Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Tôi nhìn đống túi lớn túi bé, toàn là thức ăn thừa của ở nhà mấy ngày trước. Còn những cuốn tiểu thuyết và đồ trang sức nhỏ mà tôi định mang đến trường thì không biết từ lúc nào đã bị mẹ lục tung ra.

"Mấy thứ đồ linh tinh của con đừng có mang theo, vứt hết đi, cứ mang đồ ăn này đi, mẹ sợ dọc đường con đói. Lát nữa đừng bắt taxi, chúng ta hãy đi xe buýt để tiết kiệm đôi chút."

Tim tôi đập thình thịch, m.á.u dồn lên não. Những thứ bà ta lục ra vứt đi lại là thức ăn tinh thần của tôi, mang chúng đến trường đại diện cho bước đầu tiên tôi rời khỏi ngôi nhà này.

Kìm nén suốt cả kỳ nghỉ hè, cuối cùng tôi cũng không chịu đựng được nữa. Tôi ném tất cả những thứ bà ta nhét vào vali ra ngoài. Nước canh, đồ ăn thừa vương vãi khắp sàn, mùi ôi thiu chua loét lập tức tràn ngập khắp phòng.

"Con đã nói không cần rồi mà! Không cần mẹ đi cùng con, cũng không cần mấy thứ cơm thừa canh cặn đó! Con đã lên đại học rồi, không còn là món đồ chơi của mẹ nữa!"

Mẹ trợn mắt nhìn tôi đầy vẻ không thể tin nổi, cứ như thể thấy con ch.ó ngoan ngoãn thường ngày đột nhiên cắn người. Bà ta nghiến răng ken két, đang định nổi cơn thì bị bố tôi đi tới cắt ngang.

"Chuyện gì thế này?"

Mẹ lập tức khoác lên mình vẻ mặt tủi thân: "Vãn Vãn nó lớn rồi, không cần chúng ta quan tâm nữa..."

Nhưng bố lại chẳng thèm liếc nhìn bà ta, mà chỉ cau mày chỉ vào đống hỗn độn trên sàn.

"Dọn dẹp lại phòng khách đi, để thế này còn ra thể thống gì nữa!"

Tôi tranh thủ lúc họ mất tập trung, vội vàng kéo vali chạy lao ra ngoài, mặc những tiếng gọi phía sau. Chỉ là trong khoảnh khắc ngoái đầu lại  nhìn, tôi thấy ánh mắt mẹ trừng trừng nhìn theo khiến tôi rùng mình.

Không chậm trễ một giây, tôi lên tàu cao tốc, đến được cổng trường đại học mới thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng khi tôi đang vui vẻ chào hỏi bạn cùng phòng, sắp xếp chỗ ngủ và cùng họ đến buổi chào đón tân sinh viên, một bóng người không ngờ tới bất ngờ đi tới từ cửa sau.

Là mẹ tôi! Đôi mắt bà ấy đỏ hoe, dáng vẻ tiều tụy, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi rồi bắt đầu khóc lóc thảm thiết trước mặt mọi người.

"Sao con có thể như vậy hả? Mẹ đã nhịn ăn nhịn mặc, mười mấy năm trời đến một bộ quần áo tử tế cũng không nỡ mua, nuôi con ăn học, khó khăn lắm mới cho con thi đỗ vào trường đại học tốt như thế này... Sao con có thể không nói một tiếng nào đã bỏ đi như vậy chứ? Có phải con chê mẹ làm con mất mặt không? Chê mẹ là một bà nội trợ vô dụng, không làm được việc gì ra hồn không?"

Nói xong, bà ấy khuỵu xuống đất gào khóc.

Hiện trường chìm vào một sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Hàng chục cặp mắt đổ dồn về phía tôi, biến thành một sức nặng vô hình đè lên vai tôi.

Toàn thân tôi lạnh buốt, miệng như bị khóa chặt, không thể nói ra một câu trọn vẹn nào. Cảnh tượng ngày sinh nhật cứ hiện rõ mồn một trước mắt. Giận dữ, uất ức, xấu hổ, nghẹt thở.

