Quay lại
Cỡ chữ
18px
Giao diện
Chọn chương
Trước
Sau

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tất cả mọi người đều cười nhưng tôi không cười nổi.

Bởi vì tôi nhìn thấy Hàn Thành để điện thoại di động xuống, trong tiếng ồn ào của mọi người, Khương Mẫn ngậm rượu khom lưng, mở môi đáp lại…

Ghê tởm cực độ.

Khương Mẫn không đút được.

Bởi vì tôi đã đi qua.

Tát một cái.

Khung cảnh huyên náo rất khó coi.

Đám anh em của Hàn Thành hòa giải rằng đây chỉ là trò đùa, Khương Mẫn ủy khuất nói đây chỉ là trò chơi.

Mà tôi… mặt không chút thay đổi ném nội y cô ta còn treo ở trên cổ tên đàn ông khác vào mặt cô ta, xoay người rời đi.

“Thích chơi thì chờ tôi và Hàn Thành ly hôn rồi từ từ chơi.”

Trước khi đi, tôi nói câu đó.

Tôi nghiêm túc.

Bởi vì tôi thực sự mệt mỏi.

Nhưng Hàn Thành không đồng ý.

Hắn đuổi theo tôi về nhà:

“Bà xã, bọn anh thật sự chỉ chơi trò chơi thôi, Khương Mẫn náo loạn với bọn anh đã quen, bọn anh căn bản không coi cô ấy là con gái…”

“Bà xã, vừa rồi em cũng nổi giận rồi, cùng lắm thì về sau anh xin cam đoan, tuyệt đối sẽ không theo bọn họ làm bậy…”

“Lục Âm Bạch, anh còn chưa nói đến việc em đi cùng đàn ông đến quán bar đâu!”

Hắn càng dỗ dành càng không kiên nhẫn.

Cuối cùng, hắn rống lên với tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - .]

Lúc này, tôi đã thu dọn hành lý.

Đồ đạc của tôi rất nhiều, một lần thu không hết.

Nhưng tôi không muốn tiếp tục ở bên hắn dù chỉ một giây:

“Tránh ra.”

Tôi lạnh mặt nhìn cánh tay hắn đặt ngang trước mặt tôi, ánh mắt dời lên, giọng nói lại bình tĩnh ngoài ý muốn.

Trái tim thật sự lạnh lẽo, không phải là cãi nhau.

Là đến tận bây giờ.

Hết thảy đều không có ý nghĩa gì nữa.

Hàn Thành bị biểu tình của tôi dọa sợ, thân ảnh cao lớn hơi cứng đờ, bị mùi rượu hun đỏ mặt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Em nhất định phải làm như vậy sao!”

“Hàn Thành, anh có thể chấp nhận việc tôi ngồi trên người Thôi Nam Húc làm như vậy không?”

Tôi hỏi.

Hàn Thành cứng đờ.

Tôi cười nhạo, tiến lại gần hắn một bước: “Anh không làm được, anh thấy chúng tôi đi công tác, cùng ngồi ở ghế sau đã tức giận chiến tranh lạnh với tôi mấy ngày…”

“Cho nên, anh dựa vào cái gì yêu cầu tôi làm như không thấy?”

“Nhưng không giống nhau!”

Hàn Thành thốt ra:

“Anh là đàn ông, em là phụ nữ, anh có ra cửa cũng không dễ bị người ta lợi dụng!”

Nghe Hàn Thành nói.

Tôi chỉ thấy tam quan của hắn sắp sụp đổ.

Thậm chí, tôi cảm thấy như đây là lần đầu tiên tôi biết người này.