Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“A Ly đến rồi à.”
Hôm nay bà ta vui vẻ, chào hỏi cũng ngọt ngào hơn hẳn.
“Thứ trong tay con, là quà tặng cho dì sao?”
“Đúng đó, thấy hay hay nên con mua tặng dì Thẩm.”
Tôi mở ra ngay trước mặt bà ta—
một máy chấm công nhận diện khuôn mặt.
Tôi làm mẫu trước: mặt tôi quét qua.
Nhận diện thành công.
Giọng máy vang lên:
“Tít! Thẻ Mỹ Nữ Vô Địch Toàn Vũ!”
“Thú vị ghê.” Mẹ kế giả vờ hưởng ứng, “Để dì thử xem nào.”
“Tít! Thẻ Sinh Nhật Trường Thọ Hơn Cái Chân!”
Chú Vương đứng cạnh bật cười.
Vừa khéo, mặt ông ta cũng lọt vào khung nhận diện.
“Tít! Thẻ Lão Vương!”
“Ồ, thông minh thế, còn biết tôi họ Vương nữa cơ đấy.”
Khách khứa khác nghe thấy động tĩnh cũng xúm lại hóng.
Họ nâng ly kính rượu với ba tôi:
“Giám đốc Tô, đổi nghề làm công nghệ rồi sao?”
Ba tôi ôm eo bạch nguyệt quang, cười xòa đáp:
“Tổng Giám đốc Lý nói đùa, chỉ là đồ chơi trẻ con thôi, cho vui chút mà.”
“Thế thì cho chúng tôi mở rộng tầm mắt với chứ.”
“Được thôi.”
Ba tôi cầm lấy từ tay mẹ kế, cúi đầu nhìn.
Bất ngờ vang lên một tiếng máy lạnh tanh—
"Tít! Thẻ mũ xanh!”
Cả khán phòng sững lại.
Chú Vương lập tức chen vào gỡ rối.
“Tít! Thẻ Lão Vương!”
Khuôn mặt ba tôi… đúng là một mớ ngũ vị tạp trần.
Trong khoảnh khắc hoảng loạn, tôi thoáng thấy mẹ kế và chú Vương trao nhau một ánh mắt, rồi vội vàng né tránh.
Sau đó, có người đứng ra hòa giải, sự cố nhỏ coi như bỏ qua.
Người dẫn chương trình lên sân khấu.
Mẹ kế bước lên, đọc bài phát biểu dài ba ngàn chữ, công khai không che giấu tình cảm với ba tôi, thậm chí còn thề ước cả kiếp sau.
Ba tôi ở dưới chẳng khác nào chàng trai mới lớn, mặt đỏ như gấc.
Cuối cùng mẹ kế nói:
“Tôi và A Diệu yêu nhau 21 năm, giữa chừng mỗi người lạc lối 15 năm, may thay số phận lại cho chúng tôi gặp lại.
Vì thế, tôi đặc biệt chuẩn bị một đoạn video để chứng minh tất cả.”
Màn hình lớn sáng lên.
Và cũng từ đây, bữa tiệc hỗn loạn bắt đầu.
Khung hình chật hẹp, rõ ràng là trong ghế phụ một chiếc Audi.
Mặt mẹ kế quay thẳng vào camera, đỏ bừng bừng.
Người đàn ông bên cạnh chỉ lộ cái ót, trên đỉnh đầu trọc một mảng.
Khách khứa phía dưới chưa kịp bật đèn đã thi nhau nôn khan.
Mẹ kế cuống cuồng tắt video, nhưng chỉ tắt được màn hình.
Âm thanh vẫn phát ra rõ ràng:
“Bao giờ thì con gọi tôi là bố?”
“Gọi anh là bố… anh nuôi nổi không?”
Nhân viên chạy tới, tắt hẳn video.
Ba tôi không nói một lời, lúc đứng dậy còn loạng choạng.
Chú Vương quỳ sụp xuống ngay tại chỗ:
“Giám đốc Tô, tôi sai rồi, đều là con đàn bà này quyến rũ tôi! Tôi không thể mất công việc này, học phí con gái tôi cũng nhờ ngài tài trợ. Xin ngài!”
Mẹ kế cũng vội quỳ theo.
“Chồng à, hồi trẻ anh từng nói… nếu em đi lệch một tấc, anh sẽ dời tường một tấc, em đi một thước, anh dời một trượng. Anh sao có thể quên chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Ba tôi nghe càng tức giận.
Mấy lời thời còn làm “chó liếm” thì bỏ qua cho rồi, bà ta lại còn lôi ra làm chứng cớ thật!
“Cút hết cho tao!”
