Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ ngày đó, mẹ tôi bỗng dưng cảm thấy hài lòng, dần dần bớt quan tâm đến tôi hẳn.

"Con đã lên đại học rồi, mẹ cũng lười quản con như trước nữa. Muốn mua gì thì cứ mua đi, muốn chơi gì thì chơi, muốn mặc gì thì mặc. Tiền sinh hoạt một nghìn tệ, không có hơn đâu."

Một nghìn tệ tiền sinh hoạt vừa đủ để tôi không phải ra ngoài làm thêm, nhưng cũng chỉ có thể tằn tiện hết mức. Tuy tôi thấy nghi ngờ, nhưng vẫn vui vẻ tận hưởng sự tự do, bắt đầu cuộc sống đại học bình thường theo nhịp điệu của riêng mình.

Nhưng tôi luôn cảm thấy có rất nhiều ánh mắt dõi theo mình. Không còn là những ánh mắt đơn thuần nhìn ngắm tân sinh viên nữa, mà giống như đang xem khỉ diễn trò.

"Nhìn kìa, là cô ta đó, cái đứa mà ngày khai giảng chê mẹ làm mình mất mặt ấy..."

"Chậc chậc, nghe nói đồ ăn mẹ nó mang cho, nó quay đầu vứt đi ngay, đúng là vô lương tâm."

"Suỵt, nhỏ tiếng thôi, người ta đến rồi kìa..."

Không sao, nhiều nhất là hai tuần, họ sẽ quên chuyện này thôi. Tôi đã quen với việc chịu đựng rồi. Nhưng thời gian trôi qua từng ngày, những ánh mắt ấy chẳng hề giảm bớt, ngoài việc đi trên đường, ngay cả khi đang học bài cũng có người lén lút nhìn tôi, thậm chí còn rút điện thoại ra quay phim.

Cảm giác này y hệt như khi ở nhà bị mẹ rình mò vậy. Chuyện này không bình thường chút nào! Rốt cuộc xảy ra chuyện gì thế này? Tôi vừa hoang mang vừa sốt ruột, thậm chí còn nảy ra ý định xin nghỉ học.

Tiểu Nhã ngồi trước bàn học của mình, thỉnh thoảng lại lén nhìn tôi, cuối cùng cũng cầm điện thoại lên và đi tới.

"Lâm Vãn, cậu xem cái này này..."

Trên màn hình hiển thị trang chủ của một tài khoản trên nền tảng video ngắn. Ảnh đại diện là khuôn mặt tươi cười hiền từ của mẹ. Tên tài khoản là "Bà mẹ khổ sở nuôi con", có đến mấy trăm nghìn người theo dõi.

Máu tôi lập tức dồn lên não, vội vàng bấm vào video được ghim trên cùng. Toàn bộ đều là những video quay lén cuộc sống thường ngày của tôi.

Tôi mặc bộ quần áo rẻ tiền mua trên Taobao đi trên đường, vì những ánh mắt không mấy thiện chí xung quanh mà cúi đầu, lưng còng.

"Haizz, nhìn đứa trẻ này xem, lại mua quần áo mới rồi, tiền tôi và bố nó vất vả kiếm được, phần lớn đều cho nó hết, nhưng cứ thế này thì vẫn không đủ..."

Mở một video khác. Tôi ngồi cúi đầu ăn cơm trong căn tin, đối diện là vài người bạn mới quen.

"Nhìn xem, ăn cơm là chỉ biết chơi điện thoại, cũng chẳng giao tiếp nhiều với bạn bè, thế này sao được? Tính cách của nó quá lập dị rồi..."

Video thứ ba, hình ảnh gần hơn, góc quay hiểm hóc hơn, quay rõ cả túi đựng đồ ăn vặt mà tôi quên vứt trên bàn học.

"Con bé này, ký túc xá bẩn như ổ chuột, dặn hoài không cũng không nghe! Ở nhà đã thế rồi, không ngờ lên đại học vẫn bừa bộn như vậy! Làm mẹ thật sự quá khổ mà, đúng là lo lắng đến nát cả ruột gan..."

