Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời cầu xin bất ngờ của Trần Minh Quân đã khiến tôi hoàn toàn bối rối. Người đàn ông luôn lạnh lùng, kiềm chế ấy, giờ đây lại đứng trước mặt tôi với ánh mắt đỏ hoe, đầy vẻ tuyệt vọng. Tôi không biết phải phản ứng thế nào. Toàn bộ những giả định của tôi về anh ta, về cuộc hôn nhân này, dường như đang sụp đổ. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc chia tay trong im lặng, nhưng lại không lường trước được sự bùng nổ cảm xúc này.

 

"Anh nói anh yêu em? Anh nói anh không biết cách thể hiện?" Tôi quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng nói đầy vẻ hoài nghi và xen lẫn chút cay đắng. "Vậy còn những tin đồn, những lần anh vắng mặt, những lúc anh lạnh nhạt với em? Đó là cách anh thể hiện tình yêu của mình sao?" Tôi không thể kìm nén sự tức giận và tủi thân đã dồn nén bấy lâu nay.

 

Trần Minh Quân cúi đầu, bàn tay anh ta siết chặt lại. "Anh biết. Anh biết anh đã hành động như một kẻ ngốc. Nhưng em phải tin anh, Vy An. Tất cả những gì anh làm đều có lý do của nó. Anh đã phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng lớn trong công ty, một vụ thâu tóm thù địch mà anh không thể để lộ ra ngoài." Anh ta ngẩng đầu lên, ánh mắt anh ta đầy vẻ cầu xin. "Nếu anh để lộ ra, cả tập đoàn sẽ sụp đổ, và gia đình anh sẽ mất tất cả."

 

Tôi nhìn anh ta, vẫn chưa thể tin hoàn toàn. "Vậy còn những tin đồn với ca sĩ, những cô gái khác? Đó cũng là một phần của kế hoạch của anh sao?" Tôi hỏi, giọng nói đầy vẻ mỉa mai. Anh ta thở dài, một tiếng thở dài nặng nề. "Đó là một phần của chiến lược. Anh phải tạo ra một vỏ bọc, một hình ảnh đào hoa, bất cần để đánh lạc hướng đối thủ. Họ sẽ nghĩ anh đang mải mê với những chuyện phù phiếm mà lơ là công việc. Anh đã cố gắng bảo vệ em và con khỏi mọi rắc rối, khỏi sự chú ý của giới truyền thông và những kẻ muốn lợi dụng." Anh ta nói, ánh mắt anh ta đầy vẻ đau khổ.

 

"Anh không thể nói cho em biết sao?" Tôi hỏi, giọng nói của tôi run rẩy. "Anh có biết em đã phải chịu đựng những gì không? Em đã nghĩ rằng anh không hề quan tâm đến em, đến đứa bé. Em đã quyết định rời đi, để tự mình nuôi con." Nước mắt tôi bắt đầu lăn dài trên má. Tất cả những tủi thân, những nỗi đau đã dồn nén bấy lâu nay giờ đây vỡ òa.

 

Anh ta bước đến gần tôi, ôm chặt lấy tôi. "Anh xin lỗi, Vy An. Anh biết anh đã sai. Anh đã quá ích kỷ, quá ngu ngốc khi giữ kín mọi chuyện một mình. Anh sợ em lo lắng, sợ em gặp nguy hiểm. Anh nghĩ rằng cách tốt nhất là tự mình gánh vác tất cả." Giọng anh ta nghẹn ngào, hơi thở anh ta phả vào tóc tôi. "Anh đã không nhận ra rằng, sự im lặng của anh lại làm em đau khổ đến vậy."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

 

Tôi không biết phải nói gì. Một phần trong tôi vẫn còn hoài nghi, vẫn còn muốn đẩy anh ta ra. Nhưng một phần khác lại cảm thấy mềm lòng trước sự yếu đuối bất ngờ của anh ta. Tôi đã từng nghĩ rằng anh ta là một tảng băng không cảm xúc, nhưng giờ đây, anh ta lại đang bộc lộ những cảm xúc sâu sắc nhất của mình. Tôi cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể anh ta, cảm nhận được sự hối hận và đau khổ của anh ta.

