Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà bà ta đâu biết—
đám người này, chính là bọn Dưỡng Vĩnh Tín thoát khỏi lưới pháp luật ngày trước.
Chúng dùng điện giật, dùng cực hình, tra tấn,
để ép trẻ con quỳ phục trước “em út”.
Một kẻ như Dảo Dảo—bị đưa vào đó, không oan chút nào.
Hai ngày sau, ba tôi đi công tác xa.
Đêm ấy mưa bão trút xuống.
Từ trong phòng, tôi thấy Dảo Dảo bị mấy gã áo đen lôi xềnh xệch lên xe.
Tiếng gào thét của cô ta xuyên qua cửa kính:
“Tôi thủ đoạn bẩn thỉu…
có bẩn thỉu bằng bà và họ Vương không?!”
21
…“Họ Vương?”
Thực ra, từ sau kỳ thi đại học, tôi đã lặng lẽ điều tra.
Rốt cuộc, Tô Ly có thật sự là con của ba tôi không?
Mẹ kế từ ngày bước vào nhà tôi, bề ngoài thì giữ kẽ, hiếm khi đi cùng đàn ông khác.
Người thường xuyên sắp xếp tài xế đưa đón bà ta đi gặp gỡ… lại chính là ba tôi.
Cho đến một ngày.
Tôi xuống lầu lấy nước, thấy ba đang tìm thuốc giải rượu.
“Ba, hôm nay lại đi ăn tối dưới ánh nến nữa hả?”
“Ăn tối cái gì mà ăn tối?” – ông nuốt thuốc xuống.
“Từ khi dì con có thai, chúng ta chưa bao giờ đi riêng cả.”
Trong khoảnh khắc, tôi chợt ngộ ra!
22
Trong ký ức, xe của ba xuất hiện dưới nhà không dưới năm lần mỗi tháng.
Mỗi lần ra ngoài đều tầm hai tiếng.
Thì ra—mẹ kế lại cặp kè với chú Vương tài xế.
Nối lại các đầu mối, tôi không kìm được mà than:
“Gan quá đó chú Vương!”
Lái xe của ba tôi, tiêu tiền của ba tôi, ngủ với đàn bà của ba tôi, còn đẻ con cho ba tôi!
Đúng là “đen ngay dưới chân đèn” mà!
Xác định được đối tượng, việc lấy chứng cứ chẳng còn khó khăn.
Tôi dễ dàng có được tóc của chú Vương, còn gắn thành công camera trong xe.
Nếu công bố chuyện này…
tâm trạng ba tôi chắc sẽ sụp đổ.
Tôi phải nhanh chóng thúc dục ông, mau mua căn nhà ở Bắc Kinh thôi!
Trong bữa cơm tối, tôi lấy thư báo trúng tuyển Thanh Hoa ra.
Chưa kịp nói gì, ba đã chủ động nhắc đến.
“Căn hộ con chọn, ba đã xem rồi. Gần Thanh Hoa, lại còn là nhà hoàn thiện, chỉ việc xách đồ vào ở.”
Ông đặt thẻ ngân hàng lên bàn, đẩy về phía tôi.
“Mau ký hợp đồng đi.
Mua xong thì đừng để phí, đại học nhớ qua đó ở nhiều hơn.”
Mẹ kế tức đến mức bấu chặt đứa bé trong tay.
“Òa——”
“Khóc, khóc, khóc! Ngoài khóc ra mày biết làm gì? Trong cái nhà này, chẳng có gì thuộc về mày hết!”
Ba tôi cũng nổi nóng, giật phắt đứa bé khỏi tay bà ta.
“Thẩm Yên, sao em ngày càng giống mụ đàn bà chanh chua vậy?!”
“Nếu tôi không làm chanh chua, chẳng lẽ làm như vợ trước của anh? Vất vả nửa đời, cuối cùng chẳng được gì hết sao?”
Mẹ kế quay sang nhìn tôi, cười đầy độc ác:
“Tô Ly, mày không biết chứ? Ngày trước khi mẹ mày mất, tao vẫn còn ngủ với ba mày.
Tao nói tao ghét mùi bệnh tật, cho nên trước khi bà ta chết, ba mày chẳng thèm đến thăm một lần.
Đúng là một người đàn bà đáng thương!”
Nhưng thực ra—mẹ tôi mới không đáng thương!
Bà biết hết.
Bà chẳng thèm để tâm.
Thậm chí còn mong được c.h.ế.t đi.
Vì ở nơi đó, có người mà bà luôn mong nhớ.
Còn ba tôi, cũng chỉ là một “thế thân” mà thôi.
Tôi chẳng hề nao núng, bước thẳng đến trước mặt mẹ kế.
Túm tóc bà ta, ép bà ta đối diện với tôi.
“Thế còn bà thì sao?
Ngoài ba tôi ra, bà còn ngủ với ai?”
Mẹ kế sững lại một lát.
Sau đó hất tôi ra, mắng một câu “đồ thần kinh”, rồi bỏ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]
Chỉ để lại ba tôi ngồi đó, uống rượu một mình.
Lần sau xuống lầu, ông đã bắt đầu nói mê sảng:
“Ly à, con nói ba có phải đã sai rồi không?