Bình luận của mỗi video đều hùa theo bà ta mà nhận xét, đánh giá về tôi.

"Sao cứ cúi gằm mặt xuống thế? Là biết mình không xinh à~"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

"Cười c.h.ế.t mất, cô ta còn tưởng mình được quan tâm lắm ấy chứ, cứ lén lút như ăn trộm."

Tôi như một con khỉ bị lột trần truồng để người ta ngắm nghía trong sở thú.

Tôi ngồi trên giường, toàn thân run rẩy, trừng mắt nhìn chằm chằm Tiểu Nhã.

"Bà ta quay được bằng cách nào?"

Tiểu Nhã lộ vẻ mặt không nỡ, lật ra một ảnh chụp màn hình nhóm chat.

"Bà ấy lập một nhóm fan, mỗi ngày đều gửi lì xì trong nhóm, khuyến khích mọi người cung cấp hoạt động của cậu, gọi là phí trông nom."

"Trương Lệ và Lý Thanh Thanh cũng ở trong đó, những video của cậu trong ký túc xá là do họ gửi cho mẹ cậu."

Trong ảnh chụp màn hình, là những tin nhắn mẹ tôi gửi trong nhóm.

"Cảm ơn cháu đã gửi ảnh lúc con bé đi học, đã gửi bao lì xì! Con bé học bài thường xuyên bị xao nhãng, người làm mẹ như dì thật sự lo lắng nó không theo kịp các bạn! [khóc]"

"Nhận được video Vãn Vãn vào thư viện do một đàn anh tốt bụng gửi, đã gửi bao lì xì! Thấy con bé biết học hành là dì yên tâm rồi! Mọi người tiếp tục giúp dì trông chừng nó nhé!"

Tôi trở thành đạo cụ diễn kịch để mẹ tôi giành lấy sự đồng cảm và lượng người theo dõi! Cơn tức giận và cảm giác ghê tởm khổng lồ dâng trào, lấn át hết nỗi sợ hãi, tôi siết chặt nắm đấm.

"Lâm Vãn... cậu vẫn ổn chứ?" Tiểu Nhã lo lắng nhìn tôi.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ấy: "Tớ không sao, chỉ là đột nhiên nghĩ thông rồi."

Bà ta cố tình, để tôi buông lỏng cảnh giác mà lộ ra đủ thứ khuyết điểm nhỏ, sau đó phóng đại chúng qua camera. Bà ta căn bản không yêu tôi mà Bà ta chỉ yêu chính bản thân được mọi người vây quanh ca ngợi. Vậy thì tôi cũng không cần coi Bà ta là mẹ nữa.

Tối hôm đó sau khi tắt đèn, tôi cũng đăng ký một tài khoản trên nền tảng đó. Không tiết lộ tên thật và trường học, trông chỉ là một tài khoản chia sẻ cuộc sống bình thường. Ngày hôm sau, tôi bắt đầu tiết kiệm triệt để, tìm một công việc bán thời gian và bắt đầu đăng video mỗi ngày. Không than vãn, không kể khổ, chỉ có những dòng chữ và hình ảnh ngắn gọn.

"Tan học, sạc pin ở thư viện một tiếng."

"Món khoai tây xào sợi ở căn tin, 1.5 tệ, vừa tiết kiệm vừa dễ ăn. [Ảnh]"

"Ca tối bắt đầu, cố lên! [Ảnh: Một góc tiệm trà sữa bận rộn]"

"Lương hôm nay đã thanh toán xong, lại gần hơn một chút so với mục tiêu. [Ảnh: Vài tờ tiền lẻ]"

Bức ảnh cuối cùng là một ảnh chụp màn hình chuyển khoản đã được làm mờ, đó là một nghìn tệ tiền sinh hoạt mà mẹ gửi cho tôi.