 

Anh ta buông tôi ra, nhìn thẳng vào mắt tôi. "Anh biết em khó tin anh. Nhưng xin em, Vy An, hãy cho anh một cơ hội để chứng minh. Anh sẽ kể cho em nghe tất cả, từng chi tiết một. Anh sẽ không bao giờ giấu em bất cứ điều gì nữa." Anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy sự chân thành. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi vẫn còn hoài nghi, nhưng đã có một chút gì đó mềm lòng hơn.

 

"Tại sao lại là bây giờ?" Tôi hỏi. "Tại sao không phải là trước đây?" Anh ta thở dài. "Vì trước đây, anh không thể. Mọi thứ đang ở giai đoạn then chốt. Và anh nghĩ rằng, khi em quyết định rời đi, anh đã mất tất cả. Anh không thể để mất em, Vy An. Anh không thể để mất con của chúng ta. Anh nhận ra rằng, tiền bạc, quyền lực, tất cả đều không có ý nghĩa gì nếu không có em và con bên cạnh." Anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy sự đau đớn và hối hận.

 

Tôi im lặng, suy nghĩ. Những lời nói của anh ta có vẻ hợp lý, nhưng tôi vẫn cần thời gian để xác nhận. Tôi đã phải chịu đựng quá nhiều đau khổ, quá nhiều sự thất vọng. Tôi không muốn mình lại bị lừa dối một lần nữa. Nhưng tôi cũng không muốn bỏ lỡ một cơ hội, một cơ hội để con tôi có một gia đình trọn vẹn, một cơ hội để tôi tìm thấy hạnh phúc thật sự.

 

"Anh sẽ làm gì để em tin anh?" Tôi hỏi, giọng nói của tôi vẫn còn đầy vẻ nghi ngờ. Anh ta nắm lấy tay tôi, ánh mắt anh ta đầy sự kiên quyết. "Anh sẽ làm tất cả. Anh sẽ chứng minh cho em thấy tình yêu của anh. Anh sẽ kể cho em nghe tất cả những gì đã xảy ra. Anh sẽ không bao giờ rời xa em và con nữa." Anh ta nói, giọng nói của anh ta đầy sự chân thành. Tôi nhìn anh ta, ánh mắt tôi vẫn còn một chút gì đó lưỡng lự. Nhưng tôi biết, tôi cần phải cho anh ta một cơ hội. Tôi cần phải cho bản thân mình một cơ hội. Và quan trọng hơn, tôi cần phải cho con tôi một cơ hội.

 

Tôi gật đầu, một cách chậm rãi. "Được rồi. Anh hãy kể cho em nghe đi." Tôi nói, giọng nói của tôi vẫn còn yếu ớt, nhưng đã có một chút gì đó hy vọng. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt anh ta sáng lên. Anh ta bắt đầu kể, kể về những âm mưu thâu tóm, về những đối thủ cạnh tranh độc ác, về những khó khăn mà anh ta đã phải đối mặt trong suốt thời gian qua. Anh ta kể về những lần anh ta phải giả vờ lạnh lùng, xa cách để bảo vệ tôi và con khỏi sự chú ý của giới truyền thông và những kẻ muốn lợi dụng. Anh ta kể về những đêm anh ta phải thức trắng, làm việc cật lực để cứu vãn tập đoàn. Anh ta kể về những lần anh ta muốn ôm tôi vào lòng, muốn nói cho tôi biết tất cả, nhưng lại không thể. Tôi lắng nghe, trái tim tôi dần dần mềm lại. Có lẽ, tôi đã hiểu lầm anh ta. Có lẽ, anh ta thật sự yêu tôi. Và có lẽ, đây là cơ hội để chúng tôi bắt đầu lại, một cách thật sự, một cách chân thành.