Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Sau

Một âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch của phòng khám, như một lời cảnh báo từ tương lai. "Có muốn quyết sớm không? Thai lớn thì sẽ khó xử lý." Giọng bác sĩ đều đều, nhưng mỗi từ lại như một nhát d.a.o cứa vào tâm can tôi, Lê Vy An. Nhìn chấm nhỏ lờ mờ trên màn hình siêu âm, tôi cảm thấy cả thế giới như sụp đổ dưới chân mình, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc đến đáng sợ.

 

Ba tháng trước, trong buổi tiệc cuối năm của công ty, hơi men đã làm lu mờ lý trí của tôi và Trần Minh Quân, sếp tổng của tập đoàn Hoàng Kim. Đêm đó, mọi ranh giới đều bị phá vỡ, mọi nguyên tắc đều bị vứt bỏ. Sáng hôm sau, anh ta lạnh lùng như một tảng băng, giọng nói đầy sự đe dọa. "Nếu cô dám nhắc chuyện tối qua, tôi sẽ cho cô nghỉ ngay."

 

Lời nói đó đã đóng băng mọi cảm xúc trong tôi, biến tôi thành một cỗ máy vô tri. Tôi giả vờ bình thản, tiếp tục công việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cố gắng chôn vùi ký ức về đêm đó vào sâu thẳm tâm trí. Tôi đã hy vọng mọi thứ sẽ chỉ là một cơn ác mộng, một sai lầm thoáng qua, và cuộc sống sẽ trở lại quỹ đạo vốn có.

 

Nhưng cuộc đời không vận hành theo ý muốn của con người, đặc biệt là khi nó quyết định trêu ngươi số phận. Chỉ vì một lần quên uống thuốc, một sự lơ là tưởng chừng vô hại, tôi đã mang trong mình một sinh linh bé bỏng. Tờ siêu âm trên tay giờ đây như một bản án, một lời tuyên bố không thể chối cãi về hệ quả của đêm định mệnh ấy. Tôi biết mình phải chịu trách nhiệm.

 

Tôi không thể ở lại công ty, không thể đối mặt với ánh mắt của anh, không thể tiếp tục giả vờ như không có gì. Tôi nộp đơn xin nghỉ việc, quyết định rời khỏi thành phố Hải Giang, nơi chứa đựng quá nhiều ký ức đau buồn và những ảo ảnh về một tương lai tươi sáng. Tôi muốn đi thật xa, đến một nơi không ai biết tôi là ai, để bắt đầu một cuộc sống mới, một mình, cùng với sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng.

 

Nhưng số phận lại một lần nữa đưa đẩy. Khi tôi đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời đi, cánh cửa căn hộ nhỏ của tôi bất ngờ mở toang. Chủ tịch tập đoàn Hoàng Kim, Trần Gia Lập, cùng phu nhân của ông, bà Mai Lan, xuất hiện. Đằng sau họ là Trần Minh Quân, gương mặt anh ta cau có, ánh mắt đầy vẻ miễn cưỡng và khó chịu. Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong tôi.

 

Bà Mai Lan tiến đến, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt bà ấm áp nhưng giọng nói lại đầy kiên quyết. "Con dâu, đi thôi." Tôi ngỡ ngàng nhìn bà, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Đi đâu ạ?" Tôi hỏi, giọng còn đầy vẻ bối rối. Bà Mai Lan mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn sang Trần Minh Quân đầy ẩn ý. "Cục hộ tịch, cháu nội ta không thể để trôi dạt bên ngoài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Cả căn phòng như quay cuồng, và tôi cảm thấy như mình đang lạc vào một vở kịch mà mình không hề biết kịch bản. Trần Minh Quân đứng đó, im lặng, ánh mắt anh ta không hề nhìn tôi, như thể tôi là một vật thể vô hình. Tôi biết, anh ta không hề muốn điều này, và tôi cũng vậy. Nhưng dường như, số phận đã an bài một cách khắc nghiệt.

 

Tôi không có quyền lựa chọn, cũng không có cơ hội phản kháng. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Một buổi sáng, tôi còn là một nhân viên văn phòng bình thường, một buổi chiều, tôi đã trở thành vợ của tổng giám đốc, vì một tờ giấy siêu âm, vì một sinh linh bé bỏng mà tôi chưa từng nghĩ sẽ xuất hiện trong cuộc đời mình. Tôi nhìn Trần Minh Quân, anh ta vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, xa cách, như thể chúng tôi không hề có bất kỳ sợi dây liên kết nào ngoài tờ giấy đăng ký kết hôn sắp sửa được ký. Trong khoảnh khắc đó, tôi hiểu rằng, đây không phải là một cuộc hôn nhân xuất phát từ tình yêu, mà chỉ là một giao kèo, một trách nhiệm ràng buộc anh ta với tôi, và với đứa bé.

