Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4.
Một luồng khí lạnh từ sau lưng dọc theo xương sống lan ra tứ chi, khiến tôi cứng đờ, không thể nhúc nhích, muốn quay đầu mà bất lực.
Sau khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi, tiếng loạt soạt lại vang lên. Nhưng lần này, âm thanh không còn hướng lên lầu hay xuống lầu, mà lại đi về phía tôi.
Âm thanh rất chậm, giống như vợ tôi đang tìm kiếm tôi. Cô ấy đã phát hiện ra tôi trốn ở tầng này sao?
Trong một thoáng khó tin, tôi bỗng nhớ ra lớp bụi trên mặt đất.
Dấu chân, là dấu chân!
Tuyệt vọng như một thùng nước lạnh dội thẳng xuống đầu, tôi ngửa đầu tựa vào cột xi măng, não bộ lại bắt đầu trốn tránh, giống như một cỗ máy cũ kỹ gỉ sét không thể vận hành.
Ngay lúc ý thức dần trở nên trống rỗng, tôi chợt chạm phải một vật cứng lạnh lẽo và thô ráp.
Tôi rùng mình, ý thức đang trôi xa bỗng kéo giật trở lại. Tôi vội chộp lấy viên gạch ấy, dốc hết sức ném mạnh ra ngoài tòa nhà.
Tòa nhà không có tường bao, viên gạch vẽ thành một bóng đen trong không trung, rồi “bụp” một tiếng nặng nề rơi xuống đất, vỡ nát.
Tôi không biết liệu có thể đánh lừa được xác vợ hay không, nhưng lúc này đây, đó là việc duy nhất tôi có thể làm.
Sau lưng bỗng vang lên loạt soạt, hỗn loạn hơn trước. Nghe âm thanh, cô ấy đang lao nhanh xuống lầu dưới.
Trong lòng tôi thầm niệm “tạ ơn trời đất”, rồi quay đầu nhìn về phía cầu thang.
Một cái bóng đen mảnh dài, chừng hai mét, thoáng qua dưới ánh trăng mờ nhạt. Nó dán sát mặt đất, thân thể nhúc nhích bò đi, ở đầu và cuối thân còn mọc ra hai cặp chân nhỏ.
Dạ dày tôi cuộn trào, suýt nữa nôn ra. Tôi rốt cuộc đã hiểu, tiếng loạt soạt kia là gì.
Đó là tiếng ma sát khi thân thể trườn đi, giống như loài rắn đang bò. Xác vợ tôi sao lại biến thành thứ quái vật ghê tởm như vậy?
Cô ấy là vợ tôi kia mà!
Là người đã cùng tôi sớm tối bên nhau, ân ái bao năm trời. Sao tôi lại có thể tưởng tượng cô ấy thành sinh vật đó?
Một cơn gió đêm thổi ngang qua tòa nhà, tôi run rẩy cả người. Lúc này mới nhận ra, áo sơ mi đã ướt đẫm mồ hôi, dán chặt lạnh buốt lên da.
Tôi vịn lấy cột xi măng đứng dậy, mơ mơ hồ hồ tiếp tục bước lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Vợ tôi đã chết. Chết vì trúng độc.
Mà thuốc độc đó, là tôi mua.
Tôi mắc chứng trầm cảm nghiêm trọng, nhiều lần đã thử tự sát. Trước đó ít ngày, tôi tìm mua được thuốc độc qua một kênh đặc biệt, rồi giấu ở sâu trong tủ bếp.
Hôm nay, lúc vợ đi ra ngoài, vốn dĩ tôi định nhân lúc nhà trống để kết thúc mạng sống mình.
Nhưng biên tập viên của nhà xuất bản lại bất ngờ đến tìm, trò chuyện với tôi suốt một thời gian dài, rồi còn kéo tôi ra ngoài. Tôi vốn tinh thần uể oải, lại quên mất ly nước chanh đã bỏ độc để ngay trên bàn.
Kết quả…
Đợi đến khi tôi chợt nhớ ra, vội vã chạy về nhà thì chỉ thấy vợ đã ngã xuống đất, không còn hơi thở.
Việc này, tôi có trăm cái miệng cũng không thể biện giải.
Tôi không sợ chết, nhưng tuyệt đối không thể trở thành kẻ sát nhân. Không thể để cha mẹ già mang tiếng xấu trong những năm cuối đời.
Không thể để bản thân bị thế gian khinh bỉ nguyền rủa.
Hơn nữa, một khi bị kết tội, tất cả tác phẩm của tôi sẽ bị phong cấm, nửa đời tâm huyết coi như đổ xuống sông, sau này cũng chẳng còn tiền nhuận bút để phụng dưỡng cha mẹ.
Tôi ngồi bên t.h.i t.h.ể vợ, khóc ròng hồi lâu, cuối cùng đành đưa ra một quyết định trái lương tâm : lén lút xử lý xác vợ.
Cha mẹ cô ấy đã mất từ sớm, bạn bè thân thích cũng chẳng nhiều. Chỉ cần tôi làm sạch sẽ, việc này sẽ bị chôn vùi mãi mãi.
Tôi đem t.h.i t.h.ể bỏ vào cốp xe, định lái đến một nơi hoang vắng để chôn.
Nào ngờ, giữa chừng tôi lại phát bệnh…
Trước đó, khi nhìn từ xa, phần trên của tòa nhà bỏ hoang này trong màn đêm có màu tối hơn, tôi đoán là vì mấy tầng trên cùng khi xây đã làm được nhiều hơn.
Những tòa nhà dang dở như thế này rất thường thấy: dựng xong khung rồi chỉ kịp xây thêm vài tầng trên, sau đó vì thiếu vốn hoặc giấy tờ mà phải ngừng thi công.
Leo thêm hai tầng, quả nhiên nhìn thấy phần khung nhà nửa kín nửa hở và hành lang, phòng ốc đã sơ bộ thành hình.
Tôi tìm một phòng đặt máy lạnh khá kín đáo, nhảy vào trong, co người lại, cố gắng ẩn mình trong một góc tối.
Điều cấp bách lúc này là phải tìm một người đáng tin để cứu tôi.
Người đó phải đủ tin tưởng tôi, tin đến mức cho dù phát hiện xác của vợ tôi cũng sẽ giúp tôi che giấu.