Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mọi thứ diễn ra một cách mơ hồ, như một thước phim quay chậm đầy sương khói. Tôi trở thành vợ của Trần Minh Quân, nhưng cuộc hôn nhân này chỉ tồn tại trên một tờ giấy đăng ký. Không váy cưới lộng lẫy, không tiệc tùng linh đình, không những lời chúc phúc từ bạn bè và người thân. Tất cả chỉ là một buổi sáng vội vã tại cục hộ tịch, với sự chứng kiến của bố mẹ anh và một vài người thân cận của gia đình Trần. Tôi đứng đó, trong bộ váy bầu giản dị, cảm thấy mình lạc lõng và xa lạ giữa một buổi lễ vốn dĩ phải tràn ngập niềm vui.
Sau khi kết hôn, chúng tôi sống như hai người dưng dưới cùng một mái nhà. Anh bảo bận, bận hơn cả trước. Anh ta dành phần lớn thời gian ở công ty, hoặc những nơi nào đó mà tôi không hề hay biết. Tôi ở biệt thự nhà họ Trần dưỡng thai, một không gian rộng lớn, sang trọng nhưng lại trống trải đến lạ thường. Mỗi tháng, tôi chỉ gặp anh vài lần, thường là ở bệnh viện, trong những buổi khám thai định kỳ. Những lần gặp đó cũng chỉ là những cuộc gặp gỡ xã giao, anh ta luôn giữ một khoảng cách nhất định, ánh mắt lạnh lùng và hờ hững. Tôi biết rõ anh không yêu tôi.
Cuộc sống của tôi ở biệt thự họ Trần trôi qua trong sự cô đơn và tĩnh lặng. Mẹ chồng tôi, bà Mai Lan, là một người phụ nữ nhân hậu và chu đáo. Bà luôn quan tâm, chăm sóc tôi hết mực, như thể tôi là con gái ruột của bà. Bà thường xuyên trò chuyện với tôi, hỏi han về sức khỏe, về cảm xúc của tôi. Tôi rất biết ơn sự ấm áp của bà, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi vẫn cảm thấy trống rỗng và lạc lõng. Sự hiện diện của bà không thể lấp đầy khoảng trống mà Minh Quân để lại.
Một buổi chiều, khi tôi đang ngồi xem TV trong phòng khách, một bản tin giải trí bất ngờ hiện lên trên màn hình. Hình ảnh Trần Minh Quân xuất hiện, dính tin đồn đưa một ca sĩ trẻ về nhà lúc nửa đêm. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt, một cảm giác chua xót dâng lên trong cổ họng. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn đào hoa, dù đã có vợ, dù đang sắp làm cha. Bản tin như một nhát d.a.o cứa vào vết thương lòng của tôi, nhắc nhở tôi về sự thật phũ phàng của cuộc hôn nhân này.
Mẹ chồng tôi, ngồi cạnh tôi, nhanh chóng tắt TV. Bà quay sang, nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy sự thông cảm và trấn an. "Đừng tin mấy tin nhảm đó, con dâu. Báo chí giờ viết đủ thứ linh tinh, con đừng để ý làm gì." Bà cố gắng xoa dịu tôi, nhưng tôi biết, bà cũng hiểu rõ sự thật. Bà biết con trai bà là người thế nào, và bà cũng biết tôi đang phải chịu đựng những gì.
"Con biết rồi, mẹ." Tôi gượng cười, cố gắng che giấu nỗi đau đang gặm nhấm bên trong. Tôi đứng dậy, cáo từ bà, về phòng. Vừa đóng cửa lại, tôi lập tức ngồi phịch xuống giường, xoa nhẹ bụng đã tròn năm tháng. Đúng vậy, anh cưới tôi chỉ vì trách nhiệm, vì đứa bé này. Là tôi quá tham lam, quá ngây thơ khi từng thoáng qua hy vọng rằng, có thể, chỉ là có thể thôi, anh sẽ dần chấp nhận tôi, dần có chút tình cảm với tôi. Nhưng thực tế đã chứng minh, đó chỉ là một ảo tưởng hão huyền.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Buổi tối hôm đó, anh về nhà. Bữa cơm gia đình diễn ra trong không khí căng thẳng và ngột ngạt. Anh vừa ngồi xuống đã kéo ghế ra xa tôi, một hành động nhỏ nhưng lại nói lên tất cả sự xa cách giữa chúng tôi. Tôi cảm thấy tim mình nhói lên, nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. Bố chồng tôi, ông Trần Gia Lập, là một người đàn ông nghiêm khắc nhưng rất thương con cháu. Ông nhận ra sự lạnh nhạt của con trai mình.
