngoài không ai hay biết.
Tôi cứ nằm mãi cho đến ngày thứ tư khi đã khỏi hẳn, tôi chủ động đề nghị chuyển ra khỏi căn phòng từng thuộc về tôi, và xin đến ở nhà bà ngoại, bọn họ mới như chợt nhận ra, đã bốn ngày họ không thấy tôi ra khỏi phòng.
Nghĩ đến những nỗi đau thê thảm trong quá khứ, trái tim tôi lại một lần nữa quặn thắt đến nghẹt thở.
Tôi cố gắng lồm cồm bò dậy khỏi giường, đánh răng xong đi ra khỏi cửa, tôi liền nhìn thấy Chu Tri Chương đang đeo tạp dề chuẩn bị bữa ăn cho bà bầu cho tôi.
Cảnh tượng trước mắt khiến mắt tôi đỏ hoe.
Thấy tôi xuất hiện, Chu Tri Chương cởi tạp dề rồi đi về phía tôi.
"Anh thấy tối qua em bị ốm nghén, anh sợ làm phiền em nghỉ ngơi nên đã ngủ trong thư phòng."
Nói xong, Chu Tri Chương đẩy tôi ngồi xuống bàn ăn.
"Anh xem trên mạng nói rằng, bà bầu chỉ cần ăn ngon thì sẽ không bị ốm nghén nữa."
Vừa nói, anh ta vừa quay người đi vào bếp để rót sữa cho tôi.
Nhưng tôi nhìn bữa sáng toàn là trứng bày trên bàn ăn, trong lòng lại quặn đau.
Tôi bị dị ứng với trứng.
Ngay khi mắt tôi lại bắt đầu cay xè, tiếng tin nhắn WeChat của tôi vang lên.
Là tin nhắn của Giang Hâm.
"Thích bữa tiệc trứng mà tôi bảo Tri Chương chuẩn bị cho cô không?"
"Bữa ăn này coi như là phần thưởng cho việc tối qua cô phải ngủ một mình trong phòng trống."
"Chúc cô ăn xong, cô và cái nghiệt chủng trong bụng đều phải vào bệnh viện, c.h.ế.t không có chỗ chôn."
"À, lát nữa Tri Chương chắc sẽ nói với cô chuyện đi công tác, nhưng thật ra anh ấy đã đồng ý đi cùng tôi để tảo mộ cho bố mẹ tôi rồi."
"Cô biết đấy, tôi mới từ nước ngoài về, đương nhiên phải về thăm bố mẹ ruột của mình."
"À, còn có bố mẹ và anh trai của cô cũng sẽ đi cùng đấy."
Ngón tay tôi siết chặt điện thoại.
Chu Tri Chương rót sữa xong lại đi về phía tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Anh ta đặt sữa lên bàn, hôn lên má tôi một cái, rồi nói với tôi.
"Bảo bối, hôm nay anh phải đi công tác một chuyến, dự án ở thành phố S có chút việc gấp."
Nói rồi, anh ta đưa tay cởi tạp dề.
"Em và nhóc quậy phá này ở nhà ngoan nhé, hai ngày nữa anh sẽ về."
Nói xong, anh ta không thèm quan tâm đến sắc mặt tôi trắng bệch ra sao, cũng chẳng thèm để ý tôi có ăn món trứng tinh xảo anh ta chuẩn bị một miếng nào hay không mà vội vã về phòng, xách vali đã chuẩn bị sẵn đi ra khỏi nhà.
Suốt quá trình đó anh ta thậm chí còn không nói với tôi một lời tạm biệt nào, cũng không hỏi tôi một câu, tại sao mắt tôi lại đỏ như vậy, chỉ đóng sầm cửa lại.
Nghe tiếng đóng cửa còn vang vọng mãi trong phòng, nước mắt tôi rơi tí tách.
Dao dĩa Chu Tri Chương đưa cho tôi, cũng không biết từ lúc nào đã đ.â.m sâu vào da thịt lòng bàn tay tôi.
Máu tươi đỏ thẫm theo mũi d.a.o nhỏ từng giọt, cho đến khi nhỏ vào cốc sữa trắng đục, hòa thành một cốc sữa màu hồng.
Ngày hôm đó tôi ngồi trên bàn ăn suốt hai tiếng đồng hồ mới định thần lại.
Sau đó tôi lập tức hẹn với Chu Tần đi phá thai sớm.
Không ngờ chị ấy cũng giống tôi, tôi vừa đề nghị, chị ấy đã lập tức đồng ý.
Khi gặp nhau ở bệnh viện tư nhân, sắc mặt chị ấy cũng trắng bệch hệt như tôi.
Tôi còn chưa kịp hỏi tình hình của chị ấy thì chị đã đi đến ôm chặt lấy tôi, nước mắt nóng hổi như muốn làm bỏng cổ tôi.
"Đừng hỏi, chị không muốn nói."
Vuốt ve tấm lưng đang run rẩy của người phụ nữ, trong lòng tôi không khỏi xót xa.
Chị ấy và anh trai tôi là bạn học đại học, ngày đó chị đã dốc hết tâm sức mới theo đuổi được anh trai tôi.
Tôi sẽ không bao giờ quên vẻ mặt hạnh phúc và vui vẻ của chị ấy khi được anh trai tôi đưa về ra mắt bố mẹ.
Nhưng mới chỉ vỏn vẹn bảy năm.
Cô bé ngây thơ, đáng yêu ngày nào, đã bị bào mòn như một đóa hồng tàn úa, không còn chút ánh sáng rực rỡ nào.
Sau khi ôm chặt tôi vài phút, chị ấy mới buông tôi ra.
"Chị rất vui, trong lúc chị đau khổ nhất, vẫn còn có người ở bên cạnh."
Nói xong, chị ấy dứt khoát bước vào văn phòng bác sĩ.
Nhìn bóng lưng chị ấy, tôi lau đi những giọt nước mắt đang không tự chủ được rơi xuống.
Đúng vậy, rất vui, vào những giây phút đau khổ nhất, ít nhất vẫn còn có người ở bên cạnh tôi.
Sau đó, tôi học theo chị.
Kiên quyết, không một chút do dự bước vào văn phòng bác sĩ khác.
Ba tiếng sau, tôi và Chu Tần nằm chung một phòng bệnh.