Tôi cứ nghĩ chỉ cần ra khỏi nhà, đến được trường đại học là có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng lại không thể ngờ rằng mẹ đã lén bám theo tôi đến tận trường đại học. Tôi cố kéo bà ta đứng dậy, nhưng bà ta vừa đứng lên chân đã mềm nhũn rồi ngã xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Con còn véo mẹ… Mẹ cho con 3000 tệ tiền sinh hoạt mỗi tháng vẫn chưa đủ sao? Con đừng đối xử với mẹ như vậy..."

Các sinh viên xung quanh bắt đầu xì xào bàn tán: "3000 tệ tiền sinh hoạt! Là đến trường đại học hay đến để hưởng thụ vậy?"

"Trời ơi, thoạt nhìn mẹ cô ta còn chẳng có nổi một nghìn, vậy mà cô ta lại đòi hỏi ghê gớm đến thế sao?"

"Cái loại trẻ con to xác này, chắc ở nhà gây chuyện làm loạn lắm đây."

Tôi cố giải thích vài câu nhưng bị những tiếng mắng chửi lấn át. Bà ta đứng góc độ mà người khác không nhìn thấy, mẹ tôi nở nụ cười đắc thắng với tôi. bà ta được vài người bạn nhiệt tình đỡ dậy, trên mặt còn khoác lên vẻ cố nén bi thương, rồi lại khó nhọc lôi ra mấy túi ni lông chua loét, bốc mùi từ chiếc túi vải cũ kỹ mà bình thường chẳng mấy khi bà ta dùng tới.

"Mẹ biết con không thèm... Nhưng đây đều là đồ ăn ở nhà đặc biệt giữ lại cho con, sợ con ở trường ăn uống không quen..."

Là cơm thừa canh cặn! Bà ta nhặt lại tất cả những thứ tôi đã đổ đi trước khi ra khỏi nhà rồi lại nhét cho tôi! Dạ dày tôi lập tức cảm thấy cồn cào, cổ họng trào lên cảm giác buồn nôn dữ dội.

Vài người bạn đứng gần đó theo phản xạ đưa tay bịt mũi, nhưng rất nhanh, sự ghê tởm này lại bị sự đồng cảm che lấp.

"Nhìn xem, tấm lòng người mẹ lúc nào cũng nghĩ đến con, bản thân không nỡ ăn, đều để dành cho con hết..."

"Ôi, tiếc là con gái không hiểu lòng mẹ, lúc nãy còn hất tay bà ấy ra nữa chứ."

"Cái mùi này... đúng là thương thay tấm lòng cha mẹ, dù sao thì đó cũng là tấm lòng của người mẹ mà."

Mẹ tôi như thể hoàn toàn không ngửi thấy mùi hương ngột ngạt ấy, bà ta cố chấp nhét túi ni lông vào lòng tôi, giọng nghẹn ngào.

"Cầm lấy đi, Vãn Vãn... đừng để mình bị đói... Mẹ đi đây, sẽ không làm con mất mặt nữa..."

Nói xong, bà ta thực sự làm bộ muốn quay người rời đi, nhưng cơ thể lại loạng choạng, trông vô cùng yếu ớt. Lập tức có bạn học bên cạnh đỡ lấy bà ấy, ánh mắt tràn đầy sự trách móc và khinh bỉ.

Bạn cùng phòng Tiểu Nhã do dự một chút, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay tôi, giọng nói hạ thấp hết mức: "Lâm Vãn... cứ cầm lấy đi, nhiều người đang nhìn cậu đó..."

Chân tôi tê dại tiến lên nhận lấy mấy túi ni lông bốc mùi hôi thối ấy. Mẹ tôi được đỡ đi. 

Buổi lễ chào đón kết thúc chóng vánh. Tôi như muốn chạy trốn lao nhanh ra ngoài, vứt mấy cái túi ni lông hôi thối kia vào thùng rác.