Ông đá cả hai ngã nhào.
Chiếc vòng ngọc trên tay mẹ kế rơi xuống đất, vỡ thành ba mảnh.
Ba tôi nhìn chằm chằm, rồi bật khóc.
Đó là báu vật tổ truyền nhà họ Tô, mẹ tôi cưới ông suốt 15 năm mà ông cũng chẳng nỡ đưa ra.
Bà nội thậm chí còn từng nói mẹ tôi không xứng, vì không sinh được con trai.
Giờ thì sao?
Cháu trai chẳng có, vòng ngọc cũng mất nốt.
Tôi tiện tay chụp ảnh gửi cho bà nội:
“Bà ơi, hình như nhà họ Tô… sắp tuyệt hậu rồi đó.”
Tôi không ngờ… tiệc sinh nhật mới qua được vài hôm,
ba tôi lại làm lành với bạch nguyệt quang!
Thật đúng là d.a.o nhỏ đ.â.m m.ô.n.g — mở mắt thông thiên rồi.
Tôi âm thầm cầu nguyện, mong trời cao khóa chặt cặp đôi điên khùng này lại, đừng để thoát ra gieo họa cho giới trung lão niên nữa.
Chiều hôm đó, tôi thuê thẳng công ty vận chuyển và thợ thay khóa.
Ngay trước mặt mẹ kế, gom hết đồ của hai người, vứt ra ngoài.
“Tô Ly!”
Bà ta gào ầm lên sau lưng tôi.
“Bố mày còn chẳng nỡ đuổi tao, mày là cái thá gì! Lại còn dám vứt đồ của tao!”
Tôi rút sổ đỏ, trên đó rõ rành rành là tên tôi.
“Bà thím Thẩm, đừng nói vứt đồ, ngay cả vứt luôn cả người bà, tôi, Tô Ly, cũng chẳng nhíu một cái mày!”
Bà ta tức điên, lăn ra đất giở trò ăn vạ:
“Dù sao, trước khi bố mày về, tao sẽ không ra khỏi đây!”
Tôi ngoắc anh bốc vác:
“Anh bảo đồ lớn 80, đồ nhỏ 40 đúng không? Vậy thứ này…” tôi chỉ xuống đất,
“tính là hàng lớn, hay hàng nhỏ đây?”
Nghe ra tôi đang chửi khéo.
Bà ta liền gào: “Mày mới là đồ rẻ rách! Cả nhà mày đều là đồ rẻ rách!”
Câu này, tôi đã ghi âm lại.
Tiện thể báo cảnh sát luôn.
Bằng chứng rành rành, cảnh sát bắt Thẩm Yên phải xin lỗi tôi, còn bồi thường 500 tệ tổn thất tinh thần.
Thế mới thấy, chửi người thì đừng nên lôi từ tục tĩu vào.
Sau khi bị đuổi khỏi nhà, ba tôi đành thuê một căn hộ nhỏ gần công ty.
Chính cái “màu tha thứ” của ông, biến ông thành trò cười trong giới.
Làm ăn, khách hàng đều mất dần.
Chất lượng cuộc sống tụt dốc không phanh.
Vài ngày sau, video trong buổi tiệc sinh nhật cuối cùng cũng truyền về quê.
Có người đem chiếu cho bà nội tôi xem.
Khi thấy hai mớ thịt trắng hếu quấn lấy nhau, bà lập tức đột quỵ, nhập viện.
Bác sĩ nói, có cho uống bao nhiêu aspirin đi nữa, cũng không tan nổi cục m.á.u đông trăm năm tuổi này.
Ba tôi chẳng có thời gian đi thăm.
Công ty ông đang gặp rắc rối.
Bởi vì 40% cổ phần tôi đã bán rẻ cho đối thủ cạnh tranh, khiến ông ngày nào cũng phải tăng ca tới nửa đêm.
Sụp đổ, chỉ là chuyện sớm muộn.
Còn tôi thì càng không đời nào đi thăm.
Dù sao, Thanh Hoa sắp khai giảng rồi.
Tôi còn phải tranh thủ sửa sang căn hộ năm phòng một sảnh của mình.
Và viết một tờ thông báo, đăng lên diễn đàn trường:
“Nhà đẹp full nội thất, giá rẻ cho thuê, chỉ nhận nam thanh nữ tú của Thanh Hoa.”
À đúng rồi.
Nghe nói bà thím Thẩm không xoay nổi học phí trại huấn luyện “dạy dỗ để chuẩn bị cho đứa con thứ 2” tháng tới.
Vậy thì… Tô Dảo Dảo sắp được thả ra rồi.
(Hết)