Ông Trần Gia Lập đập mạnh đũa xuống bàn, tạo ra một tiếng động chói tai, khiến mọi người giật mình. "Minh Quân, con còn chưa bị mắng mà đã khó chịu, định diễn trò cho ai xem?" Giọng ông đầy vẻ giận dữ, ánh mắt nhìn thẳng vào Minh Quân. Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ bất mãn và thách thức. "Con không muốn về đây. Con về đây chỉ để nghe mắng thôi sao?" Anh ta nói, giọng lạnh lùng và đầy vẻ bất cần.
Nói rồi, anh ta đứng dậy, khoác chiếc áo vest đang vắt trên ghế, bỏ ra khỏi nhà mà không thèm nhìn lại. Cánh cửa đóng sầm lại, để lại một khoảng trống lớn trong không khí. Bữa cơm gia đình trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Bố chồng tôi thở dài thườn thượt, gương mặt đầy vẻ thất vọng. "Thằng con bất hiếu." Ông lẩm bẩm, giọng nói tràn đầy sự bất lực. Tôi ngồi đó, cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một nhân vật phụ trong vở kịch của gia đình họ. Tôi muốn nói gì đó, muốn làm gì đó, nhưng lại không biết phải làm gì.
Mẹ chồng tôi thấy tôi có vẻ lo lắng, bà quay sang, nắm lấy tay tôi, ánh mắt đầy vẻ trấn an. "Con nghỉ đi, chuyện này không cần con lo. Cứ để mẹ lo liệu." Bà cố gắng an ủi tôi, nhưng tôi biết, bà cũng đang rất buồn lòng vì thái độ của con trai mình. Tôi chỉ có thể gật đầu, cố gắng nuốt xuống những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Tôi cảm thấy mình thật vô dụng, không thể làm gì để cải thiện tình hình, không thể làm gì để kết nối hai cha con họ.
Một tuần sau đó, Trần Minh Quân không hề về nhà. Biệt thự rộng lớn trở nên lạnh lẽo và trống trải hơn bao giờ hết. Tôi vẫn sống cuộc sống của mình, vẫn chăm sóc bản thân và đứa bé trong bụng, nhưng lòng tôi thì nặng trĩu. Tôi biết, cuộc hôn nhân này sẽ không bao giờ có được sự ấm áp, sự gắn kết mà tôi từng mơ ước. Nó chỉ là một vỏ bọc, một trách nhiệm mà anh ta phải gánh vác, vì đứa bé. Và tôi, tôi chỉ là người vợ trên danh nghĩa, một người xa lạ trong chính ngôi nhà của mình. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời Hải Giang vẫn trong xanh, nhưng trong lòng tôi thì đầy những cơn bão tố. Tôi tự hỏi, liệu tôi có thể tiếp tục chịu đựng cuộc sống như thế này được bao lâu? Liệu tôi có thể tiếp tục giả vờ rằng mình ổn, rằng mọi thứ đều tốt đẹp, khi mà sâu thẳm trong lòng, tôi đang tan vỡ từng chút một?
Tôi biết mình không thể đòi hỏi tình yêu từ một người không yêu mình. Tôi biết mình không thể ép buộc một trái tim phải rung động. Nhưng tôi vẫn không thể ngừng hy vọng, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi. Tôi tự nhủ, có lẽ thời gian sẽ thay đổi mọi thứ. Có lẽ khi đứa bé chào đời, mọi chuyện sẽ khác. Có lẽ anh sẽ nhận ra giá trị của gia đình, của một mái ấm. Nhưng rồi, tôi lại tự cười nhạo mình vì sự ngây thơ đó. Anh ta đã là một người đàn ông trưởng thành, với những lựa chọn và ưu tiên riêng. Một đứa bé, một cuộc hôn nhân không tình yêu, liệu có thể thay đổi được anh ta? Tôi không biết. Tôi chỉ biết rằng, tôi đang dần mất đi hy vọng, và tôi đang dần chấp nhận sự thật phũ phàng này. Cuộc sống của tôi, từ giờ phút này, sẽ chỉ xoay quanh đứa bé. Đó là tất cả những gì tôi có thể làm, và đó là tất cả những gì tôi muốn làm.
Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự chuyển động nhẹ nhàng của đứa bé trong bụng. Nó là tất cả của tôi, là lý do để tôi tồn tại. Dù cho cuộc đời này có khắc nghiệt đến mấy, tôi cũng sẽ không bao giờ từ bỏ con mình. Tôi sẽ mạnh mẽ, vì con. Tôi sẽ tìm thấy hạnh phúc, dù hạnh phúc ấy không đến từ tình yêu mà tôi từng mơ ước. Tôi sẽ tự mình tạo dựng một cuộc sống tốt đẹp cho con, một cuộc sống đầy đủ tình yêu thương và sự ấm áp. Tôi sẽ là người mẹ mạnh mẽ nhất mà con tôi có thể có. Và đó là lời hứa của tôi, với chính bản thân mình, và với sinh linh bé nhỏ đang lớn dần trong bụng.