 

Trái tim tôi nặng trĩu, nhưng tôi không thể làm gì khác. Tôi chỉ có thể chấp nhận, chấp nhận số phận trớ trêu này. Tôi tự nhủ, dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải mạnh mẽ, vì đứa bé trong bụng tôi. Cuộc hôn nhân này có thể là một bi kịch đối với tôi, nhưng nó sẽ là một khởi đầu mới cho con tôi. Tôi sẽ không để con mình phải chịu đựng sự cô đơn hay thiếu thốn tình cảm. Tôi sẽ làm mọi thứ có thể để bảo vệ con, để con có một cuộc sống tốt đẹp nhất, dù có phải đánh đổi bằng hạnh phúc riêng của mình.

 

Bước ra khỏi căn hộ, tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nén lại những cảm xúc đang cuộn trào bên trong. Ánh nắng chói chang của buổi sáng Hải Giang dường như cũng không thể làm tan đi cái lạnh lẽo trong lòng tôi. Tôi biết, cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới, một trang mà tôi chưa từng hình dung, đầy rẫy những thử thách và có thể là cả những nỗi đau. Nhưng tôi sẽ đối mặt với nó, vì con tôi. Tôi sẽ mạnh mẽ, như một cây xương rồng giữa sa mạc khô cằn, cố gắng vươn mình đón lấy những tia nắng hiếm hoi. Tương lai phía trước là một dấu hỏi lớn, nhưng tôi sẽ không gục ngã.

 

Chiếc xe sang trọng của nhà họ Trần đã đợi sẵn dưới sảnh. Tôi bước vào, ngồi cạnh Trần Minh Quân, nhưng giữa chúng tôi là một khoảng cách vô hình, rộng lớn như một đại dương. Anh ta không nhìn tôi, tôi cũng không nhìn anh ta. Hai con người xa lạ bị ràng buộc bởi một sợi dây vô hình, một sinh linh bé bỏng đang lớn dần trong bụng tôi. Cuộc hành trình đến cục hộ tịch, thay vì là một khoảnh khắc hạnh phúc của tình yêu, lại giống như một chuyến đi đến một nơi xa lạ, đầy rẫy những lo lắng và bất an. Tôi tự nhủ, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết, mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Cuộc đời tôi đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, một hướng mà tôi chưa từng tưởng tượng. Và tôi, Lê Vy An, sẽ phải học cách sống với nó, học cách chấp nhận nó, và học cách tìm thấy hạnh phúc trong những điều không ngờ nhất. Dù cho, hạnh phúc ấy có thể chỉ là một ảo ảnh.

 

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, những con phố Hải Giang quen thuộc giờ đây như xa lạ. Từng tòa nhà cao tầng, từng hàng cây xanh, từng dòng người hối hả, tất cả đều trở nên mờ ảo, như một bức tranh không rõ nét. Tôi cảm thấy mình đang trôi dạt, trôi dạt trong một dòng chảy không thể kiểm soát. Chỉ có một điều duy nhất mà tôi có thể bám víu vào, đó là sinh linh bé bỏng trong bụng. Nó là hy vọng duy nhất của tôi, là lý do để tôi tiếp tục sống, tiếp tục chiến đấu. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng hít thở thật sâu, để lấy lại bình tĩnh. Cuộc đời tôi, từ giờ phút này, sẽ không còn là của riêng tôi nữa. Nó sẽ là của con tôi, và tôi sẽ sống vì con.

 

Trước mắt tôi là một tương lai mịt mờ, nhưng tôi sẽ không sợ hãi. Tôi sẽ đối mặt với nó, với tất cả sự mạnh mẽ mà tôi có. Tôi sẽ chứng minh rằng, một người phụ nữ có thể vượt qua mọi khó khăn, mọi thử thách, để bảo vệ những gì mình yêu thương nhất. Dù cho con đường phía trước có chông gai đến mấy, tôi cũng sẽ không bao giờ gục ngã. Tôi sẽ chiến đấu, không phải vì bản thân, mà vì đứa con của tôi. Vì một tương lai tốt đẹp hơn cho nó, tôi sẵn sàng đánh đổi tất cả. Và tôi biết, trong cuộc chiến này, tôi không hề đơn độc. Tôi có con tôi, và đó là tất cả những gì tôi cần.