Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi không nói gì.
Chị ấy cũng không nói gì.
Chỉ có tiếng máy đo nhịp tim trống rỗng kêu tích tắc trong phòng bệnh.
Không biết bao lâu sau, tiếng nức nở vọng ra từ chiếc giường che màn trắng.
"Giang Tâm, em có biết không? Chị cứ nghĩ bỏ đứa bé đi là sẽ ổn."
"Chị sẽ không còn yêu anh trai em nữa, chị sẽ không còn đau khổ nữa, nhưng tại sao đứa bé đã ở trong bụng chị năm tháng mất đi, chị lại đau lòng đến vậy chứ?"
Lời người phụ nữ vừa dứt, tiếng khóc nức nở của chị ấy vang lên.
Nghe tiếng khóc bi thương và tuyệt vọng của chị ấy, tôi cũng thầm rơi nước mắt.
Đúng vậy, sao lại đau đến thế này.
Rõ ràng đây là lựa chọn tốt nhất.
Rõ ràng bố của nó không yêu nó mà.
Rõ ràng chỉ cần cắt đứt mối liên hệ cuối cùng này với gia đình đó, tôi sẽ hoàn toàn không còn phải chìm vào vòng xoáy của Giang Hâm nữa.
Nhưng tại sao lại đau đến thế này.
Cơ thể như bị lóc da lóc thịt, tim như bị ngàn đao vạn kiếm đ.â.m vào.
Tôi và Chu Tần đã ở bệnh viện kiêng cữ sau phá thai 7 ngày.
Trong bảy ngày này, người đàn ông luôn miệng nói yêu tôi đến tận xương tủy, lại không gửi cho tôi một tin nhắn WeChat nào, không gọi cho tôi một cuộc điện thoại nào.
Còn tiếng tin nhắn WeChat của Chu Tần thì lại không ngừng vang lên.
Sợ chị ấy đau khổ, tôi đã cầm điện thoại của chị ấy lên, nhìn từng tin nhắn anh trai tôi gửi đến.
Nhờ chị ấy giúp lấy hàng chuyển phát nhanh cho Giang Hâm.
Nhờ chị ấy đến cửa hàng trang sức lấy chiếc túi hàng hiệu phiên bản giới hạn mà anh ta đã đặt trước cho Giang Hâm.
Khóe mắt tôi lại một lần nữa đẫm lệ.
Ngay khi tôi đang run rẩy ngón tay định chửi lại, Chu Tần mở đôi mắt vô hồn ra nhìn tôi.
"Đê tiện lắm đúng không?"
"Có đôi khi chị cũng thấy mình thật đê tiện."
"Thật ra ngày xưa, khi chị và anh của em còn yêu nhau ở trường, chị đã biết anh ấy có một cô em gái được cưng chiều tới tận xương tủy."
"Mỗi tháng anh ấy đều chuyển tiền cho em ấy, còn định kỳ mua băng vệ sinh cho em ấy nữa. Cứ đến ngày lễ, anh ấy lại chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi."
"Lúc đó chị cứ nghĩ cô gái đó là em, nên đã ghen tị với em suốt một thời gian dài."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
"Thế nhưng cho đến khi chị lấy anh của em, chị mới biết được, cô gái đó không phải là em. Người mà anh ta cưng chiều là cô em gái không hề có bất cứ quan hệ huyết thống nào với mình."
"Nhưng chị thì sao chứ, chị cứ ngốc nghếch như vậy, ngốc nghếch cho rằng chỉ cần mình đủ cố gắng, ngốc nghếch nghĩ rằng chỉ cần mình cho đi tất cả, anh của em sẽ yêu chị."
"Nhưng không yêu là không yêu. Dù chị có vứt bỏ tất cả lòng tự tôn, đi lấy lòng anh ta, yêu anh ta, thì anh ta vẫn không yêu tôi. Thà rằng ra ngoài tìm cả trăm cô gái có ngoại hình giống Giang Hâm để thay thế, anh ta cũng không muốn yêu chị."
Nghe giọng khóc của Chu Tần, tim tôi đau nhói nghẹn lại.
Tôi vội vàng an ủi chị:
"Mọi chuyện đã qua rồi. Sau khi chúng ta ly hôn, chúng ta sẽ rời khỏi đây."
"Nếu chị không biết đi đâu, chị cứ đi theo em."
"Cái đám người trong lòng chỉ có Giang Hâm đó, chúng ta không cần họ nữa, được không?"
Chu Tần run rẩy giọng nói một tiếng "được", rồi kéo chăn trùm kín đầu.
Sau đó, tôi và Chu Tần lại ở bệnh viện kiêng cữ sau phá thai nửa tháng mới xuất viện.
Vừa ra viện, tôi đã nhận được điện thoại của Chu Tri Chương.
Anh ta nói với tôi rằng, bố mẹ tôi muốn tổ chức một bữa tiệc gia đình để mừng sinh nhật Giang Hâm.
Một cuộc điện thoại nực cười.
Bố mẹ tôi tổ chức tiệc gia đình không thông báo cho tôi, mà lại thông báo cho chồng của tôi.
Hơn nữa, có lẽ không chỉ bố mẹ tôi quên, mà ngay cả chồng tôi cũng quên mất rằng, hôm nay cũng là sinh nhật của tôi.
Chị dâu cũng nhận được điện thoại.
Chị ấy còn thảm hơn tôi, anh của tôi ngoài việc thông báo chị ấy đi dự tiệc gia đình ra còn sai bảo chị ấy một loạt công việc.
Đến tiệm bánh đặt bánh kem.
Chuẩn bị cho anh ta một bộ vest và giày da, thậm chí còn yêu cầu chị ấy ra sân bay đón. Bọn họ muốn về biệt thự của mẹ tôi, bảo chị dâu tôi mang hành lý về nhà giúp họ trước.
Nhìn thấy tin nhắn WeChat của anh trai tôi, tôi và chị dâu nhìn nhau.
"Chị chuẩn bị xong chưa?"
Chị dâu gật đầu: "Xong rồi."
Thế là chị ấy lập tức dùng điện thoại trả lời anh trai tôi: "Hôm nay tôi có việc, không rảnh làm bảo mẫu cho anh."
Tin nhắn WeChat vừa gửi đi, anh trai tôi đã gọi điện thoại đến.
Trong giọng điệu trách mắng mang theo sự sốt ruột vô cùng.
"Chu Tần, cô có việc, cô có việc gì chứ? Cô có biết mấy ngày nay tôi đưa Giang Hâm về quê tảo mộ rất mệt không?"
"Cô một người đàn bà ở nhà chẳng có việc gì làm, không ra sân bay đón, không lấy hành lý, cô ở nhà làm cái quái gì vậy?"