Mẹ con tốt như thế, sao ba lại chẳng biết trân trọng? Lại còn đi tìm cái gọi là bạch nguyệt quang! Tìm được thì sao chứ?”
“Ba thật sự nghi ngờ, Thẩm Yên đến bên ba… chỉ vì tiền.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Không đâu ba.”
…Còn vì cả chú Vương nữa.
24
Từ hôm đó, ba với “bạch nguyệt quang” tự nhiên chiến tranh lạnh.
Tốt quá, cuối cùng tôi có thể đón một sinh nhật yên ổn.
Tôi tự mua cho mình một cái bánh kem.
Ngồi trước mộ mẹ vừa ăn, vừa báo cáo:
“Cười c.h.ế.t mất, ba đến giờ vẫn không biết mình bất lực, còn ngày ngày sung sướng vì tưởng mình quá tuổi rồi mà lại có con trai.”
“À đúng rồi mẹ, mẹ có biết đứa bé là con ai không? Chính là chú Vương tài xế! Con đã lấy được kết quả rồi đó. Mẹ bảo, công khai lúc nào thì hợp lý nhất?”
“Còn bà nội nữa, ngày xưa ngày nào cũng mắng mẹ vì không sinh được cháu trai, giờ có cháu trai rồi thì bị đuổi về quê.”
“Còn Dảo Dảo… mẹ hình như chưa từng gặp. Thôi, không quan trọng.”
Cuối cùng, tôi thở dài.
“Con trưởng thành rồi, mẹ.”
Ăn hết bánh kem, tôi đi mở quà của mẹ.
25
Luật sư Hà là bạn đại học của mẹ.
Nói chuyện với ông ấy nửa tiếng, tôi vẫn còn ngơ ngác.
“Khoan đã! Chú Hà, ý chú là… mẹ con để lại cho con tám mươi triệu sao?”
Xác nhận ba lần, tôi vẫn thấy khó tin.
Tám mươi triệu....
Đối với tôi, quả thật không phải con số nhỏ.
“Đúng vậy. Trước khi qua đời, mẹ cháu đã yêu cầu thanh toán tài sản vợ chồng trước hôn nhân.
Dưới tên bà ấy có: 5 triệu vốn lưu động, 2 căn nhà, 40% cổ phần công ty.”
“Bất động sản đã lập tức chuyển sang tên cháu.
Cổ phần thì để cha cháu tạm đứng tên, đến khi cháu đủ tuổi trưởng thành mới trả lại.
Còn vốn lưu động… phải nói, ánh mắt đầu tư của mẹ cháu thật sự quá giỏi!
Cổ phần mà bà ấy ủy thác cho quản lý quỹ mua hộ, đến nay giá trị đã tăng gấp 10 lần.
Trừ hết thuế và thủ tục chuyển nhượng, còn khoảng tám mươi triệu.”
Tôi lau dòng nước miếng “giàu nứt đố đổ vách” của mình.
Điều mấu chốt là—
căn nhà mà ba tôi và “bạch nguyệt quang” đang ở…
trên sổ đỏ, tên người sở hữu nó vẫn là tôi!
Tuyệt đỉnh thật đấy, mẹ ơi!
Cuối cùng tôi cũng hiểu ý mẹ khi nói câu: "Chờ đợi đến khi trưởng thành.”
Ý là, giờ tôi hoàn toàn có thể gom hành lý của bọn họ,
rồi… đá thẳng ra khỏi nhà của tôi!
26
Tôi nhờ luật sư Hà hỗ trợ, lặng lẽ bán tháo số cổ phần công ty.
Mẹ từng nói, ngành bất động sản đã lao dốc từ lâu, nhưng ba tôi nhất quyết không chịu chuyển hướng.
Nguyên nhân?
Vì trong mã doanh nghiệp có một dãy số “0829” — ngày sinh của bạch nguyệt quang.
Trùng hợp thay, chỉ còn hai ngày nữa là sinh nhật mẹ kế.
Tôi phải chuẩn bị một món quà sinh nhật thật đặc biệt cho bà ta rồi.
27
Mẹ kế chắc cũng muốn nhân dịp sinh nhật mà chấm mút thêm một mẻ lớn.
Đến tối, bà ta đã nôn nóng muốn kéo ba tôi vào vòng ôn nhu.
Dưới bàn tiệc còn thò chân gạ gẫm, thậm chí lỡ “đụng” trúng tôi.
Mặt không biến sắc, tôi liền nhặt miếng vỏ sầu riêng đặt dưới chân.
Quả nhiên, bà ta lập tức bị đ.â.m đau điếng.
Sự thật chứng minh—
tôi không nên đặt kỳ vọng vào ba mình.
Chỉ một đêm gối đầu thôi, ông đã hứa nửa gia sản ra đi.
Ba tôi chẳng những đồng ý mua túi, mua trang sức cho bà ta,
còn cam kết sau khi chia cổ tức cuối năm, sẽ mua nhà gần trường học cho con trai bà ta.
Buổi tối là tiệc sinh nhật của mẹ kế.
Trước khi đến, tôi mua một món đồ chơi nhỏ.
Vừa đến cửa sảnh, đã thấy mẹ kế khoác tay ba tôi tiếp khách,
sau lưng là chú Vương tài xế, nhiệt tình phụ giúp.