Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Minh Quân bắt đầu kể, giọng anh ta trầm ấm và đầy sự hối lỗi. Anh ta kể về những áp lực khổng lồ từ vị trí tổng giám đốc, về cuộc chiến giành quyền kiểm soát nội bộ tập đoàn Hoàng Kim. Một nhóm cổ đông lớn, đứng sau là một quỹ đầu tư nước ngoài, đã âm mưu thâu tóm công ty. Anh ta phải giữ kín mọi thông tin, ngay cả với gia đình, để tránh lộ bài và gây hoang mang cho thị trường.
"Anh đã không thể nói cho em biết, Vy An. Càng ít người biết, càng an toàn. Anh sợ em lo lắng, sợ em gặp nguy hiểm. Đối thủ của anh không từ thủ đoạn nào, họ sẵn sàng dùng mọi cách để đạt được mục đích. Việc em mang thai lại càng khiến anh phải thận trọng hơn." Anh ta nói, ánh mắt đầy vẻ đau khổ. "Anh phải tạo ra một vỏ bọc, một hình ảnh bất cần, đào hoa để họ nghĩ anh đang lơ là công việc, mất tập trung. Những tin đồn đó, anh đã tự dàn xếp để chúng xuất hiện, nhằm đánh lạc hướng họ."
Tôi lắng nghe, từng lời nói của anh ta như gỡ bỏ từng nút thắt trong lòng tôi. Tôi nhớ lại lời xin lỗi của anh ta ở bệnh viện, thái độ vội vàng của anh ta khi nghe điện thoại. Giờ đây, mọi thứ đều có lý do của nó. Anh ta không phải là một người đàn ông vô tâm, mà là một người đàn ông đang gánh vác một trọng trách lớn, và anh ta đã chọn cách tự mình chịu đựng tất cả để bảo vệ những người anh yêu thương.
"Anh đã rất đau khổ khi thấy em buồn, khi thấy em cô đơn. Nhưng anh không thể làm gì khác. Anh chỉ có thể cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh, để có thể trở về bên em và con." Anh ta nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, ánh mắt anh ta đầy sự chân thành. "Anh biết anh đã làm em đau lòng. Anh biết anh đã sai. Anh xin lỗi, Vy An. Xin lỗi vì đã để em phải chịu đựng nhiều như vậy."
Tôi cảm thấy nước mắt mình lăn dài trên má. Không phải là nước mắt của sự buồn bã, mà là nước mắt của sự giải tỏa, của sự thấu hiểu. Tôi đã hiểu lầm anh ta quá nhiều. Tôi đã trách móc anh ta quá nhiều. Nhưng anh ta, anh ta cũng đang phải chịu đựng những nỗi đau riêng, những áp lực riêng mà tôi không hề hay biết.
"Vậy còn những lần anh về nhà mà lại bỏ đi?" Tôi hỏi, giọng nói của tôi vẫn còn một chút gì đó ngờ vực. "Những lần anh không đến khám thai?" Anh ta thở dài. "Đó là những lúc anh phải xử lý những tình huống khẩn cấp, những cuộc họp đột xuất. Anh không muốn em thấy anh trong trạng thái mệt mỏi, căng thẳng. Anh muốn em được bình yên, được nghỉ ngơi. Anh đã cố gắng đến đúng giờ khám thai, nhưng đôi khi, mọi thứ không theo ý muốn của anh. Lần ở bệnh viện, cuộc điện thoại đó là về một thông tin quan trọng liên quan đến vụ thâu tóm, anh phải xử lý ngay lập tức." Anh ta nói, ánh mắt anh ta đầy vẻ hối hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi dần dần mềm lại. Tôi cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh ta. Anh ta không phải là một người đàn ông hoàn hảo, nhưng anh ta đã cố gắng hết sức để bảo vệ tôi và con. Tôi biết, tôi cần phải cho anh ta một cơ hội, một cơ hội để sửa chữa những sai lầm của mình. Tôi cũng cần phải cho bản thân mình một cơ hội, một cơ hội để tìm thấy hạnh phúc thật sự.
"Anh có thể cho em thấy bằng chứng không? Về vụ thâu tóm đó?" Tôi hỏi, một cách dè dặt. Anh ta gật đầu ngay lập tức. "Được. Anh sẽ cho em xem tất cả. Anh sẽ không giấu em bất cứ điều gì nữa." Anh ta lấy điện thoại ra, mở một số tài liệu mật, những email, những báo cáo tài chính phức tạp. Tôi nhìn vào màn hình, những con số, những thuật ngữ kinh tế khiến tôi choáng váng. Tôi biết, đây không phải là những thứ mà một người bình thường có thể bịa đặt ra.
"Anh đã chiến thắng." Anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy vẻ tự hào. "Anh đã bảo vệ được tập đoàn. Mọi thứ đã ổn định trở lại. Giờ đây, anh có thể dành toàn bộ thời gian cho em và con." Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi đầy vẻ ngưỡng mộ. Anh ta không chỉ là một người đàn ông lạnh lùng, mà còn là một người đàn ông tài giỏi, bản lĩnh và đầy trách nhiệm.
"Anh xin lỗi vì đã khiến em phải chịu đựng nhiều như vậy." Anh ta lặp lại, ánh mắt anh ta đầy vẻ hối hận. Tôi nắm lấy tay anh ta, một cách nhẹ nhàng. "Em cũng xin lỗi vì đã không tin anh." Tôi nói, giọng nói của tôi yếu ớt. Chúng tôi nhìn nhau, ánh mắt chúng tôi giao nhau, và trong khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu mà trước đây chưa từng có.
Chúng tôi ngồi xuống, anh ta kể cho tôi nghe chi tiết hơn về cuộc chiến kinh doanh khốc liệt mà anh ta đã trải qua. Tôi lắng nghe, lòng tôi dâng trào những cảm xúc phức tạp. Tôi giận anh ta vì đã giấu giếm, nhưng tôi cũng thương anh ta vì đã phải một mình gánh vác mọi chuyện. Tôi biết, con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng tôi tin rằng, chúng tôi có thể cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Chúng tôi sẽ xây dựng lại niềm tin, xây dựng lại tình yêu, và xây dựng một gia đình trọn vẹn cho con trai của chúng tôi.
Trong đêm đó, chúng tôi đã nói chuyện rất lâu, nói về những hiểu lầm, về những nỗi đau, và về những hy vọng. Tôi cảm thấy một sự bình yên lạ thường. Tôi biết, đây là khởi đầu mới cho chúng tôi, một khởi đầu mà tôi chưa từng nghĩ sẽ có. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi đầy vẻ yêu thương. Anh ta không phải là người đàn ông hoàn hảo, nhưng anh ta là người đàn ông của tôi, và tôi yêu anh ta. Tôi sẽ cho anh ta một cơ hội, và tôi sẽ cùng anh ta xây dựng một tương lai hạnh phúc cho con trai của chúng tôi. Chúng tôi sẽ không bao giờ rời xa nhau nữa. Chúng tôi sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách, mọi khó khăn. Và chúng tôi sẽ cùng nhau tìm thấy hạnh phúc thật sự. Đó là lời hứa của tôi, với anh ta, và với chính bản thân mình.